Thứ Tư, 27 tháng 2, 2019

Đặng Lê Nguyên Vũ không thể để Trung Nguyên cho Thảo vì Thảo sẽ làm cho nó chỉ còn là thứ đi chụp giật

Suy nghĩ của Thảo thì dễ hiểu. Bởi khoảng 99% người sẽ suy nghĩ giống Thảo. Đó là "Kiếm bội tiền không có gì sai". Trong suốt thời gian nhiều năm Vũ vắng mặt ở Trung Nguyên, Thảo đã không còn coi trọng mảng cà-phê, cứ chỗ nào hời kiếm tiền nhiều, kiếm tiền nhanh là Thảo lao vào. Và chính vì vậy mà Thảo đã làm cho Trung Nguyên trở nên giàu có hơn nhiều. Vì thế Thảo luôn nghĩ "Tôi không có lỗi gì cả, có chăng là lỗi đã kiếm được nhiều tiền hơn chồng". Và Thảo nghĩ Thảo là người có công lớn, không thể phụ bạc.
Nhẽ ra gia đình đó sẽ không ly hôn nếu Vũ không phải là Vũ.
Ngay từ đầu, khi mới khởi nghiệp Trung Nguyên, Vũ đã có những tư duy không giống người bình thường. Người bình thường sẽ chọn việc dễ làm, chẳng hạn như chặt phá rừng những thứ đã có sẵn, hoặc đào bới tài nguyên, đem bán lấy tiền. Vũ lại cố gắng làm việc có ích cho nhân dân và cho Việt Nam. Thu mua cà-phê của nông dân giúp dân có đầu ra = 1 việc tốt. Đầu tư chất xám làm cho cà-phê trở nên độc đáo = một thử thách lớn. Bán cà-phê ra nước ngoài thu đô-la về cho VN = một việc tốt thứ 2. Tuy nhiên làm việc đàng hoàng tử tế thì sẽ không có lãi suất cao.
Trung Nguyên làm cà-phê, tỉ suất lợi nhuận 20% ~ 30% đã là thành công lớn. Thảo thấy đó là vớ vẩn. Thảo chỉ cần đầu tư vài khu "resort" vài khu đô thị, thì tỉ suất lợi nhuận không thể hình dung được.
Vũ muốn làm Kinh Bang Tế Thế, đưa Trung Nguyên thành tập đoàn hàng đầu thế giới.
Thảo cho đó là viển vông không thực tế bằng việc đầu tư bất động sản để kiếm bội tiền ở ngay Việt Nam.
Ở VN có rất nhiều việc không vi phạm pháp luật nhưng "vô lương tâm" theo cách nghĩ của người đã vượt qua tầm thường. Và Vũ là người đã vượt qua tầm thường.
- Làm BOT để thu tiền trên đường lộ, kiếm bội tiền, không vi phạm pháp luật, nhưng vô lương tâm.
- Đầu tư bất động sản, đầu tư đô thị, đầu tư khu nghỉ dưỡng, kiếm bội tiền, không vi phạm pháp luật nhưng vô lương tâm.
- Xây chùa, kiếm bội tiền, không vi phạm pháp luật, nhưng vô lương tâm
Chính vì Thảo làm những việc "vô lương tâm" theo cách nghĩ của Vũ, nên Vũ khuyên bảo, nhưng Thảo không muốn hiểu và bảo là Vũ bị điên. Thảo xỉ vả Vũ là hãy trở về với thực tại đi!
Thế là ly dị thôi.

