(Tôi không biết đây có phải là một câu chuyện thật, hay chỉ là một sản phẩm của sân khấu)
Ông ấy là Ernesto. Ernesto kể:
Tôi 54 tuổi, tôi đã từng có nhà, có một người vợ và một người con trai.
Tôi làm việc vất vả.
Tôi làm mọi thứ vì thằng bé, để giúp nó tốt nghiệp đại học.
Rồi nó trở thành một người bận rộn, và tôi không còn gặp được nó nữa.
Giờ đây tôi đã mất tất cả, tôi vô gia cư, tôi viết bài hát này để dành riêng cho con trai tôi.
Tôi đi thi không mong để thắng, không mong được gì.
Chỉ mong họ có thể nghe thấy bài hát này của tôi.
Để biết toàn bộ câu chuyện, hãy xem clip.
Still Waiting at the Door
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét