Mấy ngày vừa rồi mình thấy bải hoải quá! Xã hội bây giờ buồn thật! Con hại cha, trò thuề đầu gấu đến đánh thầy vì... TIỀN... Chán cái xã hội ai ai cũng phát điên vì TIỀN và muốn được nổi tiếng... ti-vi thì toàn phim Tàu dạy người ta gian manh xảo trá, nếu không thì là "game show" kích thích từ già đến trẻ "háo danh"... thật hết nói. Chuyện chỉ tưởng là ở đâu, hóa ra nó đang diễn ra trong gia đình mình. Đêm qua mình mất ngủ vì ông chú họ ngoài 70 rồi gọi điện mà khóc nấc lên trong điện thoại...
Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013
Dạy và học...
Con gái mình đi học về nói với mình: "ba à! có một bài toán hình con giải mãi không được, đến lớp yêu cầu thầy chữa, thầy bảo "Ừ bài đó hả? Bài đó dễ lắm, các em cứ vẽ hình ra là giải được ngay", thầy chỉ nói thế thôi và thầy không chữa". Đây là nguyên văn những gì con gái mình kể. Mình nói nửa câu bịa mình chết liền. Thầy giáo đó là một thầy tạm gọi là "nổi tiếng" ở trường chuyên cấp 3 Trần Phú, con gái mình thì đi học "lò" của thầy để thi vào chuyên toán. Nói thật, chỉ còn vài ngày nữa là con gái thi, nhưng chính lúc này mình ước gì cách đây mấy tháng mình đã ngăn cản đủ mạnh để cho con mình đừng thi vào chuyên toán.
Quay lại vấn đề ông thầy giáo, phải chăng ông ấy đủ "nổi tiếng" để khiến người ta phải "ngưỡng mộ" giống như kiểu một "trượng phu" nào đó mà bạn hiền Nguyễn Thụy Anh vừa mới nói "tưởng là vậy mà khiến mình thất vọng", thực sự ông thầy này với cách hành xử này cũng khiến mình thất vọng.
Nhớ lại hồi mình học lớp 12, thầy dạy hình là GS Văn Như Kim Cương, khi bọn mình hỏi bài thì thầy đều ngay lập tức vẽ hình lên bảng rồi cả thầy và trò cùng nghĩ. Thầy cứ lấy mấy ngón tay gõ gõ lên trán nghĩ ngợi hồi lâu. Khi nào mà các ngón tay ngừng gõ ấy chính là lúc thầy đã tìm ra cách giải. Một bài toán khó, cho dù ngay lúc đó cả thầy và trò đều chưa nghĩ ra thì với cách hành xử của thầy "Râu" như thế thì đám trẻ bọn mình vẫn luôn "ngưỡng mộ" thầy.
Quay lại vấn đề ông thầy giáo, phải chăng ông ấy đủ "nổi tiếng" để khiến người ta phải "ngưỡng mộ" giống như kiểu một "trượng phu" nào đó mà bạn hiền Nguyễn Thụy Anh vừa mới nói "tưởng là vậy mà khiến mình thất vọng", thực sự ông thầy này với cách hành xử này cũng khiến mình thất vọng.
Nhớ lại hồi mình học lớp 12, thầy dạy hình là GS Văn Như Kim Cương, khi bọn mình hỏi bài thì thầy đều ngay lập tức vẽ hình lên bảng rồi cả thầy và trò cùng nghĩ. Thầy cứ lấy mấy ngón tay gõ gõ lên trán nghĩ ngợi hồi lâu. Khi nào mà các ngón tay ngừng gõ ấy chính là lúc thầy đã tìm ra cách giải. Một bài toán khó, cho dù ngay lúc đó cả thầy và trò đều chưa nghĩ ra thì với cách hành xử của thầy "Râu" như thế thì đám trẻ bọn mình vẫn luôn "ngưỡng mộ" thầy.
Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013
Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa - Tầm tô học đạo ăn cắp
Link RFA https://www.rfa.org/vietnamese/news/programs/EconomicForum/rent-seeking-economics-nxn-vh-06192013114420.html
Tầm tô học đạo ăn cắp
Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2013-06-19
Bản phúc trình về "Viễn ảnh Kinh tế Toàn cầu" vừa được Ngân hàng Thế giới công bố hôm 13 Tháng Sáu có chi tiết gây chú ý là khoản nợ quá cao của tư nhân tại Việt Nam và cao nhất là tại Trung Quốc. Chỉ vài ngày sau, hàng loạt tin tức quốc tế lại nói đến rủi ro của một vụ sụp đổ ngân hàng tại Trung Quốc chưa từng thấy trong lịch sử. Chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa giải thích rằng đấy là một hậu quả của hiện tượng ông gọi là "tầm tô".
Tầm tô học đạo ăn cắp
Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2013-06-19
Bản phúc trình về "Viễn ảnh Kinh tế Toàn cầu" vừa được Ngân hàng Thế giới công bố hôm 13 Tháng Sáu có chi tiết gây chú ý là khoản nợ quá cao của tư nhân tại Việt Nam và cao nhất là tại Trung Quốc. Chỉ vài ngày sau, hàng loạt tin tức quốc tế lại nói đến rủi ro của một vụ sụp đổ ngân hàng tại Trung Quốc chưa từng thấy trong lịch sử. Chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa giải thích rằng đấy là một hậu quả của hiện tượng ông gọi là "tầm tô".
Trái bóng tín dụng TQ
Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, báo cáo mới nhất của Ngân hàng Thế giới về Viễn ảnh Kinh tế Toàn cầu có gây chú ý đến một hiện tượng đáng ngại là mức nợ quá cao của tư nhân tại một số quốc gia đang phát triển. Thuộc loại cao nhất thì có Việt Nam nay đã mắc nợ đến 110% Tổng sản lượng, còn Trung Quốc thì lên tới 160%. Ngay sau đó, nguồn tin tài chính quốc tế nói đến trái bóng tín dụng của Trung Quốc có thể vỡ và gây ra một vụ khủng hoảng ngân hàng lớn lao chưa từng thấy trong lịch sử thế giới. Ông nghĩ sao về tin này?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta vừa chứng kiến một vụ khủng hoảng tài chính bùng nổ năm năm trước tại các nước công nghiệp hóa Âu-Mỹ vì nạn vay tiền quá nhiều nên đến hồi trả nợ và hậu quả là nạn suy trầm kinh tế toàn cầu. Trong giai đoạn suy trầm, nhiều quốc gia cố gắng kích thích kinh tế qua biện pháp tăng chi và bơm tín dụng với lãi suất rẻ và lại gây ra nạn bong bóng đầu cơ khi người ta vay tiền quá dễ mà bất kể đến rủi ro về sau.
Riêng tại Việt Nam và Trung Quốc là hai nước ngụy danh xã hội chủ nghĩa mà thực chất là có nền chính trị độc tài và chính sách kinh tế lý tài thì người ta còn gặp một hiện tượng kinh tế chính trị học gọi là "tầm tô", là đi tìm lợi nhuận bất chính nhờ thế lực chính trị. Hiện tượng ấy gây thêm rủi ro tài chính và kinh tế vì những kẻ tầm tô có thế lực đã trở thành nhóm lợi ích có thể cản trở mọi giải pháp ứng phó. Rốt cục thì ta có "thảm kịch Hamlet" là mọi người cùng chết!
Vũ Hoàng: Cuối tháng trước, trên một nhật báo Việt ngữ tại California ông viết về hai hình thái kinh doanh của hai nhân vật vào đầu và cuối thời Chiến Quốc bên Tầu, để giải thích hiện tượng "tầm tô". Bây giờ ông nhắc đến bi kịch Hamlet của Shakespeare để bảo là ai cũng chết! Ông hay trình bày đề tài kinh tế khô khan theo lối ví von, nhưng thưa ông, tầm tô là gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Người ta gọi kinh tế học là khoa học u ám và nói về chuyện u ám với thuật ngữ chuyên môn khó hiểu thì thính giả của chúng ta càng dễ nản chí nên tôi cố trình bày chuyện khô khan bằng hình tượng phổ biến, may ra kích thích được sự theo dõi của mọi người.
"Trong giai đoạn suy trầm, nhiều quốc gia cố gắng kích thích kinh tế qua biện pháp tăng chi và bơm tín dụng với lãi suất rẻ và lại gây ra nạn bong bóng đầu cơ khi người ta vay tiền quá dễ mà bất kể đến rủi ro về sau." -Nguyễn-Xuân Nghĩa
Đầu thời Chiến Quốc, Phạm Lãi là nhân vật ai cũng có thể biết. Sau khi giúp Việt Vương Câu Tiễn diệt xong nước Ngô thì ông từ giã chính trị đi kinh doanh rất thành công ở xứ khác để thành nhà tư tưởng của phái "kế hoạch gia" tức là kinh tế. Vào cuối thời Chiến Quốc thì Lã Bất Vi nổi tiếng về kinh doanh chính trị, nôm na là nghề buôn vua, và có thể là bố đẻ của Tần Thủy Hoàng Đế nhưng rồi bị bạo Tần giết chết vì tội chuyên quyền. Tôi lấy hai hình tượng khá quen thuộc đó để nói về hai hình thái kinh doanh. Thứ nhất là tạo ra của cải và nhờ đó làm giàu, theo kiểu Phạm Lãi hay Đào Chu Công, là một tên khác của ông ta. Thứ hai là kiếm lời mà chẳng tạo ra của cải là kiểu của Lã Bất Vi, chỉ vì nhờ tạo cái thế chính trị.
Kinh tế học gọi lối kinh doanh nhờ gây dựng thế lực là "đi tìm tô" hay "tầm tô". "Tô" chỉ có nghĩa là tiền thuê, mà được hiểu rộng là lợi nhuận nhờ làm chủ một phương tiện sản xuất. Trong trường hợp ở đây, phương tiện sản xuất đó cũng chẳng là của mình, mà có thể sang đoạt nhờ cái quyền độc tài chính trị để trở thành độc quyền kinh doanh!
Kinh doanh tầm tô
Vũ Hoàng: Chúng tôi hiểu ra ẩn dụ của ông khi nhớ đến một phương tiện sản xuất là đất đai và chuyện cướp đất như Ô Khảm tại Trung Quốc, Văn Giang hay Tiên Lãng ở Việt Nam. Trở lại thói "tầm tô" như ông nói thì trên lý thuyết, kinh tế học định nghĩa thế nào về việc kinh doanh như vậy?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Lề lối kinh doanh thông thường và phổ biến là tạo ra của cải trước đó chưa có nhờ một sáng kiến khai thác tài nguyên, sản phẩm hay một cơ hội sản xuất mới, rồi chia của cải đó cho mình và cho người theo một tỷ lệ có giá trị lâu dài. Hình thái kinh doanh đó góp phần cho phát triển xã hội và quốc gia. Ngược lại, tìm cách tác động vào môi trường chính trị, luật lệ hay xã hội để kiếm lời mà chẳng đóng góp gì cho sản xuất là loại kinh doanh tầm tô.
Hiện tượng đó thật ra xuất hiện ở mọi nơi nhưng dễ phát triển trong xã hội chuyên chính là nơi mà quyền lực chính trị không bị giới hạn nên dễ bị lũng đoạn từ bên trong. Tại các nước dân chủ với luật lệ rõ ràng bình đẳng trước sự phán xét của công luận, những ai muốn mua chuộc chính trường để kiếm lời thường khó làm ăn và dễ vào tù. Chỉ trong các nước độc tài, chuyện tầm tô mới dễ phát đạt. Một xứ độc tài như Việt Nam hay Trung Quốc mà theo kinh tế thị trưởng hay kinh tế tư bản giả hiệu thì đấy là chủ nghĩa tư bản thân tộc ăn bám vào hệ thống tư bản nhà nước và các tập đoàn quốc doanh và mở ra cơ hội tầm tô.
