Thứ Hai, 26 tháng 5, 2008

Người tốt... - Hồi thứ nhất: Tên cướp



Bộ sưu tập ảnh thiếu nữ áo yếm không mặc nội y

Chàng Công Tử Bột dậy rất sớm từ 5 giờ sáng ra bến để đón xe ra Bắc Kỳ. Kết thúc một tuần làm việc cao độ và khá mệt mỏi, lại thêm hồi đêm uống rượu chia tay hơi muộn, vào đến chỗ ngồi yên vị trên xe, chàng mơ màng ngủ gật...
- Anh gì ơi, dậy đi, bảy giờ rồi...
Ánh nắng sớm của cái xứ miền trung gió Lào soi trúng má, cùng với tiếng gọi vọng du dương đã đánh thức giấc mộng ngọt ngào.
- Anh ngủ giỏi thật đấy, từ lúc em lên xe, anh toàn ngủ không à.
Quay qua bên cạnh, một cô gái trẻ đẹp, có đôi mắt mở lớn và đen láy, một đôi mắt biết cười. Cô có mái tóc không ngắn nhưng không dài, mái tóc kiểu Mai-ka. "May quá, không phải kiểu tóc mà mình thích" - công tử thầm nghĩ.
- Sao lại đánh thức anh? anh đụng phải em à?
- Không, một buổi sáng đẹp, cảnh vật hai bên cũng đẹp, ngủ thì hoài lắm, nên em kêu anh dậy.
- Trời...
- Em cũng lên từ bến Vinh à? Sao anh không biết?
- Không, em lên ngang đường.
- Ờ... vậy em cứ ngắm cảnh đi nha!
Công tử định mặc kệ cô gái trẻ để ngủ tiếp, nói thì không ai tin, vì theo lẽ thông thường, công tử của chúng ta phải rất khua môi múa mép trước mặt tất cả những ai có giới tính gương lược và nhất là những cô cười cả được bằng môi và mắt.
Nhưng thật đáng tiếc cho chàng, vì bữa nay gặp phải đối thủ. Cô nói đủ thứ chuyện linh tinh, thi thoảng lại chỉ sang hai bên đường những cảnh mà cô cho là rất đẹp, khiến chàng không thể ngủ được.
- À mà anh tên chi dzậy?
- Công Tử Bột.
- Còn em, Tiểu Yến Tử, rất vui được làm quen!
- Em là Tiểu Yến Tử sao...? - Công tử kéo dài giọng có vẻ là chế diễu.
- Tại sao không? anh có thể là công tử thì em cũng có thể là công chúa đó mà!
- Xí... anh đẹp trai mà, còn em...
- Ặc... ặc... - đang uống nước mà cô gái sặc như hóc xương, vặn nút chai lại, rồi ôm bụng cười, khiến công tử rất là khó chịu.
- Em không sợ hay sao, anh là người xấu đấy!
- Anh là người tốt mà, em biết.
Đến pótay(dot)cơm với nhà em này, các cụ bảo "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", công tử xưa nay vốn tự cho mình là thiên hạ đệ nhất nhiều chuyện, ấy thế mà hôm nay phải chịu thất thủ không điều kiện trước một cô gái trẻ.

