Thứ Tư, 8 tháng 1, 2025

Hà Lội là nơi ô nhiễm nhất thế giới

 


Nguyễn Xuân Nghĩa: HÀ NỘI LÀ TRUNG TÂM NHIỄM ĐỘC – VÀ… GÂY MÊ!

Khi tôi nhắc đến nạn thuyền nhân, một thằng ché đỏ liếm bùa trong nước lại bảo tại sao chọc phân lên mà ngửi như vậy! Tôi bèn cho người ta thấy đống phân trong não bộ của chế độ qua bản tin của Reuters. Nhưng tôi chọn nơi phổ biến là tờ Jerusalem Post tại Trung Đông, may ra chúng biết nhục trong khi người Việt thấy đau!


Đây nè: Thủ đô Hà Nội là thành phố ô nhiễm nhất thế giơi, tức là vượt qua Bắc Kinh rồi. 


https://www.jpost.com/international/article-835986


Hanoi declared world's most polluted city, authorities seek action

Levels of hazardous small particles, known as PM2.5, were measured at 266 micrograms per cubic metre in Hanoi.

By REUTERS - JANUARY 3, 2025 10:55


Air pollution in Hanoi, Vietnam. January 3, 2025. (photo credit: REUTERS/Thinh Nguyen )

Air pollution in Hanoi, Vietnam. January 3, 2025.

(photo credit: REUTERS/Thinh Nguyen )


Vietnam's capital Hanoi has been covered in thick smog over recent weeks, putting it at the top of a list of the world's most polluted cities, as the government said it would push for more electric vehicles (EVs) to alleviate the problem.


Levels of hazardous small particles, known as PM2.5, were measured at 266 micrograms per cubic metre in Hanoi early on Friday, the highest reading among a list of most-polluted cities, according to AirVisual, which provides independent global air pollution information via a phone app.


The Southeast Asian country, a regional manufacturing hub with one of the fastest-growing economies in Asia, has reported severe air pollution in its major cities for years, particularly in Hanoi.


The thick smog is mostly caused by heavy traffic, trash burning and industrial activities. "We the elderly can feel it very clearly when we suffer from respiratory problems that lead to breathing difficulties," Luu Minh Duc, a 64-year-old resident of the city, said. "The situation seems to get worse recently."


Young people are also complaining.

Air pollution in Hanoi, Vietnam. January 3, 2025. (credit: REUTERS/Thinh Nguyen )Enlrage image


Air pollution in Hanoi, Vietnam. January 3, 2025. (credit: REUTERS/Thinh Nguyen )


"At first I thought it was foggy ... but later I found out that it is actually fine dusts that reduce my vision and make me feel like it is not healthy to breathe," said 21-year-old student Nguyen Ninh Huong. Speaking at a meeting with the transport ministry on Thursday, Deputy Prime Minister Tran Hong Ha called for an accelerated transition to electric vehicles (EVs) as part of the efforts to reduce pollution, state media reported.


So far Hanoi has a target for at least 50% of buses and 100% of taxis to be EVs by 2030.


'Responsibility of the state'


"This is the responsibility of the state to the people, and there must be specific and timely actions," Ha was quoted as saying by the Tien Phong newspaper.


The ministries of natural resources, environment and health did not immediately respond to Reuters' requests for comment.


Related Tags: environment - Asia - climate - Vietnam

The Jerusalem Post - Israel News

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2024

Ông Tạo Hóa chế cho loài người có những thứ gấp đôi

 