Vũ Hoàng: Thưa ông, ngày xưa khi hai xứ này còn theo đường lối tập trung quản lý bằng kế hoạch của nhà nước thì hiện tượng tầm tô có xảy ra không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng cái thói cậy thể để kiếm tiền thì nơi nào cũng có cả. Nhưng trong các nước cộng sản u mê thì tài sản chẳng có là bao và còn bị hủy hoại nên khi cả nước còn ở vào hoàn cảnh mà các cụ ta gọi là "ăn mắm mút giòi" thì chỉ có một thiểu số ra vào cửa hàng mậu dịch Tôn Đản của lãnh đạo còn có thể chấm mút chút đỉnh chứ chưa có thể phát triển ra lề lối kinh doanh phổ biến. Đặc lợi của lãnh tụ hay tay chân thật ra chẳng thầm vào đâu nếu so với mức sống của giới trung lưu tại các nước tự do, nhờ vậy mà họ càng dễ tuyên truyền về nếp sống an bần lạc đạo, về đạo đức cách mạng linh tinh. Riêng tại Việt Nam, sự thể nó còn éo le hơn.
"Một xứ độc tài như Việt Nam hay Trung Quốc mà theo kinh tế thị trưởng hay kinh tế tư bản giả hiệu thì đấy là chủ nghĩa tư bản thân tộc ăn bám vào hệ thống tư bản nhà nước và các tập đoàn quốc doanh và mở ra cơ hội tầm tô." -Nguyễn-Xuân Nghĩa
Vũ Hoàng: Nó éo le ở chỗ nào thưa ông?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tầng lớp lãnh đạo thời trước kêu gọi cả nước cùng hy sinh vì lý tưởng ái quốc là tinh thần độc lập. Nhờ vậy họ lừa được quần chúng u mê và họ còn coi sự lầm than khắc khổ là một đức tính, so với sự thịnh vượng của miền Nam mà họ gọi là "phồn vinh giả tạo".
Sau khi chiến thắng và có toàn quyền áp dụng lý luận cộng sản về xây dựng xã hội chủ nghĩa thì họ làm quốc gia phá sản và kinh tế khủng hoảng nên mới phải đổi mới, tức là du nhập lý luận tư bản và áp dụng kinh tế thị trường. Nhưng gian ý của chế độ là chỉ chấp nhận tự do kinh tế có chọn lọc và vẫn giữ độc quyền chính trị nên nay mới rơi vào cái bẫy tầm tô một cách phổ biến. Chuyện éo le là họ không thể vận dụng tinh thần độc lập và ái quốc như xưa. Vì nói đến ái quốc hay độc lập là cả nước nghĩ đến mối nguy Trung Quốc tức là điều bị tuyệt đối cấm kỵ.
Lãnh đạo Hà Nội thời nay từ bỏ tinh thần đạo đức cách mạng của thế hệ trước mà vẫn nắm chặt ách độc tài đi cùng quyền quản lý đất đai, kiểm soát thông tin, với hệ thống đàn áp toả rộng. Họ tạo ra môi trường bất thường là nơi mà các phần tử gọi là khôn ngoan của xã hội đều tránh nói đến chính trị mà làm giàu nhờ tác động vào một hệ thống chính trị không ai có quyền phán xét. Đó là những kẻ tầm tô, hợp tác với chế độ để kiếm ăn và là thành phần hữu cơ của bộ máy quyền lực từ Thủ tướng trở xuống. Và họ đang làm chính sách kinh tế quốc dân cho quyền lợi riêng.
Việt Nam học được gì?
Vũ Hoàng: Thưa ông, hình như trường hợp của Trung Quốc cũng như vậy, có phải không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trung Quốc là nơi xuất phát khá nhiều gương xấu cho Việt Nam!
Lãnh đạo của họ cũng khoác áo đạo đức mà con cháu đều nắm giữ vị trí then chốt về kinh tế và kinh doanh và dùng vị trí ấy lũng đoạn thượng tầng. Hậu quả là tình trạng mà kinh tế học gọi là "ỷ thế làm liều", nôm na là bất kể đến rủi ro vì tin là có thể làm lệch phép nước cho tư lợi.
Nhờ cái thế chính trị quá lớn như vậy, những kẻ tầm tô tại Việt Nam và Trung Quốc đều làm giàu rất nhanh, được dư luận quốc tế ngơi ca là đại gia, là tỷ phú. Nhưng thảm kịch ở đây khiến mọi người cùng chết là quảng đại quần chúng ở dưới khó kinh doanh hay cạnh tranh trong cảnh bất cân xứng như vậy. Cho nên, muốn thoát nghèo khốn thì phải chạy theo ảo vọng một vốn bốn lời và cũng lại cầm cố tài sản đi vay tiền đánh bạc bên các đại gia. Họ đi vay lãi rất cao vì tin rằng kiếm lời còn cao hơn nữa nên đang bị rủi ro rất nặng khi cả kiến trúc bất thường này sụp đô. Vì vậy, các trung tâm thông tin và thẩm định của quốc tế mới nói đến nguy cơ khủng hoảng tài chính tại Trung Quốc.
Vũ Hoàng: Một cách ngắn gọn vì thời lượng có hạn của chương trình, xin đề nghị ông trình bày cho thính giả của chúng ta biết rằng quốc tế nói ra những gì về những nguy cơ đó.
"Nhờ cái thế chính trị quá lớn, những kẻ tầm tô tại Việt Nam và Trung Quốc đều làm giàu rất nhanh, được dư luận quốc tế ngơi ca là đại gia, là tỷ phú." -Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tập đoàn Fitch chuyên về thẩm định rủi ro tài chính vừa báo động là từ năm năm qua, khối tín dụng tại Trung Quốc đã tăng từ chín ngàn lên 23 ngàn tỷ đô la, là mức cực lớn nếu so với con số lạc quan nhất về sản lượng kinh tế của xứ này là khoảng tám ngàn tỷ.
Nói đến tín dụng là nói đến vay tiền mà có vay thì phải có trả. Mối nguy là do hệ thống tài chính và ngân hàng mờ ảo của họ, nhiều khoản tài trợ lại nằm ngoài lĩnh vực ngân hàng, thiếu sổ sách rõ ràng và trút vào hình thái kinh doanh đầy rủi ro của nào là tư nhân, nào là công ty đầu tư của các địa phương hay các quỹ quản lý tài sản, nôm na là quỹ đầu cơ. Vì ỷ thế làm liều, người ta đã vay tiền đầu cơ và chất lên một núi nợ cao gấp đôi sản lượng kinh tế quốc dân. Khi núi nợ sụp đổ mà chắc chắn là phải sụp, chúng ta sẽ thấy sự phá sản dây chuyền còn kinh hoàng hơn những gì đã xảy ra tại Hoa Kỳ năm năm về trước. Một chỉ dấu tiên báo là hôm Thứ Sáu 14 vừa qua, Bộ Tài chính Trung Quốc thất bại khi bán công khố phiếu dưới chỉ tiêu về số lượng và với phân lời cao hơn. Nghĩa là các thị trường tài chính đã bắt đầy hoài nghi về Trung Quốc.
Tại Việt Nam thì đã đành là tình hình kinh tế cũng chẳng sáng sủa hơn mà tranh chấp chính trị giữa các thế lực "tầm tô" đang làm chính quyền bị tê liệt. Ngày xưa, người ta cứ nói đến tinh thần "tầm sư học đạo", ngày nay, chính quyền mới nêu gương về cái đạo ăn cắp bằng lối tầm tô và nay mới bó tay chờ cơn khủng hoảng.
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.
Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013
Trò gì đây? HS gỏi? HS trung bình? HS kém?
Muốn bình luận quá đi, nhưng viết chẳng hay nên copy bài của người ta bỏ vô đây
RFA Blog 12-6-13
Đằng sau việc lấy phiếu tín nhiệm là gì?
Kami
Cuối cùng việc Quốc hội công bố kết quả bỏ phiếu tín nhiệm 47 lãnh đạo cao cấp do cơ quan dân cử cũng đã được công bố vào sáng 11.06.2013. Kết quả này phần nào cho thấy các đại biểu quốc hội ở Việt nam đã được thực hiện quyền lực của họ được ghi nhận trong Hiến pháp. Đáng chú ý, đây là việc làm xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử 67 năm của Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt nam và sau 12 năm khi quyền bỏ phiếu tín nhiệm này được chính thức đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội.
Cái được
Phải thừa nhận, kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm lần này chính là biểu hiện một xu thế dân chủ trong Quốc hội, phần nào nó cũng xóa ta nỗi ngờ vực của không ít người khi cho rằng đây là một trò hề nhằm lừa bịp dư luận của chính quyền. Cho dù chúng ta đều đều biết rằng 90% các đại biểu Quốc hội là đảng viên và họ có trách nhiệm phải thông qua các quyết định của đảng chỉ đạo. Tuy nhiên, có người cho rằng với ba cấp lựa chọn tín nhiệm là một lựa chọn bắt buộc cần phải có trong môi trường chính trị nhạy cảm như ở Việt Nam. Thì đây được đánh giá rằng là một bước tiến về phía dân chủ. Vì kể từ khi quyền bỏ phiếu tín nhiệm này được chính thức đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội, từ tháng 11.2001 đến nay, thì đây là lần đầu tiên Quốc hội mới có cơ hội thực hiện của mình. Và kết quả công bố chính thức đã cho thấy các đại biểu đã thể hiện được chính kiến, vai trò của mình thông qua việc bầu chọn. Cũng với kết quả số phiếu tín nhiệm thấp của một số các nhân vật lãnh đạo cao cấp "nổi cộm" đã phần nào thể hiện đúng sự tín nhiệm của dư luận xã hội đối với từng cá nhân trong số 47 vị về vai trò, kết quả công việc của họ với chức trách mà họ đang đảm nhiệm.
Như trường hợp có tới 209 đại biểu không tín nhiệm Thống đốc Nguyễn Văn Bình, hay là 160 đối với ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ những ví dụ. Điều đó cho thấy Quốc hội đã thể hiện quyền lực của mình và không hề nương tay đối với các cán bộ lãnh đạo từ cơ quan Hành pháp. Đồng thời phần nào cũng giúp chúng ta thấy được góc nhìn của các đại biểu Quốc hội phần nào cũng gần với cách đánh giá của dư luận xã hội. Hay nói cách khác, một phần nào đó thể hiện sự nhìn nhận của Quốc hội và của người dân đối với những việc các thành viên chính phủ và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm được cũng như chưa làm được. Điều này cho thấy, đây là một cuộc bỏ phiếu kín hầu như không chịu áp lực chính trị và định hướng của người cầm đầu như đã từng xảy ra trước đây. Đó là một dấu hiệu đáng mừng, vì dù sao việc làm này cũng là lời cảnh báo của Quốc hội đến những người có tên trong danh sách bỏ phiếu về những việc làm của họ trong thời gian qua.
Cái chưa được
Việc các lá phiếu của các đại biểu Quốc hội được chia làm ba loại: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp cũng là một điều đáng bàn. Đây là một cách lựa chọn không giống ai và không thấy bất kỳ ở đâu. Nghĩa là tất cả các phiếu đều là tín nhiệm, không có phiếu bất tín nhiệm. Với cách làm này, nhiều người cho rằng đây là một sự tránh né có chủ ý của chính quyền, qua đó nhằm tạo điều kiện cho một số người có số phiếu tín nhiệm thấp có lối thoát hiểm. Và đây cũng là cách để chính quyền có thể tránh những đánh giá bình luận không hay sau khi kết quả bỏ phiếu tín nhiệm được công bố. Cuối cùng để cho thấy kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm đạt được là hoàn toàn tốt nhằm tạo sự tin tưởng cho dư luận xã hội và người dân. Mà họ không nghĩ rằng, đây là sự thể hiện việc vô trách nhiệm của ban lãnh đạo đảng CSVN. Điều này cho thấy họ không muốn kỷ luật ai về trách nhiệm để tình trạng kinh tế đất nước rơi vào suy thoái, khủng hoảng trầm trọng và vấn nạn tham nhũng đang diễn ra tràn lan như hiện nay. Cho dù trước đây không lâu, nền kinh tế Việt nam đã từng là một nền kinh tế hoạt động vào loại tốt nhất châu Á
Một điểm rất đáng được nhắc tới là, dù Quốc hội có tới 498 đại biểu tham gia bỏ phiếu, song kết quả kiểm phiếu đợt “lấy phiếu tín nhiệm” đầu tiên này cho thấy, có rất nhiều đại biểu không bày tỏ chính kiến. Vì hầu hết trong số 47 cá nhân được đưa ra lấy phiếu tín nhiệm, nếu cộng toàn bộ số phiếu cả 3 loại mà các đại biểu Quốc hội đã bỏ cho mỗi vị, thì có thể thấy tổng số không đạt con số 498. Có nghĩa là có một số đại biểu Quốc hội không bày tỏ chính kiến của họ đối với các nhân vật này. Do đó không thể xác định được con số chính xác cho “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, hoặc “tín nhiệm thấp”.
Nếu hiểu 3 tiêu chí trong lá phiếu tín nhiệm là: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp được thay bằng việc đánh giá một cách thông thường mà chúng ta vẫn thấy trong các phiếu thăm dò là: tín nhiệm, bất tín nhiệm và không có ý kiến thì sẽ thấy rõ được nhiều vấn đề qua công việc này. Cũng bằng các kết quả rõ ràng như thế sẽ giúp cho việc quyết định các chức danh lãnh đạo cao cấp do cơ quan dân cử bầu ra ai sẽ đi và ai sẽ ở. Đây là mục đích cuối cùng của việc bỏ phiếu tín nhiệm. Nếu dựa trên nguyên tắc, những người có quá bán số phiếu đại biểu Quốc đánh giá tín nhiệm thấp có thể xin từ chức. Ai có trên 2/3 đại biểu đánh giá là tín nhiệm thấp (bất tín nhiệm) thì Quốc hội có quyền bỏ phiếu để bãi chức. Tuy nhiên tính hình thức của việc làm này vẫn bao trùm, trong lần lấy phiếu tín nhiệm này, tất cả 47 chức danh lãnh đạo đều "thoát hiểm", kể cả khi họ không đạt tỷ lệ quá bán để có thể phải chịu những hình thức kỷ luật.
Đằng sau việc lấy phiếu tín nhiệm là gì?
Như trên đã nói, đây là lần đầu tiên sau 12 năm các đại biểu Quốc hội thực hiện trách nhiệm của mình kể từ khi quyền này được đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội, 11-2001. Đây hoàn toàn không phải là một vấn đề ngẫu nhiên, mà chắc chắn việc bỏ phiếu tín nhiệm không thể bỏ qua một mục đích khác của việc bỏ phiếu tín nhiệm và phục vụ cho một mưu đồ của một vài thế lực trong đảng là điều có thể khẳng định. Vì thông thường muốn hạ bệ nhau, thì trong chính trị người ta sẽ dùng chiêu lấy phiếu tín nhiệm để hợp pháp hóa ý đồ của mình. Trong bối cảnh chính trị Việt nam hiện nay, người ta cho rằng trước đây phe bảo thủ muốn mượn diễn đàn Quốc hội để bôi nhọ cơ quan Hành pháp và hạ bệ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đấy chính là lý do vì sao việc lấy phiếu tín nhiệm lại được đồng thuận cao sau khi kết thúc Hội nghị TW 6 - tháng 10.2012. Đó là lúc có thể coi là đỉnh điểm của mâu thuẫn trong đảng.
Khi đó, sau khi kết thúc Hội nghị TW 6 người ta thấy ở Hà nội Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và ở Sài gòn Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đồng loạt tiến hành gặp gỡ các cử tri và cán bộ lão thành cách mạng để "bêu" xấu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Như việc Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang sách mé khi ám chỉ Thủ tướng Dũng là đồng chí X, hay việc ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không tin tưởng kết quả lấy phiếu tín nhiệm, khi nói với cử tri Hà Nội rằng “Có khi người tốt bị loại, anh cơ hội lại có phiếu cao”. Đây là một vấn đề hoàn toàn không phải tình cờ hay bình thường, mà là những việc làm có chủ ý Điều đó cho thấy, khi đó phe bảo thủ rất hy vọng ở cuộc bỏ phiếu này sẽ hạ bệ được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Và mâu thuẫn bộc lộ càng gay gắt, thể hiện rõ nhất gần đây, khi Uỷ ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp ra thông báo về ý kiến thống nhất của Bộ Chính trị và Chủ tịch Quốc hội về việc đưa ra bản Dự thảo Hiến pháp Sửa đổi sẽ không có gì thay đổi nhiều so với bản Dự thảo Hiến pháp Sửa đổi (lần thứ 1). Thì phía Chính phủ vẫn khẳng định bảo lưu ý kiến của mình, đó là Hiến pháp phải sửa đổi theo chiều hướng quyền lực cao nhất phải thuộc về nhân dân. Tuy nhiên cũng có ý kiến cho rằng Quốc hội đã tránh việc châm ngòi cho cuộc khủng hoảng chính trị sắp tới bằng cách sẽ vẫn để cho ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại vị. Cho dù điều đó vẫn thấp hơn nhiều so với tham vọng ghê gớm của ông Dũng hiện nay.
Tuy vậy, phải thừa nhận kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm lần này, người đứng đầu là ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bị 30% đại biểu bỏ phiếu tín nhiệm thấp, một kết quả của sự thất bại. Phân loại phiếu đánh giá, thì ông Dũng được 160 phiếu tín nhiệm thấp, so với 28 phiếu của ông Trương Tấn Sang và 25 phiếu của ông Nguyễn Sinh Hùng. Nếu theo cách của những người làm poll (thăm dò dư luận xã hội) thì Quốc hội đã cho điểm đối với ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là: tín nhiệm với số phiếu 210, bất tín nhiệm 160 và không có ý kiến là 122. Với con số bất tín nhiệm và không có ý kiến là 282 phiếu, chiếm khoảng 66,4%. Đây là một chuyện không nhỏ đối với một chính khách có lòng tự trọng. Đó là còn chưa nói tới việc họ đánh giá rằng bốn người đội sổ, theo thứ tự, là Thống đốc Nguyễn Văn Bình, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhưng nhờ kết quả ngoạn mục của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phe nhóm lợi ích thu được qua kết quả của Hội nghị TW 7 vừa qua cũng khiến các phe phái bất đồng cũng phải chấp nhận. Vì Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất cũng chỉ là cái danh hão, quan trọng là Ban Chấp hành TW mà ông Dũng chiếm đa số ghế sẽ quyết định những vấn đề gì.
Kết
Qua kết quả bỏ phiếu tín nhiệm vừa công bố, là thắng lợi của các ông Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư đảng và Chủ tịch Quốc hội sau những thất bại trong các hội nghị Trung ương đảng gần đây. Đồng thời nó là một thất bại đau đớn đã làm tổn hại uy tín đáng kể của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đây là mục đích cao nhất khi người ta đồng thuận chấp nhận cho việc lấy phiếu tín nhiệm từ năm 2012. Nhưng cho dù kết quả này cũng không thể nào thay đổi thế và lực cũng như tầm ảnh hưởng của ông ta và phe nhóm đối với chính trường Việt nam trong lúc này. Nhưng đó là một vết thương không dễ mà lành. Chắc chắn ông Thủ tướng Dũng sẽ tìm cách rửa hận trong thời gian ngắn nhất có thể được. Vì thù dai nhớ lâu là một trong những nhược điểm của Thủ tướng Dũng.
Cuộc đấu đá nội bộ giữa các phe nhóm lãnh đạo cao cấp trong đảng nhằm tranh giành quyền lực sẽ tiếp tục tiếp diễn, hầu như sẽ không có hồi kết. Nhóm lợi ích do ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải xử lý các thành viên chính phủ có số phiếu tín nhiệm quá thấp thế nào là vấn đề nan giải. Mọi vấn đề xử lý các thành viên chính phủ nói trên đồng nghĩa với việc chấp nhận sai, là sự thất bại của cả phe nhóm. Không dễ gì mà ông Thủ tướng sẽ xuống tay chặt tay chân của mình. Ngược lại nếu cứ lờ đi không giải quyết thì nghiễm nhiên là một hành động đổ dầu vào lửa, sẽ khiến mâu thuẫn giữa các phe nhóm ngày càng sâu sắc hơn.
Người Việt có câu "Ba đánh một chẳng chột cũng què", bây giờ trong tứ trụ đã xảy ra chuyện ba ông liên kết để cùng nhau phang đồng chí X.
Dù keo này có chột hay què, hoặc không chột không què thì dứt khoát cũng có bên phải thua.
Ngày 12 tháng 6 năm 2013
© Kami
————————
* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA
http://www.viet-studies.info/kinhte/DangSauLaGi_RFA.htm
Cái được
Phải thừa nhận, kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm lần này chính là biểu hiện một xu thế dân chủ trong Quốc hội, phần nào nó cũng xóa ta nỗi ngờ vực của không ít người khi cho rằng đây là một trò hề nhằm lừa bịp dư luận của chính quyền. Cho dù chúng ta đều đều biết rằng 90% các đại biểu Quốc hội là đảng viên và họ có trách nhiệm phải thông qua các quyết định của đảng chỉ đạo. Tuy nhiên, có người cho rằng với ba cấp lựa chọn tín nhiệm là một lựa chọn bắt buộc cần phải có trong môi trường chính trị nhạy cảm như ở Việt Nam. Thì đây được đánh giá rằng là một bước tiến về phía dân chủ. Vì kể từ khi quyền bỏ phiếu tín nhiệm này được chính thức đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội, từ tháng 11.2001 đến nay, thì đây là lần đầu tiên Quốc hội mới có cơ hội thực hiện của mình. Và kết quả công bố chính thức đã cho thấy các đại biểu đã thể hiện được chính kiến, vai trò của mình thông qua việc bầu chọn. Cũng với kết quả số phiếu tín nhiệm thấp của một số các nhân vật lãnh đạo cao cấp "nổi cộm" đã phần nào thể hiện đúng sự tín nhiệm của dư luận xã hội đối với từng cá nhân trong số 47 vị về vai trò, kết quả công việc của họ với chức trách mà họ đang đảm nhiệm.
Như trường hợp có tới 209 đại biểu không tín nhiệm Thống đốc Nguyễn Văn Bình, hay là 160 đối với ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ những ví dụ. Điều đó cho thấy Quốc hội đã thể hiện quyền lực của mình và không hề nương tay đối với các cán bộ lãnh đạo từ cơ quan Hành pháp. Đồng thời phần nào cũng giúp chúng ta thấy được góc nhìn của các đại biểu Quốc hội phần nào cũng gần với cách đánh giá của dư luận xã hội. Hay nói cách khác, một phần nào đó thể hiện sự nhìn nhận của Quốc hội và của người dân đối với những việc các thành viên chính phủ và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm được cũng như chưa làm được. Điều này cho thấy, đây là một cuộc bỏ phiếu kín hầu như không chịu áp lực chính trị và định hướng của người cầm đầu như đã từng xảy ra trước đây. Đó là một dấu hiệu đáng mừng, vì dù sao việc làm này cũng là lời cảnh báo của Quốc hội đến những người có tên trong danh sách bỏ phiếu về những việc làm của họ trong thời gian qua.
Cái chưa được
Việc các lá phiếu của các đại biểu Quốc hội được chia làm ba loại: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp cũng là một điều đáng bàn. Đây là một cách lựa chọn không giống ai và không thấy bất kỳ ở đâu. Nghĩa là tất cả các phiếu đều là tín nhiệm, không có phiếu bất tín nhiệm. Với cách làm này, nhiều người cho rằng đây là một sự tránh né có chủ ý của chính quyền, qua đó nhằm tạo điều kiện cho một số người có số phiếu tín nhiệm thấp có lối thoát hiểm. Và đây cũng là cách để chính quyền có thể tránh những đánh giá bình luận không hay sau khi kết quả bỏ phiếu tín nhiệm được công bố. Cuối cùng để cho thấy kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm đạt được là hoàn toàn tốt nhằm tạo sự tin tưởng cho dư luận xã hội và người dân. Mà họ không nghĩ rằng, đây là sự thể hiện việc vô trách nhiệm của ban lãnh đạo đảng CSVN. Điều này cho thấy họ không muốn kỷ luật ai về trách nhiệm để tình trạng kinh tế đất nước rơi vào suy thoái, khủng hoảng trầm trọng và vấn nạn tham nhũng đang diễn ra tràn lan như hiện nay. Cho dù trước đây không lâu, nền kinh tế Việt nam đã từng là một nền kinh tế hoạt động vào loại tốt nhất châu Á
Một điểm rất đáng được nhắc tới là, dù Quốc hội có tới 498 đại biểu tham gia bỏ phiếu, song kết quả kiểm phiếu đợt “lấy phiếu tín nhiệm” đầu tiên này cho thấy, có rất nhiều đại biểu không bày tỏ chính kiến. Vì hầu hết trong số 47 cá nhân được đưa ra lấy phiếu tín nhiệm, nếu cộng toàn bộ số phiếu cả 3 loại mà các đại biểu Quốc hội đã bỏ cho mỗi vị, thì có thể thấy tổng số không đạt con số 498. Có nghĩa là có một số đại biểu Quốc hội không bày tỏ chính kiến của họ đối với các nhân vật này. Do đó không thể xác định được con số chính xác cho “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, hoặc “tín nhiệm thấp”.