- Này, anh là một tên cướp đang bị truy nã đấy! - "phen này chắc phải sợ mất vía" - chàng thầm nghĩ.
- Cướp à? em cũng gặp rồi. Tên cướp ấy cũng là một người tốt. Để em kể anh nghe:
Tết năm vừa rồi, em về quê ăn tết, hôm đó là ngày 23 tháng Chạp, chiều muộn xe khách mới về đến chỗ em vừa lên lúc nãy ấy. Từ đó về nhà em còn khoảng hơn chục cây nữa. Có một anh xe ôm chạy đến mời em đi xe. Thế là em lên xe ôm để về nhà, lòng vui phơi phới vì sắp được gặp ba mẹ và lũ em, chúng nó sẽ vui lắm, cái cảm giác được lũ em vây quanh thật là hạnh phúc, em cứ thế tủm tỉm cười.
Quãng đường về làng em khá là vắng vẻ, chẳng có ai qua lại. Đang miên man suy nghĩ về gia đình thì em chợt nhận thấy anh xe ôm quẹo xe vào bụi cây bên đường...
- Thế nó làm chuyện ấy với em à?
- Mất trật tự...
Rồi cô gái kể tiếp:
Hắn kề dao vào cổ em... Hắn nhìn em chừng chừng, mắt long lên như muốn nuốt chửng em...
- Em có run không?
- Tối mò tối mịt, chẳng có ma nào xung quanh, dao sáng loáng kề cổ, anh có run không? lần đầu tiên em thấy một kẻ ngốc, có nghe tiếp thì ngồi im...
Tuy nhiên, anh biết không? Tên cướp còn run hơn cả em nữa, em run một, hắn run mười, cái tay cầm dao run cầm cập, em sợ hắn làm xước da ở cổ nên dùng cả hai tay nắm chặt tay hắn để giữ con dao khỏi rung...
Hắn run run nói: "có bao nhiêu tiền vàng nộp hết ra đây, không thì ông giết." Em van nài: "anh tha cho em, em có chút tiền tiết kiệm cả năm, đưa về cho ba mẹ sắm tết, lũ em của em cả năm nay không được ăn thịt, chưa biết đến quần áo mới, anh tha cho em..."
Tên cướp giật lấy cái túi xách của em, rồi nhẩy lên xe chạy thẳng, để lại em một mình trong đêm tối. Cuối cùng em cũng mò về đến nhà. Mọi người an ủi: "giữ được mạng là may rồi". Ôm mấy đứa em vào lòng, em và chúng nó cùng tuôn trào nước mắt.
Mấy ngày sau bà bá bị bịnh phải vào viện, em vào thăm. Lúc vào đến cửa buồng bệnh, bỗng thấy giường bên cạnh giường bà bá có một người ngồi thụp xuống và quay lưng lại, em cũng chưa để ý. Khi đang ngồi nói chuyện với bà bá thì người đó đứng dậy len lén đi ra ngoài, em chợt nhận ra là rất quen quen, rồi người đó chạy vụt đi mất.
Hỏi bà bá về bà già nằm ở giường bên. Bà bá kể: hoàn cảnh lắm, mẹ bệnh nặng, nhà neo đơn, chỉ có hai mẹ con, nhà nghèo, hôm trước vì không có tiền đóng viện phí mà xíu nữa bà mẹ bị đuổi ra khỏi bệnh viện. May sao anh con trai lại kiếm được tiền, nói là của bạn cho mượn, nên bây giờ sức khỏe bà lão khá hắn lên rồi. Đúng là người ta tốt thật "lá lành đùm lá rách"...
Em bước chân ra về, trong lòng không còn thấy giận tên cướp nữa, mà thấy thương thương. Thực ra mình đâu phải lá lành, mình cũng lá rách, nhưng người ta có thể nói "lá rách đùm lá te tua".
Về tới cổng bệnh viện, em bị chặn lại bởi tên cướp hôm nào, trong tay hắn cầm cái túi xách của em. Hắn đưa túi cho em: " Cho anh xin lỗi, số tiền anh vay, sẽ đến lúc trả lại. Số tiền còn lại vẫn ở đó..." - "Anh có cần nữa thì lấy chữa bệnh cho bác." - "Anh cảm ơn em, nhưng bây giờ chỉ mất ít tiền thuốc, hàng ngày anh vẫn kiếm đủ."

- Ê... anh không phải tên cướp đó, sao mà cũng khóc dzậy?
- Đâu có, không hiểu sao có hạt bụi bay dzô mắt.
- Anh nói xem, người con trai hiếu thảo đó là người tốt chứ?
- Ừ...
- Bây giờ mỗi lần đi về, anh ấy đều chở xe cho em, sáng sớm nay anh ấy cũng chở em từ nhà ra đường quốc lộ.

Công tử nhớ lại đã đọc ở đâu đó một câu: "người hiếu thảo luôn là người tốt". Quả đúng thế thật, cho dù đó là một tên cướp.

Chuyện đời lắm cảnh éo le
Rách như tổ đỉa còn đùm nổi ai
Thế mà có một cô hai
Dang tay bọc lấy anh chàng te tua
Cô gái này là người thế nào, xem hồi sau sẽ rõ...

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

THẦY ĐỒ...








yem dao - 79

yem dao - 84

yem dao - 85

yem dao - 89

yem dao - 101

THẦY ĐỒ...

Viết bởi hoaphonglan 02:21 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (5) | Trackback Trackbacks (0) | Edit | Thơ cóc

Quê tôi có một ông đồ 

Mẹt như cái bồ lên chức bộ trương
Cả ngày ông ổng ễnh ương 
Chẳng chịu làm gì, chỉ thích nổ thôi 
Năm ấy có một thằng tồi 
Cởi trần thay ảnh, diễu thầy tí chơi 
Thầy ngốc lại mỉm miệng cười 
Dơ tay "bác ái" kéo thằng ấy lên 
Danh như sấm nổ vang rền 
Trong Nam, ngoài Bắc viết tên của thầy 
Lũ nịnh tứ phía bủa vây 
Đưa thầy lên tít tầng mây thứ mười 
"Dân biểu" cũng quá buồn cười 
Khen thầy quyết sách thật là táo bao
Người trần đành hỏi trời cao 
Quyết sách thế nào, con thấy gì đâu 
Bọn quan thì vẫn cứ giầu 
Dân đen thì vẫn cứ là dân đen 
Ông trời có mắt trông xem 
Trẻ con đi học phải mang cái gì 
Người thì bé tí tị ti 
Cặp to tổ bố, có ngày gãy xương 
Giáo dục vẫn cứ ẩm ương 
Nghỉ ngày Thứ Bảy sao mà khó ghê 
Có mắt hãy hướng về quê 
Mỗi đầu năm học, tiền è cổ dân 
Ai ơi qua đó một lần 
Bao nhiêu tiêu cực có gì giảm đâu 
Thế mà thầy lại rất ngầu 
Chỉ trong chớp mắt đã làm phó tương
Biết là cái khó trăm đường 
Muốn làm cho tốt, chẳng hề dễ ăn 
Nhưng thầy liệu có băn khoăn 
Ngày đêm có nghĩ nước nhà đang nguy 
Nguyên khí càng lúc càng suy 
Hãy mau nghĩ cách cấp kỳ cứu ngay 
Chứ đừng cứ đứng hót hay 
Hót hay đến mấy, cũng phường hát thôi 
Mong cho đến lúc đổi đời 
Nước nhà giáo dục chấn hưng mai này.
góp ý
Ai bảo thày ấy hót hay
Có hôm hót cũng chướng tai bỏ xừ
Cứ tưởng rằng dân ta ngờ
Nghệch nên thày nói chẳng nhờ ai nghe
Thày ngỡ rằng ai cũng mê
Trông thày trí thức trí nghê nhất nhà... :P
Nhịp cầu thế giới 

Viết bởi Hoa Pion 04 Jan 2008, 02:48
Đúng là quyết sách quá hay
Đóng đinh lên mặt đi đày xứ xa
Thế mà cũng nói được ra
Chắp tay em vái tổ cha nhà thầy...

Viết bởi HPL 04 Jan 2008, 04:14
(~_^)định trình bày là sao trẻ con bây h học nhiều thế mà vẫn ...dốt, thì vào thấy toàn hỉ đáp = thơ em rét quá chuồn thôi!!!
Viết bởi Lê Việt Hồng 04 Jan 2008, 15:46
hì... lão có viết thơ đâu, chẳng qua chỉ là văn vần chặt khúc, em có thể viết văn không vần, không cần chặt khúc cũng được mà.
Viết bởi HPL 04 Jan 2008, 18:04
Hì, tỉ thấy chuyện "Nghỉ ngày Thứ Bảy sao mà khó ghê " mà đệ nói quả đúng! Ở nhà tỉ, các " thầy", "cô" của nhà cũng toàn phải đi dạy ngày thứ bảy mà chả thấy ai nói gì đến lương làm thêm ngoài giờ +Luật Lao động cả! Hic! Sao lạ vậy he?:(
Viết bởi ---**NT**--- 05 Jan 2008, 03:40

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2008

Bắc - Trung - Nam một nhà

Người Việt ở Bắc kì, Trung kì, Nam kì đều cùng một gốc.
Trước đây, năm 938, khi Ngô Vương Quyền chiến thắng quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng giành quyền độc lập, khi đó Đại Việt mới chỉ là các tỉnh Bắc kì bây giờ và đến Hà Tĩnh là hết. Từ Quảng Bình vào đến Bình Thuận là nước Chăm-pa (Chiêm-Thành). Các tỉnh Miền Đông và Miền Tây của Nam kì, kể cả đảo Phú Quốc hồi đó là của Chân-Lạp (Cao-Miên hay vương quốc Khmer).

Bắt đầu từ thời nhà Lý, lãnh thổ Đại Việt mới mở rộng dần. Mỗi lần mở rộng lãnh thổ đến đâu thì người Việt đi tới đó. Sự hòa trộn giữa người Việt với người bản xứ, qua thời gian đã hình thành nên các vùng văn hóa có chung gốc Việt, nhưng cũng đa dạng sắc màu.

Việc mở rộng lãnh thổ cùng với nó là những cuộc di dân của người Việt có thể sơ lược như sau:

- 1014 Lý Thái Tổ sáp nhập tỉnh Hà Giang (trước đó thuộc Đại Lý) ở phía Bắc.
- 1069 Lý Thánh Tông sáp nhập Quảng Bình, Quảng Trị của Chiêm-Thành
- 1159 Lý Anh Tông sáp nhập Lào Cai, Yên Bái của Đại Lý vào Đại Việt
- 1306 "Nước non ngàn dặm ra đi", công chúa Trần Huyền Trân lấy vua Chế Mân để đổi lấy châu Ô Lý cho Đại Việt. Bây gờ là vùng đất Thừa Thiên Huế.
- 1471 Lê Thánh Tông tiếp tục sáp nhập thêm 4 tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Bình Định.
- 1611 chúa Nguyễn Hoàng sáp nhập tỉnh Phú Yên
- 1655 chúa Nguyễn Phúc Tần sáp nhập Khánh Hòa
- 1693 dưới thời chúa Nguyễn Phúc Chu, tướng Nguyễn Hữu Cảnh sáp nhập Ninh Thuận, Bình Thuận, hoàn thành quá trình sáp nhập Chiêm Thành vào Đại Việt.
- 1698 lại Nguyễn Hữu Cảnh mở chính quyền hành chánh đầu tiên ở Sài Gòn để sau đó sáp nhập các tỉnh Nam Bộ vào xứ Đàng Trong. Chắc các bạn biết năm 1998 ở Sài Gòn có lễ hội 300 năm rất lớn.
- 1718 Mạc Cửu khai phá các tỉnh Hà Tiên, Kiên Giang và xin thần phục chúa Nguyễn.
- 1736-1739, Mạc Thiên Tứ (con Mạc Cửu) khai phá thêm vùng đất Cà Mau, Bạc Liêu, Sóc Trăng đưa vào lãnh thổ xứ Đàng Trong.
- 1732-1757, do nhu cầu được các chúa Nguyễn hỗ trợ lên ngôi và bảo vệ trước Xiêm La, lần lượt các vua của Chân Lạp đã dâng từng phần vùng đất còn lại ở đồng bằng sông Cửu Long cho các chúa Nguyễn.
- 1830 vua Minh Mạng sáp nhập toàn bộ vùng Tây Nguyên vào Đại Việt, hoàn thành quá trình mở rộng lãnh thổ.