Thời khởi thỉ, ông cụ Tạo Hóa chế cho đàn ông có 2 cái đầu, và đàn bà thì có 2 cái mồm.
Lúc ấy đàn ông có 2 cái đầu nên cả ngày chỉ cứ suy nghĩ nên lúc nào cũng tỉnh táo và thông minh.
Tuy rất là tỉnh táo và thông minh, nhưng đàn ông lại không thể nào nói lại được với đàn bà.
Thế là một bên thì cứ nói, còn một bên thì không thèm nghe.
Thế là đàn ông và đàn bà cứ dần dần xa nhau.
Ông cụ Tạo Hóa thấy vậy thì la hoảng "Bỏ mẹ! chúng nó cứ xa nhau như vậy thì làm sao có con cháu! Không lẽ vừa mới chế ra là đã tuyệt chủng luôn hay sao?"
Ông cụ Tạo Hóa liền làm phép khiến cho một cái đầu của đàn ông luôn bị một cái mồm của đàn bà lôi kéo.
Từ đó trở đi, mỗi khi cái đầu của đàn ông bị cái mồm của đàn bà khống chế, thì cái đầu còn lại cũng chẳng còn suy nghĩ gì được nữa 😂 
Và cũng như vậy, cái mồm kia của đàn bà chỉ còn biết ú ớ mà thôi. 😆

😎😎😎

Khi ông cụ Tạo Hóa chế ra vạn vật, ông cũng phải đặt tên cho mọi thứ.
Khi ông cụ Tạo Hóa đang nghĩ xem phải đặt tên cho cái cây nhỏ nhỏ trước mặt là gì.
Vừa nghĩ, cụ vừa lẩm bẩm "Thì Là... Thì Là..."
Cái cây đó tài lanh, vui mừng chạy vọt đi và la hoảng với mọi loài là "Cụ đã đặt tên cho tao là THÌ LÀ"


Đến khi đặt tên cho các bộ phận trên cơ thể người thì cụ Tạo Hóa tập hợp các vị thần lại để cùng góp ý.
Cái đầu, cái tay, cái chân... đều đã được lựa tên phù hợp.
Đến lượt cái tình yêu của đàn bà, thì cụ Tạo Hóa nói:
"Lấy cái chữ L trong chữ cái đầu của từ "Love" (tình yêu) để làm chữ đầu"
Bọn quan cận thần tung hô:
"Cụ thật là anh minh quá ạ!"
"Rồi các ngươi tìm cái vần cho nó đi!"
Thế là bọn quan lại quay ra tranh luận.
Ai cũng cho rằng cái vần của mình mới là hay.
Lời qua tiếng lại đinh tai nhức óc.
Bực mình, ông Tạo Hóa đập bàn:
"ỒN"
Tất cả bọn quan ngoảnh lại rồi đồng thanh:
"Ôi! cụ đặt cho nó cái tên hay quá ạ!"
😂😃😄 


Thứ Hai, 23 tháng 12, 2024

Quảng cáo san lấp vịnh Cát Bà

Theo như mình được biết thì bọn AI chúng nó rất thông minh, luôn phân tích được tính cách người dùng để đưa ra quảng cáo phù hợp.

Tuy nhiên, mình không hiểu tại sao cái quảng cáo này lại xuất hiện trên mặt máy tính của mình. Ghi chú là khoảng 500 năm rồi mình đã không có thời gian để đụng đến bất cứ một cái game nào cả.


Trong một diễn biến khác mình đọc được những bài viết về việc xóa sổ vịnh Cát Bà và rút tên vịnh Hạ Long ra khỏi danh sách di sản thế giới.

Kể ra những người cộng sản thật là có công lớn trong việc tàn phá cảnh quan tự nhiên!

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/cat-ba-lap-bien-moi-truong-12202024140047.html



Vịnh Hạ Long thì bị xem xét giáng cấp.










 

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2024

Nên đổi chữ THIỀN thành chữ VÕ thì nó hợp với TỘC CỐI hơn

Ông bạn đột nhiên gửi cho ảnh chụp cái tin nhắn thế này


Kèm với tin nhắn của ông ấy thế này

Dạy thiền mà lấy 5 củ thì thiền sao nổi 😂

Người ta thiền để giữ TÂM ở lại trong THÂN.

khi TÂM ở lại trong THÂN thì người sẽ xóa VỌNG TƯỞNG.

Xóa VỌNG TƯỞNG thì sẽ xóa được BẢN NGÃ.

Xóa BẢN NGÃ thì lấy xèng làm quái gì.




Giống như bọn BA VÀNG và VƯƠNG TÂN VIỆT càng tu thì bản ngã càng cao ka ka 😁

Bảo nó đổi chữ Thiền thành chữ Võ đi, thì kiếm tiền nó đỡ vô lý 😀


Hôm nay con Bông nó nói chuyện với tôi rằng. Thời này nhiều bạn trẻ bị STRESS. Và cái nguyên nhân của cái STRESS ấy là cảm giác vì cái NGHÈO. Thế giới chuyên môn thay vì giúp người ta cắt bỏ cái GỐC gây STRESS, thì người ta lại bán thuốc chống STRESS. Mà thuốc chống STRESS thì lại không RẺ. Thế là bao nhiêu tiền có được lại mua thuốc. Thế là nghèo càng nghèo thêm. Thế là lại STRESS. Và thế là lại phải mua thuốc.

Ka ka... việc dạy thiền mà thu xèng nó cũng giống vậy ghê.

Mấy gã Ba Vàng với Vương Tấn Việt đó có thu tiền gì đâu, mà chỉ khuyên người ta CÚNG DƯỜNG cho thật nhiều thì đỡ STRESS thôi. Thế nên người ta phải bán cả nhà cửa đi để cúng dường - cũng tương đương việc mua thuốc chống STRESS. 😆


Khi mình gửi bài KÌ THỊ cho bạn thì ông ấy giả lời thế này:


Đúng vậy, tộc nón cối đi đến đâu thì đều làm lừng lẫy các thành tích của chúng nó mà: trồng cỏ, bắt thú hoang, cờ bạc, buôn người mà không trả thuế, đủ cả, cứ mỗi lần báo chí giật quả tít "nón cối" thì lại có chuyện để "ngão nghễ quá!" 😂

Dịch lại: Hôm ở dock bên xứ Ô-man cũng có giai thoại truyền kì là công nhân dock gốc CỐI TỘC trước cả nửa nghìn bên này. Nhưng giờ chỉ còn 1 forman, 1 wiper vì tất cả bị off bởi làm ăn củ con qui quá. Tất cả DOG and CAT trong vùng bị tru di hết. Nấu D.IỆU mí bú D.IỆU ngang nhiên nơi xứ Hồi.

😂Tru di hết cả thú cưng của người ta như vậy thì chỉ có thể là tộc nón cối 😀



Người Nhật rất kỳ thị người nước ngoài

Cách nay chừng 1 tháng, cháu Bông nói là cháu lập kế hoạch đi thăm bác vào cuối tuần trước X'mas.

Cách đây chừng 4 hôm, anh bạn cũ Yanagawa nhắn tin là muốn đến thăm và ăn tối với mình vào Thứ Bảy.

Vậy là bình thường, chẳng có ai thăm, mà đột nhiên lại có 2 phe đến thăm cùng một lúc. Thế là phải dàn xếp để tiếp đón cả 2 cùng lúc.

Yanagawa đã biết mình từ hơn 10 năm trước, khi đó mình còn đang đi làm trên tàu của công ty Sugahara, còn Yanagawa thì phụ trách kỹ thuật của công ty.

Khi mình nghỉ đi tàu về bờ chơi, thỉnh thoảng Yanagawa vẫn gửi thư cho mình.

Rồi khi Sugahara gọi mình sang Nhật rồi đưa mình xuống các nhà máy đóng tàu để giám sát đóng mới các con tàu của họ, khi đó Yanagawa làm việc chung với mình khoảng 2 năm.

Hết  2 năm, hết dự án đóng mới, mình chuyển sang công ty khác ở Phúc Cương, Yanagawa vẫn ở lại công ty Sugahara ở Kure.

Từ đó đến nay đã 4 năm.

Người Nhật đối xử với người nước ngoài rất là khéo léo, khiến cho người ta cảm thấy rất thân thiện. Nhưng thực chất họ rất kỳ thị người nước ngoài. Rất nhiều cháu sinh viên cảm thấy bị kỳ thị và không hề muốn ở lại Nhật sau khi học xong.

Tuy nhiên, Yanagawa đối xử với mình thì rất thật lòng. Bạn ấy không có nhiệm vụ phải đối đãi tử tế với mình. Mà bạn ấy vẫn muốn gặp mình để cùng nhau uống, cùng nhau say.

Tối hôm qua bạn ấy đậu xe trong bãi gửi xe gần nhà mình rồi cùng vào quán nhậu với mình và cháu Bông.

Khi gọi đồ uống, con Bông gọi hai-bô-rự (có cồn), mình gọi ni-hôn-shu (có cồn), Yanagawa gọi bia không cồn.

Mình hỏi "sao lại uống bia không cồn?" Yanagawa trả lời "đêm nay tao ngủ trong xe nên tao không uống cồn".

Mình bảo: "nhà tao có 3 phòng ngủ, 1 cho cháu Bông, 1 cho tao, vì vậy 1 phòng cho mày, nếu mày ô-kê, tại sao không vào nhà tao ngủ?"

Yanagawa hỏi lại: "như vậy được à?" Mình bảo: "đương nhiên".

Thế là Yanagawa nói: "vậy thì tao sẽ đu rượu tới bến với mày!"

Và thế là chúng tôi cứ tự mình đổ cồn vào mồm đến tận khuya. 😂😁😀😃😄

Tối Thứ Bảy 21 tháng Mười Hai 2024

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2024

Tachibana Akira - VẠCH TRẦN BẢN CHẤT NHÂN TÍNH

Tác giả họ TACHIBANA 橘 - Phát âm trong tiếng Nước Nam là QUẤT - là cây quất, cây quít 
Tên là Akira 玲 - Phát âm trong tiếng Nước Nam là LINH
Vì vậy nếu gọi tên tác giả theo cách của người Nước Nam thì ông ấy là Quất Linh.

Sách gốc tiếng Nhật là: 残酷 不能説的人性真相
Từng chữ một có cách phát âm trong tiếng Nước Nam như sau: 
TÀN残酷KHỐC = Tàn khốc
BẤT不能NĂNG THUYẾT説的ĐÍCH = Không thể thuyết minh
NHÂN人性TÍNH CHÂN真相TƯỚNG = Sự thật về tính người

Từ đó có thể dịch cái tiêu đề này thành ra là: "Một sự tàn khốc: Sự thật về nhân tính - Không thể giải thích"

Bìa sách tiếng Nhật:

Bìa sách tiếng Nước Nam:

Có một đoạn trích như dưới đây - được lan truyền trên internet - không biết độ chính xác tới đâu.
[trích]
TRONG BA NGƯỜI NHẬT THÌ CÓ MỘT NGƯỜI KHÔNG THỂ ĐỌC HIỂU TIẾNG NHẬT?

Một hiện trạng rất kỳ lạ và đầy mâu thuẫn đang diễn ra: tỷ lệ thất nghiệp hiện rất cao nhưng các chủ doanh nghiệp thì lại lên tiếng: “Dù đã đăng tuyển nhiều lần, chúng tôi vẫn không thể tìm được những nhân sự có kỹ năng cần thiết.”

Trong bối cảnh đó, PIAAC (Chương trình Đánh giá Quốc tế về Năng lực của người trưởng thành) đã tiến hành kiểm tra mức độ hiểu biết thực tế về những kỹ năng cần thiết trong công việc bao gồm “Năng lực đọc hiểu”, “Năng lực tư duy toán học” và “Kỹ năng IT” để xem phải chăng có sự không tương xứng trong công việc và kỹ năng.

Các câu hỏi của PIAAC có năm cấp độ từ 1 đến 5, cấp độ 3 được cho là có độ khó tương đương “trình độ học sinh lớp 5”.

Trong bài kiểm tra “Năng lực đọc hiểu”, ở cấp độ 4, đề yêu cầu đọc bản tóm tắt dài 150 ký tự của một cuốn sách và chọn cuốn sách phù hợp nhất với văn bản đó, nhưng có tới 76,3% người trưởng thành ở Nhật Bản không đạt trình độ đọc hiểu này.

Cấp độ 3 của “Năng lực tư duy toán học” là khai triển khối lập thể và tỷ lệ trả lời đúng ở Nhật Bản là 62,5%. Cấp độ 4 là đọc biểu đồ đơn giản, năng lực bắt buộc phải có trong kinh doanh, nhưng số người Nhật đạt được cấp độ này chỉ khoảng 20%.

“Kỹ năng IT” ở cấp độ 3 là đọc email và xử lý đặt phòng hội nghị. Đây là kỹ năng tối thiểu bắt buộc của công việc văn phòng nhưng chỉ có 8,3% người Nhật thành thạo kỹ năng này. 

Kết quả được tóm tắt như sau:
Khoảng ⅓ người Nhật không thể đọc hiểu tiếng Nhật.
Hơn ⅓ người Nhật chỉ có khả năng tính toán tương đương học sinh tiểu học lớp 3 và lớp 4.
Chưa đến 10% người Nhật có thể làm những công việc cơ bản bằng máy tính.

Chúng ta không nhận thức được thực tế này là vì xã hội được vận hành bởi giới tinh hoa có học thức cao nên vô thức ta tự đánh giá cao trí thông minh của con người.

Nhưng vấn đề này sẽ ngay lập tức được nhận ra ở những bối cảnh vô cùng cụ thể: công việc kê khai thuế, xin hỗ trợ công cộng, đọc hướng dẫn và điền chính xác các giấy tờ hành chính. Thực tế chỉ có 1 trong 5 người là có thể tự mình làm đơn từ, những người còn lại thì trả tiền để được hỗ trợ, nhờ cậy hoặc từ bỏ.
Lược trích từ cuốn VẠCH TRẦN BẢN CHẤT NHÂN TÍNH | Tachibana Akira
[/trích]

Ý của đoạn trích này muốn tóm lược lại trong một câu của Mao Trạch Khựa là "Quần chúng là một dãy số không dài vô tận, họ Mao này tình nguyện làm con số 1 đứng trước".
Quả thật là Mao đã thành công.

Nhật Bản cũng trở thành nền kinh tế thứ nhì thế giới sau Mỹ, bởi Nhật Bản cũng được điều hành bởi một số thiểu số những người "tinh hoa".

Nhớ lại cách đây vài năm, khi mà BO ĐO chửi bới dân Cao Miên rằng là "bọn nhà quê ngu si".
Thì dân Cao Miên có nói rằng:
"Chúng mày nói đúng! Trong 100 người Cao Miên thì có 99 người ngu, chỉ có 1 kẻ khôn. Trong 100 người Việt thì có 99 kẻ khôn, chỉ có một thằng ngu. Nhưng ở Cao Miên, chúng tôi chọn kẻ khôn làm lãnh đạo. Còn bọn Việt thì lại chọn tên đần lên làm lãnh đạo" 😂😁😃😄😆 


Thứ Ba, 17 tháng 12, 2024

Nguyễn Thông - Đinh Thế Huynh (kỳ 2, cuối)

 



Đinh Thế Huynh (kỳ 2, cuối)


Nhân chuyện về Đinh Thế Huynh, kỳ trước nhà cháu biên tãi thêm một số mẩu xưa người cũ liên quan tới thời Huynh, một số bác giãy lên, gớm, cứ con tằm nó nhả ra tơ mãi, sốt cả ruột.

Thưa các công dân, có những chặng sử cũ đang bị quên đi, hoặc vô tình hoặc cố ý, nếu ta không gợi lại, có thể sẽ mất vĩnh viễn trong sự thờ ơ của người đời. Vậy nên bỉ nhân làm điều đó là có ý, điều gì không nên không phải, chỉ xin sự đại xá.

Nhắc tới tranh bác Hồ, lại sực nhớ hồi lớp 3 lớp 4 gì đó (nửa đầu thập niên 60) đám chúng tôi học thuộc vanh vách bài thơ loại "học thuộc lòng", tên nó là gì thì quên, nhưng ruột nó thì nhớ từng chữ. Thế này: "Trên buôn đồng bào Thượng/Một sớm lũ Diệm vào/Ảnh cụ Hồ để đâu/Đưa nạp ra đây hết/Đồng bào vào trong bếp/Bưng hũ muối đem ra/Để ngay ngắn giữa nhà/Đấy, cụ Hồ tôi đấy/Ở miền xuôi cũng vậy/Khi bọn chúng lăm le/Bà con ta một bề/Bưng nồi cơm ra chỉ/Và nơi nào cũng thế/Bờ biển đến chân đèo/Ảnh cụ tuy không treo/Hình cụ đâu cũng có/Bọn kia dù càn rỡ/Muốn thu ảnh thu cờ/Cờ và ảnh cụ Hồ/Thu sao cho hết được". Đọc xong, đứa nào cũng lè lưỡi. Chả hiểu lè bởi cái gì. Hồi đó bọn trẻ được nhồi nhét khiếp thật.