Nếu hiểu 3 tiêu chí trong lá phiếu tín nhiệm là: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp được thay bằng việc đánh giá một cách thông thường mà chúng ta vẫn thấy trong các phiếu thăm dò là: tín nhiệm, bất tín nhiệm và không có ý kiến thì sẽ thấy rõ được nhiều vấn đề qua công việc này. Cũng bằng các kết quả rõ ràng như thế sẽ giúp cho việc quyết định các chức danh lãnh đạo cao cấp do cơ quan dân cử bầu ra ai sẽ đi và ai sẽ ở. Đây là mục đích cuối cùng của việc bỏ phiếu tín nhiệm. Nếu dựa trên nguyên tắc, những người có quá bán số phiếu đại biểu Quốc đánh giá tín nhiệm thấp có thể xin từ chức. Ai có trên 2/3 đại biểu đánh giá là tín nhiệm thấp (bất tín nhiệm) thì Quốc hội có quyền bỏ phiếu để bãi chức. Tuy nhiên tính hình thức của việc làm này vẫn bao trùm, trong lần lấy phiếu tín nhiệm này, tất cả 47 chức danh lãnh đạo đều "thoát hiểm", kể cả khi họ không đạt tỷ lệ quá bán để có thể phải chịu những hình thức kỷ luật.
Đằng sau việc lấy phiếu tín nhiệm là gì?
Như trên đã nói, đây là lần đầu tiên sau 12 năm các đại biểu Quốc hội thực hiện trách nhiệm của mình kể từ khi quyền này được đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội, 11-2001. Đây hoàn toàn không phải là một vấn đề ngẫu nhiên, mà chắc chắn việc bỏ phiếu tín nhiệm không thể bỏ qua một mục đích khác của việc bỏ phiếu tín nhiệm và phục vụ cho một mưu đồ của một vài thế lực trong đảng là điều có thể khẳng định. Vì thông thường muốn hạ bệ nhau, thì trong chính trị người ta sẽ dùng chiêu lấy phiếu tín nhiệm để hợp pháp hóa ý đồ của mình. Trong bối cảnh chính trị Việt nam hiện nay, người ta cho rằng trước đây phe bảo thủ muốn mượn diễn đàn Quốc hội để bôi nhọ cơ quan Hành pháp và hạ bệ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đấy chính là lý do vì sao việc lấy phiếu tín nhiệm lại được đồng thuận cao sau khi kết thúc Hội nghị TW 6 - tháng 10.2012. Đó là lúc có thể coi là đỉnh điểm của mâu thuẫn trong đảng.
Khi đó, sau khi kết thúc Hội nghị TW 6 người ta thấy ở Hà nội Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và ở Sài gòn Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đồng loạt tiến hành gặp gỡ các cử tri và cán bộ lão thành cách mạng để "bêu" xấu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Như việc Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang sách mé khi ám chỉ Thủ tướng Dũng là đồng chí X, hay việc ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không tin tưởng kết quả lấy phiếu tín nhiệm, khi nói với cử tri Hà Nội rằng “Có khi người tốt bị loại, anh cơ hội lại có phiếu cao”. Đây là một vấn đề hoàn toàn không phải tình cờ hay bình thường, mà là những việc làm có chủ ý Điều đó cho thấy, khi đó phe bảo thủ rất hy vọng ở cuộc bỏ phiếu này sẽ hạ bệ được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Và mâu thuẫn bộc lộ càng gay gắt, thể hiện rõ nhất gần đây, khi Uỷ ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp ra thông báo về ý kiến thống nhất của Bộ Chính trị và Chủ tịch Quốc hội về việc đưa ra bản Dự thảo Hiến pháp Sửa đổi sẽ không có gì thay đổi nhiều so với bản Dự thảo Hiến pháp Sửa đổi (lần thứ 1). Thì phía Chính phủ vẫn khẳng định bảo lưu ý kiến của mình, đó là Hiến pháp phải sửa đổi theo chiều hướng quyền lực cao nhất phải thuộc về nhân dân. Tuy nhiên cũng có ý kiến cho rằng Quốc hội đã tránh việc châm ngòi cho cuộc khủng hoảng chính trị sắp tới bằng cách sẽ vẫn để cho ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại vị. Cho dù điều đó vẫn thấp hơn nhiều so với tham vọng ghê gớm của ông Dũng hiện nay.
Tuy vậy, phải thừa nhận kết quả của cuộc lấy phiếu tín nhiệm lần này, người đứng đầu là ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bị 30% đại biểu bỏ phiếu tín nhiệm thấp, một kết quả của sự thất bại. Phân loại phiếu đánh giá, thì ông Dũng được 160 phiếu tín nhiệm thấp, so với 28 phiếu của ông Trương Tấn Sang và 25 phiếu của ông Nguyễn Sinh Hùng. Nếu theo cách của những người làm poll (thăm dò dư luận xã hội) thì Quốc hội đã cho điểm đối với ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là: tín nhiệm với số phiếu 210, bất tín nhiệm 160 và không có ý kiến là 122. Với con số bất tín nhiệm và không có ý kiến là 282 phiếu, chiếm khoảng 66,4%. Đây là một chuyện không nhỏ đối với một chính khách có lòng tự trọng. Đó là còn chưa nói tới việc họ đánh giá rằng bốn người đội sổ, theo thứ tự, là Thống đốc Nguyễn Văn Bình, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhưng nhờ kết quả ngoạn mục của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phe nhóm lợi ích thu được qua kết quả của Hội nghị TW 7 vừa qua cũng khiến các phe phái bất đồng cũng phải chấp nhận. Vì Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất cũng chỉ là cái danh hão, quan trọng là Ban Chấp hành TW mà ông Dũng chiếm đa số ghế sẽ quyết định những vấn đề gì.
