Lấy một viên sỏi ném xuống nước, chỗ viên sỏi rơi xuống có mấy hạt nước bắn lên, và mặt nước tạo thành những vòng cung lan rộng, lan rộng mãi... Đứng trước dãy núi, trước mặt là các vách đá sừng sững, hét lên: "tôi yêu bạn, tôi cần bạn biết bao!", chỉ một giây sau có hàng ngàn tiếng vọng lại, tiếng nọ nối tiếp tiếng kia: "tôi yêu bạn, tôi cần bạn biết bao!"... Bình thường Phong lão Lan rất bận, chẳng có lúc nào mà online, nhưng cũng như mọi người lão rất cần có bạn. Không online thì chẳng nói chuyện với ai, những tin nhắn offline cũng thưa dần, chẳng lẽ mọi người bỏ ta đi hay sao? Chắc không phải vậy chứ? Hôm nay tuy bận lắm, chẳng online được, nhưng cứ online với trạng thái là "khò khò" hoặc "măm măm", "busy lắm, mọi người thông cảm nha"... Một lúc sau tha hồ mà trả lời tin nhắn. Ném viên sỏi xuống nước, mặt nước lay động và lan xa...
góp ý
:P
Viết bởi Perfumed Plant 27 Mar 2007, 21:45
Khuấy đây!!!(*_*)
Viết bởi Lê Việt Hồng 27 Mar 2007, 21:46
Anh! Em ném cho anh cả viên... GẠCH này ^_^ Anh đừng có để BUSY khò khò nữa nhá. Cứ buồn cười thế nào ấy. Hì
Viết bởi Bánh Rán 27 Mar 2007, 21:48
Lão dạo này hiếu chén nhỉ. Hết khua bà con ném gạch ném đá giờ lại đến ném sỏi. Thì ném. Nhà em sẵn máy xúc, em xúc 1 nhát cả đất cả đá cả sỏi cả cát em đổ vào ao nhà lão. Ủm... hihihi
Đi tìm vẻ đẹp Ca trù - Bài 8: NGHỆ SĨ NHÂN DÂN QUÁCH THỊ HỒ
Quách Thị Hồ
-Sênh phách giọng sầu gửi bóng mây
Nguyễn Xuân Diện
Tiếng hát của Quách Thị Hồ đẹp và tráng lệ như một tòa lâu đài nguy nga, lộng lẫy, mà mỗi tiếng luyến láy cao siêu tinh tế của bà là một mảng chạm kỳ khu của một bức cửa võng trong cái tòa lâu đài ấy. Tiếng hát ấy vừa cao sang bác học, vừa mê hoặc ám ảnh, diễn tả ở mức tuyệt đỉnh nhất các ý tứ của các văn nhân thi sĩ gửi gắm trong các bài thơ.
Có một thời gian rất dài ca trù không được quan tâm. Có lẽ từ sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, cùng với những tàn dư xấu xa của chế độ phong kiến, sinh hoạt cô đầu, hay hát ả đào, vốn đã có tiếng rất xấu từ đầu thế kỷ, cũng bị quét đi, không thương tiếc. Các cô đào, dù hát còn hay, dù còn thanh sắc cũng giấu kỹ phách, các kép hát thì gác đàn lên xà nhà, giấu đi cái hành trạng một thời làm nghề hát xướng của mình để nhập vào cuộc sống mới. Không ai dám hát, không ai dám đàn, không ai dám nhận mình là cô đầu nữa. Con cái các đào kép một thời lững lẫy bỗng đâm ra xa lánh, sợ sệt cha mẹ mình. Tiếng xấu sinh hoạt ả đào trùm lên cả xã hội. Nhắc đến cô đầu người ta sợ. Nhắc đến hát ả đào, người ta nghĩ đến một thú ăn chơi làm cho người ta khuynh gia bại sản, có hại cho phong hoá và luân lý. Người ta cho cô đầu là cái người: “Lấy khách - khách bỏ về Tàu, lấy nhà giàu - nhà giàu hết của”.
Mà cũng có chỗ không oan. Với vẻ thanh thoát của vóc dáng của những người không phải chịu cảnh chân lấm tay bùn, các cô lại khéo ăn nói, do được tiếp xúc toàn với văn nhân nho sĩ, nên nhiều người đã bị các cô làm cho mê mẩn. Có người phải bán ruộng, bán nhà; có kẻ phải giấu lương tháng, lừa dối vợ con để lấy tiền đi hát. Nhà hát lại là nơi hấp dẫn nhất trần đời: nào các cô hát hay, nào các cô tiếp rượu khéo, nào các cô đấm bóp ấm êm. Biết bao cảnh đánh ghen tầy trời nơi các ca quán. Biết bao đôi vợ chồng phải ly biệt, tan cửa nát nhà vì cô đầu. Tiếng xấu ấy, trăm năm còn in vết.
Các người ca thưở trước đều tìm một nghề khác kiếm sống, giấu biệt cái nghề ca hát của mình đi. Có đào nương phải kiếm một gánh nước chè độ nhật cho đến tận lúc cuối đời. Nhiều đào nương lần hồi kiếm các công việc để độ nhật, và giấu biệt đi cái nghề ca hát của mình, cho dù nó đã từng đem lại ít nhiều vinh quang cho bà trong thời trẻ trung. Có đào nương trở về với công việc đồng áng, cố che lấp đi cái nghề ca hát của mình. Gặp lại các bà để hỏi về ca trù, các bà còn run sợ, các bà không dám nói. Mặc dù thưở trước Tổ đã cho các bà ăn lộc, cho các bà những hào quang, nhưng nay thì các bà dứt khoát dứt ra khỏi cái liên hệ này. Tìm gặp các bà, có cảm giác như họ đang ôm trong mình một khối u lớn. Có bà trả lời giằn dỗi, như hắt nước lạnh vào người đang hỏi chuyện. Lâu dần trong số họ trở nên kiêu ngạo, cao đạo, nào tránh gặp báo chí, nào tránh gặp truyền hình, nào tránh các cuộc giao lưu. Không ai dám đến gần khiến cho người đào nương già nua lại trở nên cô độc, thù ghét xung quanh, khinh ngạo mọi người trong và ngoài nghề.