============
Thư ngỏ gửi Lê Hoàng Diệp Thảo.
ANH THƯƠNG DIỆP THẢO CHỪNG NÀO THÌ GIẬN NGUYÊN VŨ CHỪNG ĐÓ !
Diệp Thảo thương mến!
Anh chỉ dám nói thương thôi em ạ, yêu thì chẳng thể tới phần anh. Thương cũng là thương thật, có thương thì mới viết thư cho em chứ thời buổi này người ta gọi điện, nhắn tin hoặc chat chít chứ còn mấy ai viết thư nữa.
Diệp Thảo à! Thời gian qua theo dõi hoạt động của Trung Nguyên, theo dõi phiên tòa giữa em và Vũ anh thực sự thấy thương em, mặc dù từ trước tới nay anh chẳng có liên quan tình cảm mà em cũng chẳng chuyển vào tài khoản cho anh triệu nào, Nhưng anh thương vì em xinh đẹp, thông minh mà không biết đặt cái đẹp,cái thông minh đúng chỗ. Thương em tàn phai nhan sắc vì những toan tính,mưu mô, đối đầu với kiên tụng.Thương vì em đang là nạn nhân của những mưu mô từ chính em và những kẻ sau lưng em.
Ngày xưa, khi em đang là cô nhân viên trực tổng đài 108 em đẹp đến kiêu sa, em dịu dàng trong từng lời nói, em hiền thục như một thiên thần. Nhưng những ngày gần đây khi nhìn thấy em xuất hiện tại Tòa thì thực sự khác hẳn. Người ta nói “trong một người phụ nữ có cả thiên thần và quỷ sứ” thì nói thật nhìn dung nhan em bây giờ thì phần “thiên thần” trong em đã biến mất và phần “quỷ sứ” đang trỗi dậy.
Em cứ cho mình là thông minh, đủ sức để chiếm đoạt và điều hành Trung Nguyên nên em đang tìm mọi cách để soán quyền, nhưng tiếc thay tất cả mọi bằng chứng đều chống lại em. Nếu anh không nhầm thì năm 1996 Đặng Lê Nguyên Vũ khởi nghiệp từ cơ sở chế biến cà phê nhỏ bé của bố (ông Đặng Mơ) trao lại. Năm 1998 em chân ướt chân ráo về làm dâu nhà họ Đặng và bận bịu với việc chửa đẻ, vậy mà em bảo “Đồng sáng lập” và “giúp tiền cho Vũ khởi nghiệp” thì ngay cả anh cũng không tin. Em có trưng ra chứng từ góp vốn với Trung Nguyên vào năm 2005 lại làm cho thiên hạ phì cười, vì lúc đó em là Phó giám đốc tài chính của Trung Nguyên – là người quản đống tiền của Trung Nguyên thì “lấy mỡ nó rán nó” bao nhiêu mà chẳng được. Cũng phải ghi nhận rằng em có đóng góp nhiều công sức, cũng đã từng chia sẻ ngọt bùi, nhưng Vũ có bao giờ để em thiệt đâu.
Theo dõi phiên Tòa mọi người thấy em nài nỉ để vũ chia cho con 5% cổ phần mà Vũ nhất quyết không cho, nhiều người không hiểu vấn đề cứ cho rằng Vũ sân si, tiếc với vợ con. Anh quá hiểu em muốn có đủ tỷ lệ % cần thiết nhằm chiếm quyền điều hành Trung Nguyên theo điều lệ công ty cổ phần như luật định, nhưng Vũ nó có ngây thơ đâu em. Em lại phát biểu rằng “Nếu Vũ là đấng trượng phu thì để lại hết tài sản cho vợ con mà ra đi”. Trời đất ơi em đã để lộ cái túi tham không đáy cho thiên hạ thấy mà chửi vào mặt em. Trung Nguyên đâu chỉ là của Vũ mà còn là trí tuệ, tâm huyết của gia đình, bè bạn và bao nhiêu người khác gầy dựng thành Thương hiệu Quốc gia sao có thể trao cả cho em được. Thử nghĩ ngày ấy em không làm vợ của Vũ thì nay chắc em vẫn là cô nhân viên Bưu Điện có nổi mỗi tháng 20 triệu không?
Anh thương em một điểm nữa là thương vì em quá dại dột. Vợ chồng bất đồng đến đâu thì cũng để con cái nghĩ tốt về bố mẹ mà kính trọng, đằng này em lại nói xấu Vũ không chỉ với mọi người mà với cả con cái em. Em lôi con cái em vào cuộc để làm phương tiện vòi vĩnh tiền bạc. Đó là em làm hư con em, dạy con em lối sống dành giật, dựa dẫm đấy em ạ. Thực tế Vũ đâu tiếc gì tiền, đâu phải thiếu trách nhiệm. Một người cho Vũ vay 100 triệu để khởi nghiệp mặc dù đã trả xong vậy mà suốt 23 năm nay tháng nào cũng chuyển vào tài khoản cho họ 25 triệu để tri ân… huống chi là con cái.