Chả thế mà cái hôm ấy, trong cuộc tụ tập tại nhà bác sĩ Tú, một tay nha sĩ lững lẫy ở Nha Trang (chủ phòng nha khoa Bến Thành, được giới chuyên môn phong là bàn tay vàng, ai muốn làm gì răng thì nên tới đó, tôi khuyên thật lòng chứ không quảng cáo), lão bạn tôi, Nguyễn Huy Hoàng vừa từ Nga về đọc một lèo bài cụ hồ lớp 3 ấy, rồi còn khuyến mãi bài "Cụ Hồ ở giữa lòng dân/Tuy xa xa lắm nhưng gần gần ghê/Mỗi khi thư cụ gửi về/Rộn ràng khắp chợ cùng quê đón mừng". Tôi chê, bài ngắn thế, ai chả thuộc. Y liền làm mạch nữa 2 bài của Lưu Quang Vũ, bài "Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi" và bài "Tiếng Việt", bài nào cũng dài như... trâu đái, cực hay. Không sót một chữ. Ai cũng lắc đầu lè lưỡi. Trên đời, tôi từng phục sát đất 3 tay tổ có trí nhớ kinh khủng khiếp, là bác thi sĩ Nguyễn Duy, bác "đủ thứ nhà" Phạm Xuân Nguyên, và giáo sư Nguyễn Huy Hoàng. Nhiều lúc cứ lẩn thẩn, mình chỉ được 1/100 cái trí nhớ của họ là đã đủ no ấm hạnh phúc rồi, chứ đâu mà nghèo bền vững thế này.

Tôi sống ở miền Bắc, khi cụ còn tại thế 14 năm, chả lần nào gặp cụ Hồ. Cả làng cả xã tôi, thậm chí cả huyện, cũng chả ai được nhìn thấy cụ Hồ bằng xương bằng thịt bao giờ. Ông anh tôi bảo cụ ấy là ông trời, ngày nào cũng nhìn thấy trời, nhưng gặp thì không bao giờ nhá, đừng có mơ. 

Những năm ấy, bạn Trung Quốc in giúp rất nhiều chân dung cụ Hồ trên vải dệt, cực đẹp và bền, nhà nước phát không cho dân chúng treo, nhà tôi cũng được một cái. Ngoài ủy ban còn có tranh lụa cụ in màu, đẹp lắm. Chỉ công sở hoặc nhà cán bộ to mới có tranh cụ màu. Về sau nghe người ta xì xào bọn tàu gớm lắm, nó chả tốt gì đâu, nó dệt cụ rất giống nhưng ở cái cổ áo lại có hình con chó. Kinh mưu mẹo tàu thâm nho.

Lại quay về Đinh Thế Huynh. Tôi cùng lứa với Huynh, xê xích đôi tuổi, sống thời đạn bom, nên nói thật lòng, rất nể trọng Huynh thời trẻ. Huynh đã ra trận khi chưa đủ đôi mươi, một trai thời loạn. Tôi không mặc áo lính không phải bởi hèn, mà do anh tôi đã đi rồi. Gia đình nào chỉ có hai đứa trai, nhà nước có chế độ cho một đứa được tạm hoãn quân dịch, khi nào căng sẽ triệu. 

Huynh là một trong những hình ảnh đẹp của tuổi trẻ lúc bấy giờ, như Lê Mã Lương, Vương Đình Cung, như anh Chuyện anh Trò con bà cụ Hiếm, anh Sùng con bà Đang, anh Loa con bà Gầu... làng tôi. Xã tôi dạo đó chỉ hơn 2 nghìn khẩu, cả xã hơn trăm liệt sĩ. Các anh Chuyện Trò Sùng Loa... đều trong danh sách bia mộ nghĩa trang, không trở về với mẹ. Cái lần người ta áp chính sách phải có 3 liệt sĩ trở lên (con và chồng) thì đàn bà (mẹ/vợ) mới được phong danh hiệu Bà mẹ VN anh hùng, người ta không phong cho bà cụ Hiếm, cứ khi chiều buông, nhá nhem tối, cụ lại hờ "Chuyện ơi, Trò ơi, các con đi đâu sao không về với bu".

Đinh Thế Huynh có cái lý lịch đẹp của trai thời loạn. Dĩ nhiên đẹp khi ấy thôi, chứ khi lịch sử đã thay đổi, mọi thứ được bạch hóa, nhìn nhận khách quan hơn, thì lại khác. Tư duy thời đại đã khác xưa. Đâu thể như một ông tứ trụ vừa rồi, khi nhậm chức, tuyên thệ vẫn tự hào từng chỉ mong tới 18 tuổi xung phong vào bộ đội để giải phóng miền Nam. Con người mới trong thời đại này mà vẫn tư duy ấy thì chả trông đợi được gì. Rất nhiều người miền Nam tôi gặp, cùng làm việc, gần nửa thế kỷ nay, thường nửa đùa nửa thật, thậm chí bực bội, bảo rằng "chúng tôi đâu cần các ngài vào giải phóng để ra nông nỗi này", "tiến về Sài Gòn, ta chiếm nhà thật to" thì có chứ ở đó mà giải với phóng"...

Lý lịch "đẹp", có lẽ lại khéo nữa, có tài nữa, và như ai đó bảo cùng quê Xuân Trường, Nam Định nữa, nên Đinh Thế Huynh "đường lớn đã mở, vươn tới tương lai", thăng tiến nhanh. Không như ông bạn tôi, Vũ Trường Thành thương binh, cùng đơn vị thành cổ với Huynh, dứt chiến tranh cởi áo lính, về học sư phạm 10 + 3, làm thầy giáo làng, miệt mài mãi với bảng đen phấn trắng, tới khi hưu, và lên đường sớm.

Thập niên 80, đọc báo Nhân Dân, ta thường gặp những bài của tác giả Đinh Thế Huynh với câu trong ngoặc đơn "phóng viên thường trú báo Nhân Dân tại Liên Xô". Kể cũng oai sang. Liên Xô bấy giờ là niềm mơ ước của nhiều người. Ngay cả sướng cũng chỉ tới mức "sướng như đi Liên Xô". Làm báo Nhân Dân, phóng viên báo, có khi quyền thế còn hơn bí thư tỉnh ủy.

Khá nhiều lần tôi ngồi với anh Lương Trần Khải, một cựu binh lăn lộn khắp chiến trường miền Nam, rồi chiến dịch Hồ Chí Minh. Anh học cấp 3 Kiến Thụy với anh ruột tôi. Năm 1969 anh tôi bị ngưng nhập học trường tuyên giáo trung ương để vào "đại học" đường 9 - Nam Lào, còn bác Khải may mắn vào Đại học Nông nghiệp 1. Tới tháng 8.1970, sinh viên năm thứ nhất, ngồi giảng đường chưa ấm chỗ, bác Khải bị động viên, bắt đầu đợt vét sinh viên vào lính để chuẩn bị cho chiến trường Quảng Trị, nơi bị gọi là cối xay thịt. Đau nhất là hàng nghìn sinh viên, những tinh hoa của đất nước, đi đợt 6971 (6.9.1971) đã bị ném vào cái cối xay ấy. Rồi thoát chết, về học lại năm 1975, anh kỹ sư thú y Lương Trần Khải đầy ký ức chiến tranh. 