Cuộc di dân lớn nhất là thời chúa Nguyễn Hoàng chạy khỏi chúa Trịnh. Từ Thanh Hóa, chúa Nguyễn Hoàng đã mang theo rất nhiều người Bắc kì vào xứ Thuận Hóa là Huế này nay.
Sau đó mỗi lần quân Đàng Ngoài (chúa Trịnh) thua trận, thì tù binh Đàng Ngoài bị bắt vào Đàng Trong cũng lên đến mấy chục vạn người.

Di dân thời hiện đại thì có 3 cuộc di dân lớn:
- Năm 1954, gọi là Bắc 54. Bắc 54 chủ yếu là tư sản và trí thức.
- Năm 1975, gọi là Bắc 75. Bắc 75 thì tất nhiên là cs.
- Di dân thời đổi mới diễn ra mạnh nhất những năm đầu 90s của thế kỉ trước, nên gọi là Bắc 90. Bắc 90 là dân trí thức mới.

Người Nam thực sự trong lòng có ưa người Bắc không?
Tôi nghĩ không đến nỗi ghét nhau. Nhưng người Bắc khôn như rận vậy nên người Nam thường khinh người Bắc.
http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/113521

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

Lịch sử có phải là những ghi chép của người chiến thắng?


Tôi không nghĩ như vậy.
Lịch sử nói chung, đa số được chép rất khách quan.
Tất nhiên người của phe nào thì thường chép những sự kiện liên quan đến phe đó nhiều hơn, và hạn chế chép việc của phe kia. Thực tế cũng chẳng biết việc của đối phương như thế nào mà chép nữa.

Tuy nhiên cái lịch sử được phổ biến để dạy cho người ta thì lại được chọn, chứ không phải là dạy hết, phổ biến hết tất cả mọi thứ.
Do đó người ở trong một chế độ, nếu không có ý thức tự giác tìm hiểu thì chỉ biết đến một mặt của lịch sử thôi, mà không hề biết gì về mặt kia của nó.
Từ đó, họ thường có cái nhìn rất phiến diện về tiền nhân.

Lấy một ví dụ: Toàn bộ pho sử của Quốc sử quán triều Nguyễn là không được giảng dạy trong trường học XHCN ở VN.
Vì sao vậy? vì người CS đề cao hình ảnh vua Quang Trung, mà Quốc sử quán triều Nguyễn lại viết trong sách sử về vua Quang Trung là "giặc".

Do đó chép sử nói chung không chỉ của riêng kẻ chiến thắng, nhưng phổ biến sử thì lại được kẻ chiến thắng gạn lọc.

Có quan điểm tiêu cực cho rằng: Lịch sử ghi chép những gì không tồn tại, ghi lại khi những người đã chết không thể biện bạch và phản kháng được.

Được làm vua, thua làm giặc!

Tuy nhiên những ghi chép lịch sử chân thực luôn đứng ra ngoài mọi phe phái và tư tưởng. Những ghi chép thiếu khách quan chắc chắn sẽ bị đào thải theo thời gian và chỉ những ghi chép sử khách quan mới có thể tồn tại. 

Tất nhiên, những ghi chép có thể trở thành di sản được loài người thừa nhận như vậy cũng cần có thời gian để ra đời và lớn lên!
http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/107465

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2008

Lịch sử ư, người ta bàn luận quá nhiều về nó...




Mọi người đều có nguồn cội.
Thế giới ngày càng tân tiến, con người ngày càng thân thiện và xích lại gần nhau "nối vòng tay lớn". Nhưng không phải thế mà có thể bỏ đi nguồn cội của chính mình. Tuy nhiên đâu đó vẫn có những người bị mắng là "mất gốc". Không biết họ nghĩ sao nhỉ? Còn tôi, tôi cảm thấy đau lắm.
Một trong những biện pháp hay để giữ gốc đó là am tường về lịch sử nước nhà. Chẳng thế mà Hồ Chí Minh cũng viết:
"Dân ta phải biết sử taCho tường gốc tích nước nhà Việt Nam"
Kiến thức về lịch sử thì quả là vô vàn, chẳng ai có thể biết hết được. Muốn học hết, biết hết thì quả thật là "không tưởng". Tuy nhiên nếu muốn biết những nét chính thì cũng không có vất vả mấy, bởi sách bây giờ quả thật là dễ kiếm. Thử liệt kê mấy bộ Việt sử xem sao:

Việt Nam Sử Lược - Do học giả Trần Trọng Kim soạn thảo vào năm 1919.
Việt Sử Toàn Thư - Do sử gia Phạm Văn Sơn soạn thảo vào năm 1960.
Quốc Triều Chánh Biên Toát Yếu - Do Quốc Sử Quán Triều Nguyễn soạn thảo vào khoảng đầu thế kỷ 20.
Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục - Do Quốc Sử Quán Triều Nguyễn soạn thảo khoảng năm 1856-1881.
Việt Sử Tiêu Án - Do Ngô Thời Sỹ soạn thảo vào năm 1775.
Đại Việt Thông Sử - Do Lê Quý Đôn soạn thảo vào năm 1759.
Đại Việt Sử Ký Toàn Thư - Do Lê Văn HưuPhan Phu TiênNgô Sĩ Liên và nhiều sử gia nhà Trần và nhà Lê soạn thảo ra.
Lam Sơn Thực Lục - Do Nguyễn Trãi soạn thảo, Lê Lợi đề tựa vào thế kỷ 15.
Thiền Uyển Tập Anh - Soạn thảo vào đời nhà Trần, khoảng thế kỷ 14. Sách viết về các thiền sư đời Lý, Trần, v.v... tuy nhiên lại cho biết rất nhiều dữ kiện lịch sử vào các thời kỳ đó.
An Nam Chí Lược - Do Lê Tắc soạn thảo vào khoảng thế kỷ 14.
Đại Việt Sử Lược - Do một tác giả khuyết danh soạn thảo vào khoảng thế kỷ 14.

Các sử gia chia lịch sử nước nhà thành nhiều giai đoạn khác nhau dựa trên quan niệm về lịch sử đấu tranh dựng nước, giữ nước và văn hoá đương đại.
Trong bài viết này tôi muốn chia lịch sử thành 3 giai đoạn phụ thuộc vào vấn đề "tranh cãi giữa các nhà nghiên cứu sử". Ba giai đoạn đó là:

1. Từ thượng cổ đến trước Trưng Nữ Vương (năm 39)
2. Từ Trưng Nữ Vương (năm 39) đến trước Gia Long (năm 1802)
3. Từ Gia Long đến nay

Giai đoạn 2 (từ năm 39 đến năm 1082) là giai đoạn mà có lẽ là ít có tranh cãi nhất giữa các phe nhóm làm sử, viết sử. Gần như tất cả mọi sử gia đều đồng thuận về mọi diễn tiến lịch sử cũng như vai trò của mọi nhân vật trong giai đoạn này. Mặc dù vẫn còn một nghi án đó là "vụ án vườn vải" vẫn khiến cho giới nghiên cứu ngày nay tốn khá nhiều giấy mực.
 

Ở lịch sử giai đoạn một lẽ ra sẽ chẳng có tranh cãi gì. Đa số các sử gia đều cho rằng khởi thuỷ của người Việt là Kinh Dương Vương, rồi Lạc Long Quân, rồi 18 đời Hùng Vương, rồi An Dương Vương Thục Phán, rồi kỷ nhà Triệu, rồi Bắc thuộc lần thứ nhất. Tuy nhiên với hướng đi của riêng mình, bằng cách nghiên cứu rất nhiều các tài liệu Phật học Việt Nam, Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản, Ấn Độ... thiền sư giáo sư tiến sĩ Thích Trí Siêu Lê Mạnh Thát đã xuất bản sách "Lục độ tập kinh và lịch sử khởi nguyên của dân tộc ta". Với những phát hiện của mình, thiền sư cho rằng An Dương Vương và kỷ nhà Triệu chẳng liên quan gì đến Giao Chỉ cả. Và thiền sư cũng cho rằng không có cái gọi là "Bắc thuộc lần thứ nhất". Theo như sự khẳng định của thiền sư thì triều đại các vua Hùng kéo dài đến tận thời kỳ Trưng Nữ Vương. Tuy nhiên quan điểm này của thiền sư đã không được các sử gia đếm xỉa gì tới.


Ở giai đoạn lịch sử 3 từ thời Gia Long trở lại đây thì vẫn tồn tại những tranh cãi rất lớn. Mới đây, một hội thảo lịch sử diễn ra tại Thanh Hoá ngày 18/10/2008, những nhà nghiên cứu sử cũng đã đi đến một đồng thuận là cần trả lại sự thật vai trò lịch sử của nhà Nguyễn. Tuy nhiên khi được hỏi về việc trả lại sự thật lịch sử từ 1930 cho đến nay thì các sử gia đều lảng tránh câu trả lời.

Mặc dù chi tiết lịch sử từ 1930 trở lại đây tồn tại cả đống những tranh cãi, tuy nhiên có những dấu mốc không thể phủ định:
- Ngày 19 tháng Tám năm 1945: Cách mạng giải phóng dân tộc thành công.
- Ngày 2 tháng Chín năm 1945: Hồ Chi Minh khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà
- Ngày 7 tháng Năm năm 1954: Chiến thắng Điện Biên Phủ đặt dấu ấn cho sự độc lập đầu tiên sau nhiều năm bị Pháp đô hộ.
- Ngày 30 tháng Tư năm 1975: Hoà bình lập lại, thống nhất sơn hà.
- Tháng Một năm 1979 cuộc chiến tranh vệ quốc đánh đuổi quân Polpot xâm lược ở biên giới Tây Nam.
- Tháng Hai năm 1979 cuộc chiến tranh vệ quốc đánh đuổi quân xâm lược bành trướng trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Cuộc chiến ở biên giới phía Bắc còn dai dẳng mãi cho tới đầu thập niên 90s của thế kỷ trước.