Một điều nữa anh muốn nói để em soi xét lại mình kẻo thiên hạ cho em là thất đức. Trong thời gian Vũ đi tu em tung tin Vũ bị tâm thần để soán quyền điều hành và tự tung, tự tác chuyển tiền vào các tài khoản riêng của mình, nên em mới bị Vũ truất quyền điều hành. Thực chất Vũ vẫn có những “đệ tử” tâm huyết điều hành công ty chứ chẳng phải buông tay không có trách nhiệm với công ty đâu. Sau vài lần kiện dân sự, tranh chấp quyền điều hành không được em lại phát đơn đòi ly hôn.
Không thương em sao được, khi hàng triệu phụ nữ Việt Nam thu nhập chưa tới 10 triệu/ tháng nhưng họ hồn nhiên sống yêu thương, yên ấm bên chồng con, đêm đến gối tay chồng ngủ. Còn em đêm đêm giường đơn, gối chiếc chong mắt với bao nhiêu toan tính và cả tìm kiếm những câu gì, lời gì khi đối đáp trước tòa. Vậy thì không tàn phai nhan sắc sao được.
Tòa án cũng quá đáng lắm cơ, không tuyên cái rụp cho xong, còn trì hoãn qua tháng ba thì chẳng khác nào kẻ bị tuyên án tử hình mà chưa mang ra bắn để kéo dài sự nớp nớp lo sợ mà chết dần, chết mòn.
Thương em bao nhiêu, anh lại giận Nguyên Vũ bấy nhiêu em ạ.
Điều làm anh giận nó nhất là yêu em quá độ, yêu đến cuồng mê dẫn đến không tỉnh táo nên giao hết cả cơ nghiệp cho em. Giá như nó làm cà phê thì cứ làm cà phê, em trực tổng đài 108 thì cứ trực tổng đài, ngày đi làm tối gặp nhau trong bữa cơm gia đình yên ấm. Đằng này cái gì nó cũng đắp vào em đến nỗi thiên hạ lầm tưởng em sáng tạo ra cả Trung Nguyên chứ không phải là Vũ. Anh nghĩ em sinh đẻ và nuôi nấng 4 đứa con cho Vũ nên người đã là vĩ đại lắm rồi.
Điều anh giận thứ hai là quá thánh thiện. Khi Vũ phát hiện ra em làm những điều sai với Vũ mà không thèm chửi em một câu, tát em một cái chỉ vì sợ mất thanh danh của em và ảnh hưởng đến Trung Nguyên, rồi nén lòng lên núi đi tu. . Thậm chí đến bây giờ ra tòa cũng không hề xổ toẹt những lỗi lầm của em nên vì thế mà em cứ trương gân cổ lên đấu khẩu tay đôi. Em nghe nó nói không: "Đau lắm, nhưng không nói ra được những gì nói ra trước Tòa chỉ là phần nổi của sự thật". Vũ là một người đàn ông thế đấy em ạ, cao thượng và nhẫn nhịn, nhẫn nhịn đến nỗi như người cõi khác.
Anh cũng giận Vũ về sự nhầm lẫn, lẽ ra nó tìm em về làm vợ thì để cho em làm vợ, mà tìm người quản lý điều hành công ty thì khỏi làm vợ. Đằng này cả hai nhập một vào em mới nên nỗi này.
Thôi nói biết bao nhiêu cho đủ, theo anh thì thế này nhé. Mặc dù ông Xuân chủ tọa phiên tòa khuyên em như người cha là rút lại đơn ly hôn. Nhưng anh thấy không được, phải cho đứa nào về nhà nấy vùi em mà tiếp tục ở lại không những không hàn gắn được hạnh phúc mà sẽ tan nát cả Trung Nguyên.
Về con cái, nếu em nuôi thì Vũ thừa sức chu cấp đủ để các cháu ăn học và trưởng thành cho đến năm 18 tuổi. Bản thân các cháu cũng phải học tấm gương và bản lĩnh của bố “tay trắng làm nên”. Có chăng bố chỉ cho cái “phao” khi sa cơ thất thế chứ không thể lấy tỷ lệ phần trăm để đắp vào cho mẹ.
Thôi về đi spa tuốt lại sắc đẹp đi em!
Cuối thư chúc em cô độc trên đống tiền được chia chác sau vụ ly hôn.
Chào em..
..............................
(Người viết bài này không thân thiết với Vũ và Thảo, tuy nhiên mọi việc cần được cả hai người nhìn nhận thấu đáo để có hướng giải quyết đúng. Đây cũng là bài học quý báu về ứng xử cho nhiều cặp vợ chồng khác. Các bạn có thể cmt thể hiện quan điểm của mình về vụ việc bằng ngôn từ trong sáng thể hiện văn hóa sống và giao tiếp trên fb)
===========