Trong hoàn cảnh ấy, chỉ có một người phụ nữ, người mà nét tài hoa và đa tình còn in trên khuôn mặt đã nhăn nheo, mà nét kiêu sa lừng lẫy chốn ca trường còn trong từng âm thanh giọng nói - vâng chỉ có người ấy là dám nhận mình là một ả đào, như bà đã từng nói là bà dám đeo cái biển trước ngực “Tôi là ả đào”. Bà kể rằng: Hồi trước có mấy ông lãnh đạo văn hóa nói thẳng vào mặt tôi rằng: "Cái nghề ca trù của bà chỉ phục vụ bọn thực dân phong kiến, cái cây đã chết, cho nó chết, lấy đâu hoa mà nở". Lúc đó tôi cười: "Rồi xem, hoa có nở không?".(Báo Lao Động chủ nhật, số 40, ngày 20.10.1991, tr.5). Đấy, thái độ của bà rõ ràng và tự tin như vậy! Vâng, cả cuộc đời của bà lúc nào cũng một niềm thuỷ chung với nghề tổ. Bà được Tổ cho ăn lộc, đem cho bà vinh quang và cả đắng cay nữa. Bà dám sống cho nghề tổ, chịu vinh, chịu nhục vì nghề. Khi bà ba mươi tuổi, đang lừng lẫy chốn ca trường, thi sĩ Trần Huyền Trân viết tặng bà bài thơ Sầu chung. Một bài thơ mà từng chữ, từng lời hiểu bà từ gan ruột. Bà là Quách Thị Hồ nghệ sĩ lớn nhất của ngành ca trù trong thế kỷ XX.
Quách Thị Hồ và Nguyễn Thị Phúc (1952)
Bà được nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân. Và cho đến hôm nay, bà là người đầu tiên và duy nhất được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân ngành ca trù. Sau bà, không còn ai được phong Nghệ sĩ Nhân Dân về ca trù nữa. Và bà thật xứng đáng với danh hiệu này. Tiếng hát ca trù độc đáo, lạ lùng và đầy sức hấp dẫn của Quách Thị Hồ đã vang lên, đại diện cho Việt Nam, làm rạng rỡ cho âm nhạc và văn hoá Việt Nam.
Sau đó, Đài Tiếng nói Việt Nam mới ghi âm tiếng hát của bà, phát trong các chương trình ca nhạc cổ truyền. Năm 1984, Trung tâm Nghe Nhìn (nay là Hãng Phim Truyền hình) tổ chức làm phim “Nghệ thuật ca trù” (Kịch bản và đạo diễn Ngô Đặng Tuất) tại Lỗ Khê. Đây cũng là dịp tập trung nhiều nhất các danh ca, danh cầm nổi tiếng trong giới ca trù như: Quách Thị Hồ, Nguyễn Thị Phúc, Nguyễn Thị Hào, Chu Văn Du, Nguyễn Thế Tuất, Phó Đình Kỳ, Đinh Khắc Ban, Phó Thị Kim Đức, Nguyễn Thị Mùi. Nhà nghiên cứu Ngô Linh Ngọc dẫn chương trình và đọc lời bình cho toàn phim. Năm 1980, Sở Văn hóa Thông tin Hà Nội tổ chức biên soạn cuốn sách Hát Cửa đình Lỗ Khê, được dư luận đánh giá tốt.
Nghệ sĩ Quách Thị Hồ tạ thế lúc 3h 45 phút, ngày 4 tháng Giêng năm 2001, tức ngày 10 tháng Chạp năm Canh Thìn. Thọ 92 tuổi. Trong sổ tang đọc thấy dòng chữ của một nhà nghiên cứu: “Nghệ sĩ Quách Thị Hồ ra đi có mang theo tất cả những gì là cao quý, sang trọng và bác học của nghệ thuật ca trù trong thế kỷ XX”.
Nghĩ đến hôm bà mất, càng thấy thương bà, khi mất, không có đất chôn. Con cháu phải mua một mảnh đất mấy mét vuông bên Gia Thuỵ để làm nơi yên nghỉ cho bà. Ba thước đất đã vùi sâu một nghệ sĩ tài hoa, sống đã làm vẻ vang cho ca trù, danh thơm bốn bể, cùng với cả trăm cay nghìn đắng, mà vẫn sáng ngời lòng thuỷ chung với Tổ với nghề. Nay bà khuất nẻo suối vàng, nhưng tiếng hát của bà còn vang mãi, với non sông này, với nghệ thuật này.
Hà Văn Thịnh - Hôm nay (27.9.2011), đọc - nghe từ blog Anh Ba Sàm, tôi được biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao Động, nhan đề Đáng rủa sả thay) là một sai lầm và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được...
Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao Động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt...; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại). Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội Mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên....
Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thê khó tìm thấy giới hạn.
Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ...
Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin!
Huế, 28.9.2011.
Hà Văn Thịnh
Lời phát biểu đầy đủ của nguyên Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt
"Đáng rủa sả thay"!
(LĐ) - Việc ông Tổng Giám mục giáo phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt tuyên bố: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam", đã làm cho dư luận vô cùng bức xúc.