Lịch sử là như vậy, không ai có thể chối cãi và không có quyền lấp liếm sự thật lịch sử.
 

Thế nhưng có một điều khiến tôi rất khó hiểu:
Tại sao khi mà nhà nước hàng năm luôn tổ chức ầm ĩ, long trọng những sự kiện CMT8, Quốc Khánh, giải phóng Điện Biên, thống nhất đất nước... nhưng lại có vẻ cố tình lờ đi hai cuộc chiến tranh vệ quốc 1979?
Khiến cho thế hệ trẻ bây giờ chỉ biết đến và luôn "vỗ ngực tự hào" vì đã đánh thắng hai đế quốc lớn Pháp và Mỹ. Còn khi nhắc đến sự hy sinh của những chiến sĩ ngoài Hoàng Sa 19 tháng Một 1974, hay biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc tháng Hai 1979, và Trường Sa 1988 thì sẽ nhận được một thái độ ngạc nhiên rồi câu hỏi lại "THẾ À?"
Những người lính đó có khác gì những người đã hy sinh trong chống Pháp, chống Mỹ? Không! Xin khẳng định là không khác gì cả, tất cả họ đều đã hy sinh vì sự toàn vẹn lãnh thổ và vì sự bình an của mảnh đất mang tên VIỆT NAM.
Vậy mà họ không thèm nhắc đến, thậm chí họ còn cấm người ta nhắc đến (bài báo của Huy Đức đăng lên trang web của Sài Gòn Tiếp Thị bị gỡ xuống sau vài giờ).
Có phải họ muốn xoá khỏi ký ức những người VN tương lai những hình ảnh về người chiến sĩ và những người dân đã thiệt mạng trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc năm 1979?
"Blogger" Nông Dân Gió Lào viết: "Đánh Pháp cả trăm năm vẫn nhớ, đánh Mỹ mấy chục năm còn nhắc, đánh Tàu mới 30 năm đã vội quên!"
Một "blogger" khác viết: "Có cái gì đó như là sự vô ơn!"

Tuy nhiên, thật may mắn, những người VN có lương tri vẫn thường xuyên nhắc đến những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc năm 1979 và những cuộc chiến đấu giữ biển đảo năm 1974 và 1988.
Họ được gọi là những nhà báo công dân (tiếng tây gọi là "blogger"): Huy Đức: 30 năm trước, tự sự của một người từng là lính Huy Đức: Cuộc chiến 1979 và Hoàng Sa Huy Đức: Hứa Thế Hữu và Hà Nội Mới Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979) Thơ tưởng niệm Hoàng Sa 1974Hải chiến Trường Sa 1988Trường Sa 1988 (Chiến dịch CQ-88)Có một bài thơ vượt trùng khơi...
Việc ém nhẹm thông tin, cấm đoán cơ quan truyền thông nói về những sự hy sinh đó là một việc cực kỳ khó hiểu!
Tuy nhiên, chưa hết, mới đây giới nhà báo công dân còn hết sức phẫn nộ về một "sự cố" xuất bản của công ty Phương Nam và Nhà xuất bản Văn Hoá. Đó là việc một tác phẩm của TQ nói về cuộc chiến 1979 được ngang nhiên phát hành ở Việt Nam.
Tôi đã đọc được gần như tất cả những lời bình luận từ mọi góc nhìn của giới báo chí công dân ở đây. Ở đó họ tập hợp khá nhiều bài viết của những "blogger" khá quen thuộc như nhà thơ Trần Mạnh Hảo, Hoàng Linh, CaveNui, Linh, Người buôn gió, Trang Hạ, Tuấn Khanh, Sweet tears, Nguyễn Xuân Diện, Mr. Do, Lê Phú Khải...
Tôi chưa đọc cuốn sách đó, nhưng khi đọc những thông tin mọi phía do các "blogger" cung cấp tôi đã tức đến phát khóc vì cái sự vô trách nhiệm đến khùng của những người chịu trách nhiệm xuất bản cuốn sách. Chỉ cần một điểm duy nhất thôi: đó là trong cuốn sách đó có từ"địch" viết bằng chữ quốc ngữ. Hỡi những chiến sĩ đã hy sinh tính mạng và tuổi thanh xuân cho sự bình yên của tổ quốc, các anh nghĩ gì khi bị gọi là "địch" trên chính quê hương mình?
Dù viện bất cứ lý do gì thì những người xuất bản sách đó thuộc vào hạng KHỐN NẠN HẾT CHỖ NÓI!

Lời di huấn của Trần Triều Hiển Thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn: "Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự. Nếu nó tiến chậm như các tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn dùng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tùy thời tạo thế, có được đội quân một lòng như cha con thì mới dùng được. Vả lại, khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy."

Hỡi Đức Thánh Trần! xin ngài hãy hiển linh để đánh thức sự u mê trong lòng những kẻ có quyền.