Follow
Trung Nguyên chết có đáng tiếc không?
...
Thực ra mà nói truyền thông đã đẩy câu chuyện ly hôn của vk ck họ đến thái quá & quá mức. Trở nên rần rần chiếm sóng dư luận. Ly hôn kệ tía nó chớ. Mỗi người với trình độ, với hiểu biết, với cảm nhận chủ quan của mình rồi lao vào cuộc buôn chuyện đầy thú vị mua vui là chính.
Trong số cả nghìn nghìn stt nói về Vũ qua qua tôi đã đọc. Lên án có, tố cáo có, bênh vực ca ngợi cũng khẳm. Tôi đọc hết và hầu như không tranh luận vì tôn trọng quyền tự do ngôn luận của mỗi người. Có nhiều stt của người viết ca ngợi Vũ với TN lên đến nóc. Họ kể ra họ từng có thời gian "là bạn tâm giao thân thiết thân tình" với Vũ nữa chứ. "Thân thiết thân tình" nên bênh vực & ca ngợi cũng phải thôi. Nhưng tôi biết cái sự thân thiết thân tình đó là khi Vũ đang trên đỉnh cao danh vọng. Chứ mấy ai tự đi mà trải nghiệm và cảm nhận hết cả quá trình. Đó là kiểu quan hệ của miệng nhà quan có gang có thép, đó là kiểu quan hệ của thấy người sang bắt quàng làm họ, đó là kiểu quan hệ của đôi bạn...cùng hãnh tiến mà thôi.
Tôi sinh ra & lớn lên tại Daklak, nơi mà ông Vũ chọn cafe để bắt đầu khởi nghiệp. Tôi ko là bạn V, cũng chả thù hằn gì V. Thời đó cũng cả trăm người ở xứ Cao Nguyên này khởi nghiệp cf như Vũ. Nhưng thành công được như Vũ thì không mấy người. (Phúc Ban Mê, Mê Hy Cô, Vinacafe...). Vậy Vũ có tài ko? Với tôi V có tài, nhưng cái tài của V ko có gì ghê gớm để ca ngợi như thánh nhân cả. V gặp thời là chính & biết "mềm dẻo tận dụng mọi cơ hội mà thôi". Cà V ra thị trường với chuỗi quán khắp nơi, năm 1996 đúng lúc internet có mặt tại VN. V biết chớp lấy giới truyền thông làm bàn đạp cho mình. Muốn biết ai đã tạo cơ hội rẻ mạt có 1 ko 2 cho V thu gom các mặt bằng góc phố quá đẹp thời đó hãy hỏi ông Trương Đình Tuyển.
Trào lưu và cơn sốt tr thông đã đẩy cafe V lên tầm cao vô đối. $ chảy về như suối. Bỗng chốc giàu lên thành đại gia với những giai thoại đẹp rực rỡ được dựng lên đi kèm đến mức toàn mỹ. Tôi cũng là 1 con nghiện cafe từ nhỏ nên dòng & chuỗi cafe của V nơi nào tôi chả đến. Việt Nam mà có được tên tuổi trên thị trường thế giới nhiều người bu vào ngợi ca điều đó ko sai và cũng đáng tự hào nếu nó đúng là 1 thương hiệu tử tế. Sai ở chỗ họ ca mà ko hiểu bản chất thực của nó. Đừng dùng những từ đao to búa lớn tung hê V, 1 người xem nhẹ $ chỉ tâm huyết với cafe. Đậu xanh rao má đó là xạo lone. V luôn & mãi mãi là 1 con buôn lấy lãi như bao nhà buôn khác. Buôn ko hề có tội, không hề sai hay xấu. Nhưng dùng từ cho đúng, buôn thì nói là buôn, đừng vẽ bùa nâng tầm bác học lên chi cả.