Có lần bác kể tôi nghe, tao đi đánh nhau nhưng thích viết, từng làm báo cho trung đoàn, sư đoàn, mặt trận, chính tao từng trao đổi, hướng dẫn cho anh em cách viết thế này thế nọ. Huynh đang tập tọng viết lách, nghe tao "thuyết trình", y bảo, ông ạ tôi tôn ông làm đại ca. Được cái nó cũng tình nghĩa trước sau, khi đã ông nọ bà kia vẫn gặp gỡ thăm hỏi chơi bời với anh em. Tôi tò mò thế cái vụ người ta đồn ông ấy đào ngũ, trốn chạy khỏi nơi ác liệt, có không. Anh Khải xua tay, bảo không có đâu, không có chuyện ấy đâu. Vậy Huynh mất chức vì cái gì? Anh Khải nói đếch biết, muốn biết sự thực phải hỏi nó hoặc ông Trọng, mà hai tay ấy thì không cạy miệng được. 

Vậy nên cái sự Huynh rớt đánh uỵch, gây sửng sốt cho thiên hạ, cho tới nay nguyên nhân vẫn rất chi mù mờ, trong đám bụi hư hư thực thực. Việc ông Tô Lâm trao cho y huy hiệu đảng có lẽ cũng là cách phục hồi kín đáo nhẹ nhàng, sửa chữa "sai lầm" của ông Trọng. Giá Huynh và ông Tô cứ công khai bạch hóa sự thật thì biết đâu y cũng được chiêu tuyết trong lòng dân chúng phần nào, mà lịch sử lại bớt những chỗ khuất mù mờ, bí hiểm.

Chắc nhiều người chưa quên, hồi năm 2011 Huynh đương chức Trưởng ban Tuyên giáo, Chủ tịch Hội đồng Lý luận trung ương (2 chức to nhất về tuyên truyền, lý luận), tới năm 2016 Huynh là Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư (nhân vật to thứ 5 trong bộ máy cai trị, được coi là ngũ trụ), Huynh đã chém rất ghê. Không biết có được ai xúi ai mớm không, hay là cho mình đã nhất làng Vũ Đại, anh hùng làng này cóc thằng nào bằng ta, Huynh tuyên bố kiểu lập ngôn để đời, rằng Việt Nam chỉ có con đường duy nhất là chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, ngoài ra không còn đường nào khác (làm người ta lại nhớ câu của "cụ": muốn cứu nước và giải phóng dân tộc chỉ có con đường cách mạng vô sản, ngoài ra không còn đường nào khác). Huynh cũng từng răn đe báo chí, tuyên bố thẳng nước này chỉ có báo chí do nhà nước quản lý, dứt khoát không có báo chí tư nhân, không có chỗ cho báo chí tư nhân, v.v.. Ba X khi ấy trong tứ trụ cũng tuyên bố báo chí tư nhân không tồn tại ở nước này. Sau khi nghe X nói thế, bao nhiêu tình cảm của tôi với đương sự X về câu "tình hữu nghị viển vông" bị xóa sạch. Họ xấu đều tốt lỏi cả thôi.

Chả hiểu Huynh bị phốt gì không để rồi phải tội (kỷ luật cực nặng theo kiểu nhẹ nhàng, chỉ ông Trọng lý luận mới nghĩ ra được trò này, về sau đám kế tục cứ tiếp tục áp dụng, không coi pháp luật ra gì), chứ riêng việc đóng vai Chí Phèo cạnh tranh về lý luận, định soán ngôi trùm lý luận, dù đã làm tới tổng biên tập báo Nhân Dân, chủ tịch hội đồng lý luận, cũng đủ vào sổ đen rồi. Trời đã là cao, nhưng cần hiểu rằng sau trời còn có trời cao hơn nữa. Một kẻ võ mồm như Huynh sao đủ lực cạnh tranh với trùm lọc lõi. Đời là vậy.

Nhưng rồi sau này người đời cũng hiểu được thực chất của trùm. Cũng chỉ một anh võ mồm, thậm chí còn tệ hơn. Giờ thì chưa kịp đầy năm, hầu như không ai nhắc tới nữa. Và người ta lôi Huynh từ bóng tối ra trao cho huy hiệu đảng.

Mỗi con người, nhất là những VIP (very important person, người rất quan trọng) đều có bóng hình thời đại trong đó, của một dân tộc khổ đau, bi kịch.

Nguyễn Thông