(Bài này viết từ hôm thành lập đảng, nhưng sau 1 tháng mới hoàn thành) http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/137046

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2008

Tình yêu và lòng biết ơn trái đất






http://www.youtube.com search keyword " Tình yêu và lòng biết ơn trái đất "
Tình yêu và lòng biết ơn trái đất

chùa Phật Quang thực hiện

Ngày hôm nay những người con Phật
Về với nhau lòng rất hân hoan
Nhắc nhau hạnh hiếu chăm ngoan
Dặn nhau cuộc sống vẹn toàn nghĩa ân
Giữa thế giới muôn phần khăn khó
Thân phận người bé nhỏ tầm thường
Nếu không biết sống yêu thương,
Chỉ còn lại có con đường khổ đau
Xin theo Phật tìm cầu giác ngộ
Với ước mong cứu độ chúng sinh
Pháp mầu vô ngã thanh bình
Từ bi, trí tuệ câu kinh nhiệm mầu
Xin gửi đến Tinh Cầu kì diệu
Lòng biết ơn của triệu tấm lòng
Nước về từ những dòng sông
Gió về từ những cánh đồng xa xăm
Trên mặt đất hạt mầm vươn dậy
Trên mắt người nhìn thấy tương lai
Trời cao, biển rộng, sông dài
Chở che cuộc sống, muôn loài thân thương
Rừng xanh thẳm thiên đường hạ giới
Nơi cội nguồn phát khởi con người
Chim bay, thú chạy, lá tươi,
Người cho người những tiếng cười hân hoan
Bầu khí quyển bảo toàn sự sống
Gió đem về những bóng mây hồng
Mưa tuôn trên khắp ruộng đồng
Sớm xuân nắng đẹp, chiều đông sương mờ
Đêm chênh chếch trăng mờ đầu núi
Dưới chân đồi dòng suối uốn quanh
Sóng reo bờ cát biển xanh
Ven hồ nước mát, đất lành hoa rơi
Ôi! Trái Đất nghìn đời như thế
Yêu muôn loài như mẹ yêu con
Bao dung, độ lượng, sắt son
Dẫu bao dâu bể mõi mòn không phai
Nhưng người đã đổi thay tất cả
Tự mình gây tai họa cho mình
Tham lam, thù hận, chiến tranh
Đang yên bình bỗng biến thành khổ đau
Mấy người biết u sầu than khóc
Khi thấy rừng tang tóc, hoang tàn
Suối khô cạn giữa đại ngàn
Nắng soi tìm lại màu xanh chẳng còn
Vì hưởng thụ người bòn rút hết
Những tài nguyên cạn kiệt thiên nhiên
Làm cho khí quyển nóng lên
Làm cho người cất tiếng rên đêm trường

Xe nhả khói trên đường mù mịt
Càng đi nhiều càng giết lẫn nhau
Điện đèn phung phí đêm thâu
Biết đâu Trái Đất bạc màu xác xơ
Băng tan chảy hai bờ địa cực
Biển dâng lên xóa mất ruộng vườn
Rất nhiều bệnh tật tai ương
Bỗng nhiên xuất hiện khó lường trước sau 
Ai thấu hiểu nỗi đau của đất
Bởi vì đâu biết mất màu xanh
Vì đâu sức nóng tăng nhanh
Vì đâu sông cạn cây cành khô khan
Hãy góp lại muôn ngàn tiếng hát
Nói lên lời khao khát yêu thương
Tặng cho sông núi, đại dương
Tặng cho rừng thẳm thiên đường trần gian
Xin cúi xuống biết ơn Trái Đất
Với tấm lòng chân thật thiết tha
Ngước nhìn mây nước bao la
Càng yêu quý lắm ngôi nhà của nhau
Xin hãy hứa với nhau son sắt
Sẽ giữ gìn Trái Đất thiêng liêng
Bỏ đi ích kỉ, tư riêng
Bỏ đi thù hận, ưu phiền, tham lam
Sống đơn giản không làm tổn hại
Đến thiên nhiên vĩ đại, dấu yêu
Không phung phí, chẳng dùng nhiều
Áo cơm, điện nước, mọi điều chung quanh

(Đạo Phật)
Bao công sức để dành tu tập
Vượt khỏi vòng ngã chấp trầm luân
Yêu thương vạn loài xa gần
Chúng sinh mãi mãi vẫn cần có nhau

Xin tinh tấn chuyên sâu thiền định
Hiểu xác thân bản tính vô thường
Có gì đắm luyến, vấn vương
Tiếc gì giấc mộng đêm trường hư vô

Lòng kính Phật không bờ, không bến
Tự nghìn xưa mãi đến nghìn sau
Một lòng ghi khắc ân sâu
Thiêng liêng chánh pháp, khổ sầu biến tan

Nam mô bổn Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam mô bổn Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam mô bổn Thích Ca Mâu Ni Phật!

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2007

Lại chuyện phản động


Nhà báo Xuân Bình và con trai biểu tình chống Trung Quốc (Ảnh từ internet)
 
Ngày nay có rất nhiều bạn trẻ mở mồm ra là mắng người khác tội "phản động". Những cái tên điển hình cho tội "phản động" bị người ta nói khá nhiều đó là Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Blogger Điếu Cày, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến, Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý... và còn rất rất nhiều tên khác mà lão không kể hết được.

Lão cũng không biết chính xác là họ có đúng "phản động" hay không?
Nhưng những người lớn tiếng mắng họ là phản động có hiểu như thế nào là sự khác nhau giữa "phản động" và "chống lại sự bất công của chính quyền" hay không?

Thời năm 39, khi Trưng Vương nổi dậy chống nhà Hán, nhà Hán gọi Trưng Vương là phản động.

Thời năm 938, khi Ngô Vương Quyền khởi binh chống lại nhà Nam Hán, nhà Nam Hán gọi Ngô Vương Quyền là phản động.

Thời Lê Hoàn thay ngôi nhà Đinh, họ hàng của vua Đinh nói Lê Hoàn là phản động.

Lý Công Uẩn thay ngôi nhà Lê, quan quân nhà Lê nói Lý Công Uẩn là phản động.

Trần Thủ Độ đưa Trần Cảnh thay nhà Lý, người ta cũng nói Trần Thủ Độ và họ Trần là phản động.

Nhà Trần suy đồi, quan tham đục khoét vô tội vạ, vua bù nhìn, Hồ Quí Ly phế truất vua Trần, cũng bị gọi là phản động. Bọn quan lại tham nhũng còn sót lại của nhà Trần liên tục gây bất ổn chống lại Hồ Qui Ly để cuối cùng đất nước rơi vào tay nhà Minh.

Khi vua Lê thối nát, dân đói khổ lầm than, Mạc Đăng Dung cướp ngôi cũng bị coi là phản động.

Vua Quang Trung đánh đông dẹp bắc, chấn hưng đất nước, cũng bị nhà Nguyễn gọi là giặc.

Khi nhà Nguyễn suy thoái, quan tham đông hơn dân thường, người người phẫn uất. Khởi nghĩa bùng lên khắp nơi. Sách sử ghi là "giặc dã nổi lên khắp nơi".

Cách mạng tháng Tám năm 1945 đặt ra 3 mục tiêu:
- Độc lập dân tộc
- Người cày có ruộng
- Công bằng xã hội

Với 3 mục tiêu trên:
- Mục tiêu số 1 vẫn bền vững cho đến nay.
- Mục tiêu số 2 thì sao? khi quan tham làm công tác thu hồi đất thì thiếu đồng bộ, bồi thường không thỏa đáng, khiến hàng vạn dân cày bây giờ trở thành tay trắng? Người ta kéo nhau đi khiếu kiện ầm ĩ khắp nơi.
- Mục tiêu số 3 thì càng tệ hơn khi VN có gần 40 triệu người đang sống dưới mức nghèo khó và thường xuyên đói, trong khi ấy quan tham lại phè phỡn, xa xỉ và lãng phí. Quan tham chỉ uống 1 ly rượu thôi cũng bằng tiền nuôi sống một gia đình nông dân ở vùng nông thôn cả một tuần.
Một xã hội công bằng không phải là tất cả mọi người đều có mức sống như nhau. Nhưng một xã hội đạt mức công bằng tối thiểu là một xã hội đảm bảo được quyền sống chính đáng của người lao động chân chính.

Ở VN bây giờ có phải là một XH công bằng hay không thì tự bạn đọc phán xét lấy. Muốn phán xét thì hãy đi xa hơn nữa cái nơi bạn đang được o bế. Hãy tìm hiểu cả những thứ người ta không muốn dạy cho bạn.

Vậy có đáng lên án hay không những vị làm quan khi mà 2 trong 3 mục tiêu của cách mạng nhân dân đã không thực hiện đúng. Rất tiếc các vị làm quan chỉ lo vơ vét, mấy ai quan tâm việc hơn 60 năm trước người dân tham gia cách mạng vì lý do gì.

Vậy ai là phản động?

Tự do thì sao?
Ở VN đúng là có tự do, tự do trong khuôn khổ của pháp luật. Đúng vậy!
Nhưng cái pháp luật của VN lại không đúng với nhưng cam kết quốc tế mà CQ VN đã ký, đặc biệt là Công ước Quốc tế về Quyền con người, trong đó có cái quyền quan trọng nhất là quyền tự do ngôn luận.
Người ta nói ở VN cho phép biểu tình đúng luật. Được, lão tôi công nhận rằng "trên giấy tờ" thì đúng là như thế.
Nhưng trên thực tế thì sao? Ai cũng thấy rõ hồi cuối năm 2007 những cuộc biểu tình của giới trẻ chống lại sự bành trướng của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Tại sao bị đàn áp dã man thế?
CQ nói đó là biểu tình tự phát trái pháp luật. Được, tôi đồng ý!

Nhưng sau đó, ban tổ chức biểu tình đã gửi công văn cho TT CP xin phép biểu tình chống nhà cầm quyền Bắc Kinh khi họ vẽ Hoàng Sa và Trường Sa vao bản đồ rước đuốc Olympic với ý nghĩa HS-TS là của TQ. Công văn xin biểu tình có ghi rõ ngày giờ và vị trí nơi biểu tình. Mục đích của biểu tình là phản đối việc vẽ bản đồ như trên.
Nhưng vì sao họ không duyệt cho biểu tình?

Vậy "tự do" có hay không?

http://hoaphonglan.vnweblogs.com/category/9171/16689