Cứ đến Đaklak mà coi có cái nông trường cafe nào của TN! Cứ đến Đaklak mà coi TN đã giúp gì được cho nông dân! Giúp gì được cho mảnh đất này mà ca với tụng. Bình ổn giá cũng không, trợ giá cũng ko, giúp nông dân có quy trình từ trồng đến ra sản phẩm đạt chuẩn cũng ko...nông dân mãi mãi vẫn tự bơi, cafe Đaklak mãi mãi nhiều về số lượng thô nhưng kém về chất lượng xuất khẩu. 20 năm TN giàu lên thì TN đã làm dc gì cho xứ này hả? Giá rớt thê thảm, nhưng 1 ly cà của V có nơi hơn 1kg cà của dân! Giàu là phải quá còn gì! Nếu không muốn nói là lừa đảo or ăn cướp trên xương máu dân! Chồn lào còn nhiều quá nên TN có dòng cafe cứt chồn cả triệu đồng /1kg! Và muốn bao nhiêu tấn cũng có! Đù má hay ha, quá hay vậy đó, đó không là lừa đảo thì là gì? Dù biết thuận mua vừa bán, ngu mua ráng chịu, nhưng người bán không đúng giá trị thật thì đó là lừa.
Đến hôm nay bạn thử đến rồi đi khắp Đaklak soi xem TN đã để lại dấu ấn gì của họ trên mảnh đất đó bạn sẽ biết. Đi và làm 1 cuộc thăm dò độc lập xem bao nhiêu % người dân Đaklak quý mến hay tôn trọng cái tên thương hiệu này. Ngoài việc họ kể ra cho nghe những ngày tháng cái tên cafe đó ồ ạt trên thị trường là cùng lúc cơn lốc cafe bẩn, cafe trộn, cafe tẩm hóa chất bùng phát mãnh liệt nhất. TN đã giúp dân dc gì! Giúp thị trường dc gì! Ngoài mua rẻ bán mắc để hốt $ làm giàu cho cá nhân. Dòng cafe tekeaway, Highland, cofebean, cafe mộc, sạch ra đời ồ ạt thì TN chết dần chết mòn. Vì sao nó chết? Vì nó có đạo đức tử tế gì đâu. Cho nên nó chết thôi.
10/03 cứ 2 năm là lễ hội cf rần rần trên xứ thượng. Lễ hội này chẳng qua là cơn động cởn cho mấy nhà buôn, mấy con buôn, cho mấy đứa mạnh về truyền thông quảng bá thương hiệu của nó chứ nông dân trồng cà quê tôi được lợi gì đâu. Sau lễ hội là nông dân lại tự bơi, là những giọt mồ hôi nước mắt mịt mờ trộn lẫn, rớt trên từng nương rẫy. Dù nghe đâu cái cụm từ sàn giao dịch chứng khoán trụ sở tại quán cafe làng cafe TN có từ lâu lắm...nhưng đó cũng chỉ là cái mác cho zui thôi.
=>Tôi không là người có danh phận trong xh nên tôi biết tôi viết không mấy ai bận tâm hay tin đâu. Nhưng nếu tôi là "một người có tên tuổi” chắc chắn sẽ có sức nặng khác. Đó là quy luật tất yếu của cái gọi là "chợ búa đám đông VN" trên cõi mạng xh này. Nhưng tôi vẫn viết, viết cho tôi, cho vài người hiểu chuyện vậy. Để thấy nó có xứng đáng đc ca tụng hay bênh vực, tâng bốc lên mây không? Có xứng đáng để tiếc rẻ khi nó chết ngắt không? Cà với chả đạo, tà đạo thì có! Cũng chỉ là kẻ cơ hội với phe nhóm bầy đàn mà thôi.
Tề gia trị quốc bình thiên hạ. Tề gia chưa xong thì trị quốc mẹ gì mà đòi bình thiên hạ. Mà đòi tuyên ngôn, tuyên bố tôi sinh ra để giải cứu thế giới. Đúng là điên nặng. Nhìn bia Sài Gòn, cái tên gọi cùng lịch sử hình thành của nó từ năm 1875, có đủ để người SG nói riêng & người tiêu dùng cả nước nói chung đáng tiếc ko khi bây giờ nó rơi vào tay kẻ khác. Thì Trung Nguyên là cái đinh vít gì mà phải tiếc.
...
Trịnh Sơn: Tôi chỉ là 1 thằng chăn bò sinh ra & lớn lên tại Daklak. Nhìn thấy hạt cafe quê tôi mỗi ngày như thế nào mà viết vậy thôi. Nó chết chả có gì tiếc cả.









Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

Đặng Lê Nguyên Vũ tuyên bố "Trời trao cho tôi kiến thức để giúp đời"

Tôi thì không tin là có ông Đấng sáng tạo (ông Trời).
Tôi cũng chưa dám tin là Vũ đã đắc đạo.
Tuy nhiên, muốn phán xét, cần phải đợi đến hoàng hôn.
Những phán xét đánh giá lúc này đều là hồ đồ.

Tuy nhiên, Thanos búng tay một cái giết nửa nhân loại để cố gắng sửa cái sai của Thượng Đế, giúp cân bằng lại tự nhiên, - cho đến nay vẫn chỉ là một nhân vật tưởng tượng.

Không biết Vũ làm cách nào để có thể làm để giảm bớt đi đáng kể loài động vật đi bằng hai chân đang độc ác tàn phá thế giới ngôi nhà chung của mọi loài?

Tuy nhiên, tôi mong thực sự Vũ đã tự mình giác ngộ được kiến thức để cải tổ nhân loại. Dù sao, ở VN này trong đàn cá mập ngàn tỷ, chẳng có ai có được cái nhân cách của Vũ. Thu mua nông sản = 1 việc tốt. Bán hàng cho nước ngoài lấy đô-la về = việc tốt thứ 2. Và Vũ cũng có trí tuệ hơn hẳn mấy tay trong BCT.


Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: "Trời đã trao cho Qua mọi kiến thức để giúp nhân loại"




Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

(sưu tầm) Bố dạy con: Kiểu gì cũng không thoát

(sưu tầm) Bố dạy con: Kiểu gì cũng không thoát

- Nghe bố giảng đây!
- Đời người ấy mà chỉ có 1 trong 2 con đường, không đi đường này thì đi đường kia. Mày muốn lấy vợ hay đi bộ đội?
- Nếu lấy vợ thì coi như xong, không có gì để bàn.
- Nếu đi bộ bội thì cũng có hai trường hợp: Sống sót trở về hoặc bị bắn chết.
- Nếu sống sót trở về thì coi như xong, không có gì để bàn.
- Nếu bị bắn chết cũng có hai trường hợp: Xác chôn dưới gốc cây thông hoặc dưới gốc cây bạch dương.
- Nếu chôn dưới gốc cây bạch dương, coi như xong, không có gì phải bàn.
- Nếu là cây thông thì cũng có hai trường hợp: Cây sẽ được đốn để làm bút chì hoặc làm giấy.
- Nếu là bút chì thì coi như xong không có gì để bàn.
- Giấy cũng xảy ra hai trường hợp: Giấy viết hoặc "toilet paper".
- Nếu là giấy viết thì cũng coi như xong, chẳng có gì để bàn.

- Nếu là "toilet paper" cũng xảy ra hai trường hợp: Dùng trong "toilet" nam hoặc dùng trong "restroom" nữ.
- Nếu dùng trong WC nam thì coi như xong, không có gì phải bàn.
- Nếu dùng trong "privy" nữ thì cũng xảy ra hai tình huống: Chùi trước hoặc chùi sau.
- Nếu chùi ở đằng sau thì coi như xong chẳng có gì để bàn.

- Nếu chùi đằng trước thì có khác đếck lấy vợ đâu!



Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2019

Ôi Đại Việt! Hồn ở đâu?