Khó có thể cắt nghĩa được việc một vị Tổng Giám mục có học vấn, có địa vị đáng trọng, lại nói về Tổ quốc của chính mình như vậy!
Vì việc làm vi phạm của mình không được chính quyền đáp ứng rồi mượn cớ đó để thoá mạ quê hương là điều không thể chấp nhận được. Những tranh chấp giữa giáo phận Hà Nội về chuyện quyền sở hữu là điều đã và đang được luật pháp phân xử. Đó là chưa nói chuyện đất đai xưa kia của Nhà Chung được Nhà nước chuyển sang làm công trình công ích thì cũng đều là phụng sự ý Chúa.
Trong khi đó, chính quyền đã tạo điều kiện để giáo phận Hà Nội có đám đất rộng rãi khác để xây dựng công trình phục vụ giáo dân, nhưng ông Ngô Quang Kiệt không nhận. Suy cho cùng, tất cả lý tưởng và mục đích thiêng liêng nhất đều nhằm mưu cầu lợi ích cho tất cả mọi người. Từ sự khúc mắc đó mà ông Tổng Giám mục phỉ báng dân tộc thì quả là không tài nào hiểu nổi.
Tổ quốc là Đất mẹ của mỗi người. Không ai có thể lựa chọn được mẹ hay cha cũng như không thể chọn được mảnh đất mà mỗi người đã được chính Thượng đế an bài. Câu mở đầu của Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ đã khẳng định rằng "Tất cả mọi người đều được Đấng Sáng tạo (Đức Chúa trời) sáng tạo ra một cách bình đẳng" (Every men are created - by The Creator - equal).
Còn trong Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà (nay là CHXHCNVN) cũng khẳng định: "Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được".
Chủ tịch Hồ Chí Minh khi soạn bản tuyên ngôn bất hủ đã mặc định rất hiển nhiên sự tôn trọng tôn giáo của Nhà nước Việt Nam mới. Không một ai có thể chối bỏ lẽ phải đó, cũng như không ai có thể vu khống và bịa đặt về sự kỳ thị tôn giáo của Nhà nước Việt Nam XHCN.
Mặt khác, nếu lật lại toàn bộ quá trình gây rối, làm mất trật tự, chiếm đất đai trái phép, thờ tự vô nguyên tắc trái với Kinh Thánh ở 178 Nguyễn Lương Bằng và khu vực gần Nhà Chung (Hà Nội) thì sẽ thấy rất rõ ông Ngô Quang Kiệt là người chủ mưu, cố tình gây chia rẽ, làm mất sự ổn định của công cuộc phát triển của đất nước. Bất kỳ ai đi theo cách làm đó cũng là đi ngược lại ước mong và lợi ích của 86 triệu người dân Việt Nam, trong đó có tất cả những giáo dân chân chính kính Chúa yêu nước!
Về tình cảm, làm thế nào có thể chấp nhận nổi một người "nhục nhã" về dân tộc mình, về mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng mình? Cựu Ước, phần Phục truyền Luật lệ ký, 27-28 (NXB Tôn giáo, Hà Nội, 2002, tr. 190) viết rằng: Đáng rủa sả thay kẻ nào dời mộc giới của kẻ lân cận mình. Chúa trời chẳng bao giờ đồng tình với cách bao chiếm đất đai của kẻ khác, huống hồ chi là đất đai của một công trình công ích mà không ai là không được hưởng lợi.
Việt Nam trong thế kỷ XX là một trong những điểm sáng rực rỡ nhất của lịch sử dân tộc. Hàng ngàn năm, đất nước hình chữ S gầy guộc bị nhiều quốc gia xâm lược muốn đè bẹp, nhưng không thể khuất phục nổi, không thể bẻ gãy nổi. Là công dân Việt Nam, phải rất tự hào về dân tộc mình mới là hợp đạo. Tại sao Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt lại phải "nhục nhã" với tiên tổ và mảnh đất máu thịt của chính mình?
Có lẽ rất cần phải trích dẫn lại một đoạn trong kinh Cựu ước để những ai đó đang khinh bỉ dân tộc mình suy ngẫm lại: Đáng rủa sả thay người nào khinh bỉ cha mẹ mình! Cả dân sự phải đáp: A - men! (sic).
(Nội dung chính của bài này lão sưu tầm trên internet rồi lấy những chuyện liên quan đến lão làm ví dụ)
Bạn có hiểu đàn ông không? 1. Đàn ông là Đãng trí: Đàn ông thường được đồng nghĩa với đãng trí. Có ông đãng trí đến mức vừa bước chân ra khỏi nhà đã quên ngay rằng mình có vợ. Lão Lan thì chưa bao giờ quên, nhưng khi khua môi múa mép trước mặt các thiếu nữ thì không bao giờ lão để lộ rằng mình đã có vợ. Nếu bị hỏi là: "anh có vợ chưa?" thì theo bạn lão sẽ trả lời thế nào? - Anh chưa có "dì". (ấy thế mà các cô toàn hiểu là "anh chưa có gì" --> chưa bó tay) hoặc: - Anh đã có vợ, nhưng còn đang tuổi yêu. --> các cô lại không tin, chẳng biết là không tin khúc trước hay khúc sau... --> thực sự bó tay.
2. Đàn ông là Lãng mạn: Sinh viên Hà Nội bây giờ rất khoái kiểu tỏ tình rùm beng để cả thế giới biết rằng "anh yêu em"... Lão cũng lãng mạn lắm chứ, nhưng lão không thích kiểu ầm ĩ đấy.
3. Đàn ông là Dễ nổi giận: Dường như trong máu người đàn ông nào cũng đều lưu thông một ít gen di truyền của Trương Phi. Hồi con gái lão Lan còn nhỏ, đang chơi với con, vừa mới ngoảnh đi một cái, con nhỏ đã rơi từ trên giường xuống dưới đất, mẹ nó chạy vào bế con lên, chẳng hiểu lão Lan xót con cái kiểu gì tát vợ đến véo một cái, mà lỗi để ngã con rõ ràng là tại mình. Sau cái tát ấy, con bé sợ quá không khóc được nữa, nhưng cả hai vợ chồng lão Lan lại khóc tu tu... Sau này mỗi lúc nổi nóng lão Lan lại chạy ra khỏi nhà vì sợ làm đau người thân của mình.
4. Đàn ông là Khùng đột xuất: Lúc con bé được 6 tuổi, lão dạy nó biết bơi, mùa hè, chiều nào cũng cho con bé đi bơi. Bình thường lão trở về nhà lúc 16:15, và hai ba con bắt đầu đi lúc 16:30. Một hôm lão về nhà lúc 16:30, đứng ngoài cổng vui vẻ gọi: "con gái ơi, ra ba chở đi nào!". Trong nhà con gái trả lời: "ba chờ con chuẩn bị", mẹ nó mắng: "ba có bao giờ sai hẹn với con đâu, tại sao mẹ bảo con chuẩn bị từ nãy mà không làm". Chẳng hiểu hoả diệm sơn từ đâu bùng bùng bốc lên, lão vớ ngay cái roi bắt con bé nằm sấp xuống giường vụt cho một gioi, đúng là khùng hết mức.
5. Đàn ông là Dại khờ: Hình như 10 ông đàn ông thì có 11 ông dại gái. Lão Lan lại không nằm trong số 11 ông ấy, lão là người thứ 12. Tuy nhiên cái dại khờ thì lão vẫn có. Cái thằng cu thứ hai tính khác hẳn con chị, đòi cái gì là đòi bằng được, không cho là khóc mãi không thôi, nói thế nào cũng chẳng được. Trong một lần như thế lão cáu lẳng uỵch thằng bé xuống giường. Xong rồi mới thấy là dại, nhỡ mà nó trẹo chân trẹo tay thì lại hối chẳng kịp.
5. Đàn ông là Ham của lạ: Cái này miễn bàn, dù sao thì câu "văn mình, vợ người" vẫn rất đúng.
6. Đàn ông là Thích nổ: Một điểm yếu nữa của đàn ông là thích nổ như pháo. Đừng nghĩ rằng đàn ông ít nói nhé, bạn thì ghé qua quán bia hay lắng nghe một nhóm các anh chàng tụ tập xem, họ "nổ" tưởng bung mái của quán nhà người ta ý chứ. Thế nên anh ta không nói nhiều với bạn thì cần xem lại chủ đề có thể không hợp gu của chàng đấy.
góp ý
Đàn ông là xấu tính vậy đấy! Vậy mà phụ nữ có sống được khi thiếu những con người đầy tội tỗi ấy đâu!Hic :(
Viết bởi Mộc Quế Hương 29 Mar 2007, 19:36
Em đọc những gì bác viết tự nhiên có cảm giác hình như lão dạo này có bồ hay sao ý, em là em nghi lắm cơ?????
Viết bởi Minh Chi 31 Mar 2007, 19:38
Ngoài chiện Khùng điên , lão còn là kẻ ưa dùng bạo lực trong gia đình. Chị hai nhà lão hiền hiếm có. Phải tay em á, hihi, kẻ khùng mấy cũng phải tỉnh ngay.
Viết bởi Lady04 02 Apr 2007, 19:40
"Lan xót con cái kiểu gì tát vợ đến véo một cái, mà lỗi để ngã con rõ ràng là tại mình. lão vớ ngay cái roi bắt con bé nằm sấp xuống giường vụt cho một gioi, đúng là khùng hết mức." ------------> muoi moi phat hien dan ong la` sinh vat la huynh ah... potay luon. chi hai nha` huynh dung' la` nu khoa hoc di tien phong trong van de`thuan hoa va` nghien cuu sinh vat la tren trai dat... hee
Huynh nha` muoi dung' la` ngao man... toan` lay vi' du cua minh` de dua ra ket luan cho 1 nua the gioi ..ac...kieu ngao qua'...
Viết bởi Chuồn chuồn ớt 03 Apr 2007, 19:42
Oái, tình cờ gặp một người quen! :-D Cháu chào bác ạ!
Viết bởi Dế 04 Apr 2007, 19:43
à... Cái số 4 với 2 cái số 5 thì đúng là khùng hẳn rồi! Nhưng bé HRPR nói đúng nhỉ! :D
Viết bởi Cammy 05 Apr 2007, 19:45
Thế còn "Đàn ông đểu" Đàn ông lừa tình thì để đâu ạ:-/
Viết bởi Thường Xuân 06 Apr 2007, 19:48
@Mộc Quế Hương: hì... muội hay xông đất nhà huynh thế nhỉ? bọn blogger gọi là gì ta?... à... là póc-tem... kẹ kẹ... có ai còn tem đâu mà chúng nó cứ đòi bóc... pó tay.cơm
@Nho: chẳng biết có đúng không? lão cũng nghi lắm
@ LADY: em nói vậy thì lão biết vậy, hì... lão không dám cãi
@ Chuồn Chuồn Ớt: hình như muội dùng từ hơi bị tế nhị. ý của muội là muốn nói rằng huynh là "thú vật", và chị hai của huynh đã huấn luyện được một con thú thành người. Chuồn Chuồn Ớt à! cứ nói thẳng thắng cởi mở nhé, đừng ngại làm người khác phật lòng.
@Dế: Chào mẹ Dế! hì hì...
@Cammy: Bé Chuồn chuồn nói đúng, hì mà em đã gặp một có thú như vậy bao giờ chưa?
@Thường Xuân: muội để đâu thì để, tùy muội thôi
Đúng là quá ngông cuồng, đi ra trông xe mau! Viết bởi Khách giang hồ 01 Oct 2007, 00:48
Em vote cho lão rồi đấy nhé! nhớ có quà cho em! Viết bởi Lu'a 01 Oct 2007, 00:52
Chắc lão Hoa Phong Lan rớt từ vòng gửi xe nên làm trông xe là ngon rồi. Viết bởi quí hiển 01 Oct 2007, 02:01
Hihi..Pearl là 1 trong 2; bầu HPL làm TT đó nghen !... Hy vọng được nhờ vả chút chút, Lão huynh gàn nhưng cũng được cái...bụng tốt...hihi..(bụng tốt, chứ hổng có phải là: tốt bụng..). Viết bởi Pearl 01 Oct 2007, 02:24
Tỉ thì chẳng bầu chọn cái nào cả! Hoa Phong Lan cứ hãy là HPL như mọi ngày được rồi!:D Viết bởi ---**NT**--- 01 Oct 2007, 02:28
Cảm ơn mọi người đã vote cho lão, hì... kẹ... chúc mọi người vui vẻ! Viết bởi HPL 01 Oct 2007, 04:58
Vừa đợi khách đi vừa ngủ gật Lão gàn ta đợi cả... giai nhân Tổng thống nước nào say ngây ngất Thôi thì ngoài bãi, thiếu một chân... (trông xe đó ạ!) :)) Viết bởi Cammy 01 Oct 2007, 07:21
Nhân tình ơi hỡi nhân tình Em nỡ tuyệt tình, cắt bỏ dây chuông Bắt lão đi ra tận ngoài bãi Trông xe cho khách lỡ độ đường Viết bởi HPL 01 Oct 2007, 16:34
Lão xích lô gàn - Hoa Phong lan Xin đừng kêu nữa, đừng thở than Nếu giờ mà lão thành tổng thống Em chẳng dám thương, chẳng dám màng... Viết bởi Cammy 01 Oct 2007, 16:46
TO LA VOTE CHO CAI SO 1, LA CAI SO 1, CAI SO 1...HAHA. Viết bởi Bighead 01 Oct 2007, 18:08
mới 17 tuổi sao làm tổng thống được :)) đợi đôi mươi rồi muôi vote =)) Viết bởi Evergreen(=MinhMeo=) 01 Oct 2007, 19:10
chị Cammy nói đúng đấy...huynh làm trông xe đi..vừa có việc làm lại có giai nhân lại dc chị Cammy thương ..kee Viết bởi LAZZY DOLL 02 Oct 2007, 19:06
Phong Lan Tổng thống Hay là chổng mông Xích lô lên dốc Đường chật xe đông Viết bởi Pham Vu Luu 02 Oct 2007, 19:23
:D Chết nỗi... Mơ gì dại thế bạn hiền ơi? Tổng thống cả ngày chả được chơi Nhìn thấy xế lô chân ngứa ngáy Cô bé xinh xinh? (chỉ liếc thôi chứ) chẳng dám cười... :P Viết bởi Hoàng tử Dế 04 Oct 2007, 03:14
Em biết không? từ trước đến nay lão luôn cho rằng mình vô thần, vô đạo, vô chủ nghĩa, chỉ tin vào chính bản thân mình, chỉ làm những gì mà trái tim mình cho là đúng. Bởi thế, cứ mỗi lần đến một dịp lễ nào đó có nguồn gốc tôn giáo, ví dụ như ngày Phật Đản (đức Phật giáng sinh) rằm tháng Tư, Nguyệt lịch, hay là ngày lễ Noel (Chúa Christ giáng sinh) 25 tháng Mười Hai, Tây lịch, trong những ngày như vậy, lão vẫn tham gia cùng mọi người, nhưng luôn thanh minh rằng mình vô thần.
Cho đến một lần gần đây, lão đọc được một bài báo cách nay hơn 100 năm (năm 1897) của tờ The Sun. Đó là một bài rất hay, nó xuất phát từ một lá thư của một cô bé Virginia 8 tuổi. Lá thư đó viết thế này: @Em mới lên tám. Bạn em có người nói rằng, ông già Noel không có thực đâu. Ba em nói là tờ báo Sun viết gì cũng đúng cả. Cho nên em xin hỏi, ông già Noel có thực không?@
Câu hỏi quá quan trọng phải không em? Lão dám chắc đã có lần em từng hỏi câu ấy hồi em còn bé tí, nhưng bây giờ em quên mất rồi mà thôi.
Đích thân chủ bút của tờ The Sun đã chấp bút để trả lời. Ông chủ bút tên là Francis Pharcellus Church. Bài trả lời thật tuyệt vời em ạ! Trước tiên ông ấy khẳng định rằng Santa Clause là có thật! Để giải thích cho điều này ông ấy nói đến tình thương, tình yêu, lòng tốt và tấm lòng bao dung giữa người và người. Ông ấy nói rằng nếu không có lòng tốt thì thế giới này ảm đạm biết bao. Bởi vậy đức Phật hay Chúa trời không thể hiện hình bằng xương bằng thịt, hay những thiên thần những người giúp đức Phật, giúp Chúa trời ban phát lòng tốt như Santa Clause cũng không thể hiện hình trước mặt ta, nhưng họ vẫn hiển hiện trong cuộc sống của chúng ta. Hiển hiện trên đôi vai của một chú bé hàng ngày cõng bạn đến lớp. Hiển hiện trong viên phấn của cô giáo đô thành tình nguyện xung phong về vùng xâu vùng xa để dạy cái chữ cho lũ trẻ đói học. Hiển hiện trong đôi mắt nụ cười của cô bé liệt sĩ Bùi Thu Nội đã hy sinh cứu bạn từ vực nước xoáy. Hiển hiện trong mái tóc bạc của một bà cụ già dang tay bao bọc một đứa trẻ mồ côi. Hiển hiện trong một chiếc hộp đựng quà tặng của một đứa bé gửi tặng cho cha nó nhân ngày lễ cha, trong chiếc hộp ấy cô bé đã xếp đầy chặt những nụ hôn... Và còn hiển hiện ở nhiều nơi lắm, rất rất nhiều nơi lắm! Chỉ là chúng ta có muốn nhìn thấy hay không thôi phải không em?