Lê Quang Huy is with Huy Lê.
3 hrs
TRI THỨC - VĂN HOÁ THOÁI TRÀO, NHẢM NHÍ LẤN LƯỚT.
Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh đã dừng hoạt động sau 11 năm “do một số điều kiện khách quan”, theo thông báo của Chủ tịch Quỹ là bà Nguyễn Thị Bình.
Tôi không dám bình luận gì nhiều vì còn không ít điều chưa rõ, chỉ mạo muội nghĩ rằng việc Quỹ phải chấm dứt hoạt động cũng tương tự như việc giải tán viện IDS trước đây và có liên quan đến việc từ bỏ đảng của 2 nhân vật chủ chốt của Quỹ là GS Chu Hảo và nhà văn Nguyên Ngọc. Trước mắt, cá nhân tôi xin trân trọng cảm ơn những đóng góp vào việc chấn hưng văn hóa quốc gia của Quỹ và công lao của tất cả những ai đã giúp Quỹ tồn tại và hoạt động trong 11 năm qua.
Chỉ tiếc rằng trong khi những hoạt động tôn vinh những giá trị tri thức - văn hoá phải chấm dứt “do một số điều kiện khách quan” thì những điều nhảm nhí đội lốt tín ngưỡng - văn hoá lại được dịp lên ngôi trong thời gian gần đây, kềm hãm dân trí trong vòng tăm tối.
Nhưng tôi tin chắc rằng dù Quỹ Phan Châu Trinh ngừng hoạt động nhưng tinh thần “Chấn dân khí, Khai dân trí, Hậu dân sinh” của chí sĩ Phan Châu Trinh bất diệt.
Comments
  • Hùng Phạm Khi bà Bình kêu gọi sòng phẳng với lịch sử thì cũng là lúc bà phải giải tán quỹ hội Cụ Phan !
  • Hải Bùi Hồng Khả năng cao đây là đòn thù trả đũa việc hai ông Chu Hảo và Nguyên Ngọc từ bỏ DCSVN, ở đất nước này, những tổ chức tử tế như vậy là không có đất sống đâu
    1
  • Chơi Rong Tôi cũng đồng quan điểm của nội dung bài viết, nhưng tôi băn khoăn là tại sao bác Chu Hảo va Ng Ngọc lại không tiếp tục, về kinh tài của quỹ thì chắc chắn sẽ có rất nhiều tài trợ trong và ngoài nước, đây là quỹ mang hình ảnh rất lớn trong tầng lớp tri thức, là nguồn cảm hứng cho giới trẻ có động lực dấn thân vì một đất nước tử tế
    1




Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Trần Trọng An: Tiền nhiều để làm gì? - Làm gì để nhiều tiền



1. Chủ tịch giả nghèo nói với bạn gái trong công viên: Tiền nhiều để làm gì. Chỉ cần anh với em yêu nhau chân thành là đủ. Em có đồng ý lấy anh không? Cô gái từ chối. Từ đó cả hai sống hạnh phúc đến trọn đời.
2. Phật tử cầm tờ sớ giải hạn nói với thiền sư: “Con chỉ có 400K, thiếu 50K, nhà chùa giải hạn giúp con được không?”. Thiền sư quay mặt đi, người chấp táp xua tay nói: “Ra cây ATM rút đi, không đủ 450K thì không giải hạn”. Hôm sau thiền sư lên báo: Tiền nhiều để làm gì, 450K là giá đã hạ lắm rồi.
3. Rời phiên toà, người phụ nữ mắt nhoà lệ tới hỏi thiền sư: “Tiền nhiều để làm gì?”. Thiền sư lắc đầu không trả lời. Người phụ nữ lại tiếp: Thầy có thể cắt nghĩa với con tiền nhiều để làm gì không? Thiền sư nói: Cái đó cộng đồng mạng biết chứ ta đã bao giờ có tiền nhiều dell đâu mà trả lời.
4. Cư dân mạng lao xao hỏi nhau: “Tiền nhiều để làm gì?” Không ai có câu trả lời thấu đáo cả. Cư dân mạng bèn bắc thang lên hỏi ông trời. Và đây là câu trả lời của ông ấy: Mày cứ kiếm được nhiều tiền đi rồi sẽ hiểu.
5. Cư dân mạng bức xúc vì không ai tìm ra câu trả lời “Tiền nhiều để làm gì?”, bèn tìm tới một nhà thông thái xin câu trả lời. Nhà thông thái đáp: Chúng mày hỏi sai mẹ nó rồi. Câu hỏi đúng phải là: Làm gì để nhiều tiền?
6. Thực ra, đây mới là câu trả lời:
- Tiền nhiều để làm gì? Để thoả mãn lòng tham.
- Làm gì để nhiều tiền? Làm BOT chứ còn làm dell gì nữa!

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

Vì sao con người cứ mê muội tin vào mấy trò thần thánh hoặc phù thủy?

Trước tiên chúng ta cùng quay về cái thời mà con người còn chưa biết đến khoa học là gì. Có lẽ thời đó là thời mà tổ tiên loài người còn "ăn lông ở lỗ" - lúc đó loài người chỉ sống bằng hái lượm và săn bắt, lửa cũng chưa có để dùng.
Lúc đó mọi thứ trong tự nhiên đều là "huyền bí" với con người. Chắc chắn bất cứ ai lúc đó đều tin "đất vuông trời tròn úp lên nhau".
Trời có gió mát, mây kéo đến, sấm chớp, mưa rơi, sét đánh làm cây khô cháy ra lửa... Hẳn ai sống ở thời đó cũng tin rằng có một ai đó rất thần bí và mạnh mẽ đã tạo ra những thứ mà họ không thấy gốc rễ ở đâu. Vậy là họ đẻ ra các ông thần (god). Mỗi một thứ đều được gắn cho một ông thần: thần sấm, thần mưa, thần gió, thần mây, thần sét, thần lửa, thần sóng, thần nước, thần núi, thần cây, thần rừng, thần biển, thần sông...
Tôi muốn nhấn mạnh ở đây rằng: CÁC ÔNG THẦN, BÀ THẦN LÀ ĐỀU DO CON NGƯỜI ĐẺ RA.
Ban đầu các ông thần bà, thần được con người đẻ ra một cách vô tư như vậy.
Sau khi loài người ta phát minh ra lửa, thì ông thần lửa biến mất! Ông thần này hẩm hiu nhất vì con người biết cách làm ra lửa từ đầu tiên.
Sau khi có lửa, rồi biết cách trị thủy, rồi biết cách trồng cây, con người bắt đầu dần dần văn minh.
Nhẽ ra lúc này các ông thần không nên BỊ ĐẺ tiếp ra nữa, mà các ông thần nên dần dần càng mất đi mới đúng!
Thế nhưng trước đây các ông thần BỊ ĐẺ ra một cách vô tư, tuy rằng oan. Nhưng bây giờ các ông thần lại tiếp tục BỊ ĐẺ ra oan uổng hơn nữa vì động cơ không còn vô tư nữa. Kẻ ĐẺ ra các ông thần xưa kia là vì không biết giải thích hiện tượng tự nhiên nên phải ĐẺ ra thần. Nhưng KẺ ĐẺ ra thần bây giờ lại có mưu đồ dùng thần để hù dọa người khác. Lúc này các ông thần kiểu như thần tài, thần bếp, phật bà quán thế âm, ngọc hoàng, đấng toàn năng, thần thái bạch, thần kế đô, thần chúa kho... mới dần dần xuất hiện.

Tất cả chúng ta đều hiểu rõ rằng: tất cả mọi tôn giáo đều do con người sáng tạo ra! Và hầu hết các tôn giáo là thần giáo! Ai dám khẳng định tôn giáo nào là do ông thần tạo ra không?
- Ông Thích Ca sáng tạo ra con đường giác ngộ giải thoát (không thần thánh), ông ấy được cha mẹ đẻ ra cách đây khoảng 2500 năm.
- Đạo Đại Thừa lợi dụng danh nghĩa ông Thích Ca để giới thiệu một loạt các ông Phật kiểu thần thánh - mấy ông này không biết sống ở thời kỳ nào.
- Ông Jesus sáng tạo ra kinh Tân Ước (bible), ông ấy cũng có cha sanh mẹ đẻ (2000 năm trước) chứ không phải từ trên trời rơi xuống.
- Ông Muhammad - người sáng tạo ra kinh Qur'an - cũng có cha mẹ đàng hoàng và ít hơn ông Jesus gần 600 tuổi. 

Vậy rõ ràng ngày nay không còn ai tin là có ông thần sấm, thần sét, thần mưa, thần gió,...

Vậy hà cớ gì phải tin là có ông thần kế đô hay ông thần sáng tạo để rồi cứ phải xì xụp lạy lục một thứ vô nghĩa do chính con người ĐẺ ra?

Nếu bạn tốt với người, người sẽ tốt với bạn, nếu bạn ác với người người người sẽ ác với bạn - quy luật tự nhiên đó không nhìn thấy được và cũng chẳng có ông thần nào điều chỉnh việc đó.

Nghĩ đơn giản, sống đơn giản, không tham lam, tự dưng vui vẻ!