Em ạ! bài báo từ cách đây hơn 100 năm ấy đã làm cho lão ngộ. Lão ngộ được rằng: thì ra từ trước đến giờ lão đã theo một tôn giáo nào đó mà lão không biết. Thứ tôn giáo ấy không cần phải đặt tên, không cần phải mượn tôn giáo để tranh giành lợi ích lẫn nhau. Đó là tôn giáo của tấm lòng.
góp ý
Lão theo đạo Mẫu đi! Viết bởi quí hiển 14 Jan 2008, 00:52
Lão có đức tin rồi tiểu huynh đệ ạ, lão nói trên đấy đó thôi. Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 01:23
Anh à, em đọc entry của anh em cũng có một vài nhời như sau, hì hì, em không học nhiều và cũng không đọc nhiều như anh nên không thể dẫn ra được điển tích điển cố để minh họa được. Em chỉ nghĩ rằng...bất cứ một tôn giáo nào, đạo Phật, đạo tin lành, đạo thiên chúa...đều có chung một mục đích là hướng con người ta đến CHÂN-THIỆN-MỸ..với các góc nhìn khác nhau và các quan điểm khác nhau...Trên thế gian nay có hàng ngàn người...có người theo tôn giáo này tôn giáo nọ có người không theo nhưng người tốt ở đâu thì cũng có...Em cũng không theo tôn giáo nào cả, trong lý lịch tự thuật em luôn khai dân tộc: kinh...tôn giáo:không, hì hì...nhưng đúng là...cái tôn giáo của tấm lòng thì không phải ai cũng có thể nhận ra là mình đang theo nó cả^^...Cũng có thể...em cũng theo tôn giáo đó chăng? Cái này thật không dám khẳng định, cái này chỉ có thể biểu hiện bằng hành động mà thôi^^.... Viết bởi Diệp Ngọc Dung® 14 Jan 2008, 02:25
Cũng có thể em cũng theo tôn giáo đó! lão nghĩ rồi dần dần em sẽ cảm nhận được nó trong cuộc sống quanh em. Lão chúc em vui vẻ nhé! Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 02:56
Em biết ông Kierkegaard ổng có bảo: Đức tin còn quan trọng hơn cả lí trí. Viết bởi quí hiển 14 Jan 2008, 05:17
Hì... Trong giấy khai sinh của em, chỗ tôn giáo luôn điền là "không", nhưng em vẫn biết, em có một thứ tôn giáo của riêng mình. :) Viết bởi Cammy 14 Jan 2008, 05:30
Có lẽ đúng đó tiểu huynh đệ ạ! Chắc là phải tin vào cuộc sống tươi đẹp, tin vào cuộc đời thì người ta mới có lý trí. Nếu người ta không có gì để tin, chắc là người ta cũng không có ý chí để tiếp tục sống và làm việc. Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 05:31
@Cammy:EM vẫn biết điều ấy, ấy vậy mà đến mãi gần đây lão mới ngộ được, vậy là so với em, lão thua hẳn rồi còn gì. Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 05:34
Ôi chao, cứ mỗi lần nghe bạn hiền bắt đầu bằng câu; "Em biết không. lão..." là chẳng muốn đọc nữa vì biết ko phải viết cho mình :P (Đùa đấy!) Ai cũng cần có một thứ tôn giáo của riêng mình. Mong rằng lão trung thành với Tôn giáo của lão... Đôi khi trong đời, mình ko tin vào mình nữa, cũng có những lúc ấy chứ, thì khi đó, không còn tôn giáo gì nữa hết ấy...
Viết bởi Hoa Pion 14 Jan 2008, 08:20
Hay quá, hóa ra mình cùng đạo với lão Phong lan. Em là con chiên ngoan đạo đấy ạ!!! Viết bởi Lê Việt Hồng 14 Jan 2008, 15:12
Vậy thì chúng ta hay gọi tôn giáo này là TÂM GIÁO nhé. Theo đạo này khỏe nhất là không phải... cúng bái xin xỏ bất kỳ ai ngoài chính bản thân mình. Điều thiện nào xuất phát từ trái tim là kim chỉ nam cho con đường chúng ta đi. Đơn giản vậy thôi, phải không các bạn? Viết bởi Oldcat 15 Jan 2008, 22:00
Lão không định đặt tên cho đức tin của mình, bởi người ta lại nghĩ rằng mình định lập giáo để tuyên truyền. Tuy nhiên lão thấy cái từ TÂM giáo rất có ý nghĩa. Có lẽ từ nay lão sẽ bắt đầu ghi vào lý lịch của mình cái từ ấy. Viết bởi HPL 16 Jan 2008, 00:29
Nghe vợ em kể về anh. Quả thật đọc một cái Entry của anh em thấy rất có ý nghĩa. Tất cả cá tôn giáo trên thế giới đề hướng con người ta đến cái thiện (ngoại trừ tà giáo). Tất cả là để cho ta cảm thấy được nứi kéo khi không còn gì để nứi khéo. Chả phải khi quá đâu khổ người ta vẫn thường kêu lên "Trời ơi" và ta cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Tôn giáo sinh ra từ chính con người. Và trong anh cũng đã sinh ra một tôn giáo cho dù không đặt tên nhưng em tin nó cũng giống mọi tôn giáo khác Viết bởi Diệp Thiên Vy 16 Jan 2008, 10:03
Ô ! Em chẳng biết mình theo Đạo gì nữa , bà em thì bảo : thì cứ cho là Đạo thờ ông bà tổ tiên đi ! Viết bởi Quỳnh 17 Jan 2008, 02:12
Hì, đọc những lời của lão, ý nghĩ đầu tiên của em là nghĩ ngay tới bố mẹ em. Bố mẹ em có lẽ cùng chung tâm nguyện nên đặt cho em một cái tên rất ý nghĩa. Thấy biết ơn... ơn đời, ơn người... Hạnh phúc, vì được yêu thương. Cuộc sống thật đẹp, khi có chữ TÂM đi bên cạnh. Viết bởi lady04 17 Jan 2008, 16:48
...! Doc entry nay cua Lao Huynh rat nhieu lan day...va nho the hieu duoc them ,mot chut, mot chut ve Lao Huynh cua muoi...! * Muoi rat thich entry nay. Nhe nhang, ngan ngui (tuong nhu) nhung lai sau sa va lang dong la ky... Viết bởi Pearl 19 Jan 2008, 06:08
:) Vào chào bạn hiền cái. Chúc cuối tuần vui vẻ. Bao giờ bạn về thế? Viết bởi Hoàng tử Dế 19 Jan 2008, 12:08
@Ngọc Trai: Cảm ơn muội đã thấu hiểu. @ĐMĐ: Hôm trước lão huynh có đọc được một câu chuyện thế này: Cô bé Sơn Chi hỏi mẹ: "mẹ ơi! mẹ làm gì đấy?" - "mẹ nấu một ít thức ăn cho cô Thủy Vu con ạ" - "tại sao lại thế hả mẹ?" - "tại vì con gái bé nhỏ của cô ấy mới mất. Trái tim cô ấy bị tổn thương. Cô ấy đang rất buồn và đau khổ. Khi buồn và đau khổ thì người ta sẽ rất khó làm tốt được bất cứ việc gì, ngay cả việc nhỏ nhất. Bởi vậy chúng ta nên làm gì để giúp họ. Con gái mẹ vốn thông minh, con hãy nghĩ ra việc gì để an ủi cô ấy!". Bé Sơn Chi sang gõ cửa nhà cô Thủy Vu. Cô ra mở cửa, mắt cô sưng mọng và ướt như người vừa mới khóc. "Sơn Chi, cháu sang cô chơi à?" - "Mẹ cháu bảo là trái tim của cô bị tổn thương, cháu biếu cô cái băng gạc này để băng lại chỗ bị thương" Như để chắc chắn cô bé nói thêm: "Cô đừng lo, cháu đã thử rồi, nó rất bền". Cô Thủy Vu quì xuống ôm lấy Sơn Chi, nước mắt cô tuôn trào: "Cô cảm ơn Sơn Chi, cô sẽ dùng nó để băng trái tim bị thương của cô" Viết bởi HPL 19 Jan 2008, 23:38
Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng - ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói : - Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này. Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp: - Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!". Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!". Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích: - Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy. Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên : - Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên ! Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng. Ông John Keller kết luận : - Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh. Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác. Viết bởi HPL 21 Jan 2008, 04:54
- Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ. - Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm. - Vì sao ạ?- Susie thắc mắc. - Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian- bà mẹ dịu dàng trả lời. - Tại sao lại thế hả mẹ?- Susie vẫn chưa hiểu. - Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy. Susie suy nghĩ rất nghiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: - Chào Susie, cháu cần gì? - Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước. - Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương – Susie e dè xòe tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân. - Cái này để băng cho trái tim của cô ạ! Như để chắc chắn Susie nói thêm: "Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quì xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: "Cảm ơn, cháu yêu quí, nó sẽ giúp cô rất nhiều!". Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chiếc băng gạc vào một xâu chìa khóa nhỏ và luôn mang theo bên mình như để nhắc nhở mình phải quên đi nỗi đau và mất mát đã qua. Khi phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn, thật không dễ để nhận ngay ra rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành. Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie đã trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nỗi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải một gánh nặng đeo vào tâm hồn đến suốt cuộc đời. Viết bởi HPL 21 Jan 2008, 05:02
Những cái này là bạn hiền sưu tầm à? Đúng là những "quà tặng của cuộc sống", nhỉ? Viết bởi Hoàng tử Dế 21 Jan 2008, 23:45
ờ... tớ quên không ghi là "sưu tầm" nhưng mọi người chắc cũng hiểu ngay là sưu tầm. Hì... tớ đâu có biết kể chuyện về người nước ngoài. Viết bởi HPL 22 Jan 2008, 02:08
Chào Gàn lão. Mình lọ mọ qua đây để xem Mún với Gấu nói chuyện thế nào, thì bập ngay vào entry này của Gàn. Bản thân entry thì không bình phẩm, chỉ không hiểu sao trong 2 comments liền nhau của Gàn, mình thấy có ai đó đã dịch Sơn Chi <=> Susie và Thủy Vu <=> Smith. Hihi, nói chung là cũng ngộ lém :0)
Viết bởi Hoàng tử Dế 25 Jan 2008, 02:35
hì... chắc là bố Dế post cái cmmt này phải không? cái commt trước là kể lại câu chuyện theo trí nhớ, câu chuyện ấy mình đọc từ hồi còn ở nhà, vào nhà sách Tiền Phong đọc chạc. Khi kể lại, không nhớ được tên của nhân vật, nên mình tự đặt tên cho họ, hai cái tên của hai loài hoa xuất hiện ngay trong đầu của mình. Cái commt sau là post vào cho đầy đủ sau khi tìm thấy nó trên internet Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 03:03
À.. đây rồi.. Đọc được rùi, đúng là bố cháu đới! Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:09
Hahaha, vì bố cháu chưa biết bác Gàn mà thôi.. :D Từ từ sẽ biết mà.. "Hà tĩnh" ;)) Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:10
Tớ phải dùng cái nick này, kẻo lẫn lộn bố với mẹ Dế. Mặc dù hai là 1, nhưng đôi khi 1 cũng phải là 2.. Nhể? Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:11
hì... thắc mắc là đúng mà, có gì đâu là biết hay không biết. Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 03:41
Chùi ui, tên hoa jì mà giống tên nhân vật trong TLBB thía ko bít :-)) Viết bởi Hoàng tử Dế 25 Jan 2008, 21:22
TLBB là cái chi vậy ông bạn? còn ông bạn muốn biết hoa Sơn Chi và hoa Thuỷ Vu nó trông ra sao thì google một cái là ra ngay đó mà. Để cho dễ thì ông bạn tìm hoa dành dành hay hoa lài tây chính là hoa sơn chi. Hoa thuỷ vu thì có cái tên tiếng Anh là cala lily. Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 21:57
Dung la entry hay, lam ban hien....????? Viết bởi Pearl 31 Jan 2008, 03:40
TLBB là Thiên Long Bát bộ lão à! Trò chơi của bố con Dế. Em có nói đúng ko hả chị? Viết bởi Cammy 31 Jan 2008, 06:02
Nhom topic cua pac tuong bac loi o X-cafe ra co! hehe Viết bởi Lê Đức Dũng 21 Feb 2008, 00:43
Cháu khóai mấy câu vô đạo vô thần...hình như cháu cũng ngông nghênh như thế. Viết bởi Orchidn9s2 21 Mar 2008, 00:46
PHẢI sang ĐƯỢC thật lão nhờ! Viết bởi Orchidn9s2 21 Mar 2008, 00:55
Chi 之 Hồ 乎 Giả 者 Dã 也 Tôi không thạo về mấy cái thứ này. Đại khái tôi hiểu thế này: trước năm 1919, ở bên Tàu chưa có "văn bạch thoại", mà toàn dùng thứ "văn ngôn văn" thôi. "văn ngôn văn" gọi nôm na là "văn cổ". Cái thứ văn cổ đó khi viết không có dấu ngắt câu và các cấu trúc câu kiểu phương Tây, mà chủ yếu nhờ các hư từ kiểu "chi, hồ, giả, dã. . ." để phân tích câu. Do đó nó là thứ văn rất khó hiểu, đọc rất nhức đầu. "Văn ngôn văn" đọc lên khác hẳn với cách nói thông thường trong dân dã. Ở VN ta có thể coi là cách "nói chữ", muốn hiểu thì phải học mới hiểu. Cũng từ đó người ta dùng "chi hồ giả dã" để chỉ những người học cao hiểu rộng, bụng mang một bồ sách, mở mồm ra là dùng cách nói chữ, khiến những người chung quanh không hiểu nổi. Sau khi phong trào Ngũ Tứ nổ ra, người Tàu đề xướng và lưu hành một thứ văn thông tục dễ hiểu, gần sát với ngôn ngữ cuộc sống hàng ngày - thứ văn ngày gọi là "văn bạch thoại."
Về ngữ pháp của "chi hồ giả dã" thì tôi mù tịt. Nhiều lúc đọc phải những câu có những chữ đó cảm thấy rất bực mình. Tuy nhiên trong tài liệu cổ thì luôn là kiểu viết đó. Ví dụ như: - Tạm tự kinh: http://machuong.thivien.net/index.php?ac... Nhân chi sơ 人之初 con người lúc nhỏ Tính bản thiện 性本善 bản tính vốn thiện Tính tương cận 性相近 tính gần giống nhau Tập tương viễn 習相遠 do học tập nên khác nhau Cẩu bất giáo 苟不教 nếu không được dạy Tính nãi thiên 性乃遷 tính sẽ thay đổi Giáo chi đạo 教之道 đường lối giáo dục Quí dĩ chuyên 貴以專 quí ở chỗ chuyên tâm
- Ví dụ khác: nhân giả nhân giã, nghĩa giả nghi giã 仁者人也, 義者宜也 - nhân ấy là đạo làm người, nghĩa ấy là sự làm phải vậy. Cúc, hoa chi ẩn dật giả dã 菊花之隱逸者也 - hoa cúc là kẻ ẩn dật. Mẫu đơn, hoa chi phú quý giả dã 牡丹花之富貴者也 - mẫu đơn là kẻ phú quý. Liên, hoa chi quân tử giả dã 蓮花之君子者也 - hoa sen là bậc quân tử vậy. Quân tử giả hồ 君子者乎 - quân tử ấy ư? Nguy nguy hồ 巍巍乎 - cao vòi vọi vậy ôi! Tất dã chánh danh hồ 必也正名乎 - ắt vậy phải chánh cái danh vậy ôi! Tất cả những "chi hồ giả dã" trong các ví dụ ở trên đều gần như không có nghĩa mà chỉ dùng để cấu trúc câu theo lối văn cổ. Người ta gọi là những "từ khó hiểu" vì nó khác với lối nói thông tục của dân thường.
Nếu định nghiên cứu cổ văn thì phải thông thạo cách dùng của những chữ kiểu ấy. Tôi thì không có đủ niềm yêu thích để nghiên cứu cổ văn nguyên bản, tôi chỉ đọc văn cổ có bản dịch + giải nghĩa bằng quốc ngữ bên cạnh thôi.