Kết
Qua kết quả bỏ phiếu tín nhiệm vừa công bố, là thắng lợi của các ông Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư đảng và Chủ tịch Quốc hội sau những thất bại trong các hội nghị Trung ương đảng gần đây. Đồng thời nó là một thất bại đau đớn đã làm tổn hại uy tín đáng kể của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đây là mục đích cao nhất khi người ta đồng thuận chấp nhận cho việc lấy phiếu tín nhiệm từ năm 2012. Nhưng cho dù kết quả này cũng không thể nào thay đổi thế và lực cũng như tầm ảnh hưởng của ông ta và phe nhóm đối với chính trường Việt nam trong lúc này. Nhưng đó là một vết thương không dễ mà lành. Chắc chắn ông Thủ tướng Dũng sẽ tìm cách rửa hận trong thời gian ngắn nhất có thể được. Vì thù dai nhớ lâu là một trong những nhược điểm của Thủ tướng Dũng.
Cuộc đấu đá nội bộ giữa các phe nhóm lãnh đạo cao cấp trong đảng nhằm tranh giành quyền lực sẽ tiếp tục tiếp diễn, hầu như sẽ không có hồi kết. Nhóm lợi ích do ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải xử lý các thành viên chính phủ có số phiếu tín nhiệm quá thấp thế nào là vấn đề nan giải. Mọi vấn đề xử lý các thành viên chính phủ nói trên đồng nghĩa với việc chấp nhận sai, là sự thất bại của cả phe nhóm. Không dễ gì mà ông Thủ tướng sẽ xuống tay chặt tay chân của mình. Ngược lại nếu cứ lờ đi không giải quyết thì nghiễm nhiên là một hành động đổ dầu vào lửa, sẽ khiến mâu thuẫn giữa các phe nhóm ngày càng sâu sắc hơn.
Người Việt có câu "Ba đánh một chẳng chột cũng què", bây giờ trong tứ trụ đã xảy ra chuyện ba ông liên kết để cùng nhau phang đồng chí X.
Dù keo này có chột hay què, hoặc không chột không què thì dứt khoát cũng có bên phải thua.
Ngày 12 tháng 6 năm 2013
© Kami
————————
* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA
http://www.viet-studies.info/kinhte/DangSauLaGi_RFA.htm
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
THIÊN HẠ GỌI LÃO LÀ TÊN GÀN...
THIÊN HẠ GỌI LÃO LÀ TÊN GÀN...
Lão đây chính hiệu Hoa Phong Lan
Thế nhưng thiên hạ kêu bằng gàn
Văn thơ, thi phú, thua gà vịt
Nhưng tính kiêu ngạo, khó mà can... kẹ...
Gia cảnh nhà lão rất là giàu
Ngoài đồng lão thả cả đàn trâu
Thiếu mỗi mười con thì đủ chục
Đang tính xoay sao cho đủ đầu
Trang trại thêng thang, đầy hoa lá
Trong chuồng, nhung nhúc, một bầy heo
Thiếu mười hai con thì đủ tá
Tết đến đầy nhà, đủ thứ treo.
Vườn sau mấy mẫu, cho gà chạy
Thiếu mỗi mười chục đủ một trăm
Tả hữu ao hồ cho cá tắm
Gom cho đủ triệu, thiếu mười trăm... kẹ...
Giang hồ bằng hữu đông vô số
Bảo rằng lão gàn là lão say
Từ sáng đến khuya mơ không tỉnh
Kiểu đâu cứ thích chiêm bao ngày... kẹ... kẹ...
Ừ thì là lão xích lô say
Lúc nào lão cũng ngủ trên mây
Ai không chấp lão gàn vô lối
Kết tình bạn hữu, mời vô đây.
Thế nhưng thiên hạ kêu bằng gàn
Văn thơ, thi phú, thua gà vịt
Nhưng tính kiêu ngạo, khó mà can... kẹ...
Gia cảnh nhà lão rất là giàu
Ngoài đồng lão thả cả đàn trâu
Thiếu mỗi mười con thì đủ chục
Đang tính xoay sao cho đủ đầu
Trang trại thêng thang, đầy hoa lá
Trong chuồng, nhung nhúc, một bầy heo
Thiếu mười hai con thì đủ tá
Tết đến đầy nhà, đủ thứ treo.
Vườn sau mấy mẫu, cho gà chạy
Thiếu mỗi mười chục đủ một trăm
Tả hữu ao hồ cho cá tắm
Gom cho đủ triệu, thiếu mười trăm... kẹ...
Giang hồ bằng hữu đông vô số
Bảo rằng lão gàn là lão say
Từ sáng đến khuya mơ không tỉnh
Kiểu đâu cứ thích chiêm bao ngày... kẹ... kẹ...
Ừ thì là lão xích lô say
Lúc nào lão cũng ngủ trên mây
Ai không chấp lão gàn vô lối
Kết tình bạn hữu, mời vô đây.
Mọi người kết bạn với lão vì:
- Thiên hạ đệ nhất "lẹp rai"
- 0
- hay vì "Thiên hạ đệ nhất phú hộ"
- 2
- hay vì "Gàn vô lối"
- 11
góp ý
Vote tất cả 3 được ko nhỉ? Quả này thì em còn Gàn hơn cả Lão. Kekeke
Viết bởi lady04 09 Dec 2007, 16:04
Viết bởi lady04 09 Dec 2007, 16:04
Chào lão huynh, dạo này bận quá, chẳng vào thăm lão. Có chút tặng lão đây;
Bà con đều biết Hoa Phong Lan
Vốn tự mình phong biệt hiệu "Gàn"
Giang hồ đệ nhất thơ với phú
Đa tình tiểu muội có chục nàng
Tài sản lão ư? khỏi phải bàn
Đất đai có khối (nhưng) lão chửa san
Rảnh thuê dã tràng đi xe đất
Lấp cả biển Đông, lập mấy làng.
Dám hỏi nhà lão có mấy gian?
Giường to chắc mắc phải mấy màn?
Hì hì nhà lão nguyên quả núi
Khoét đá đi vào lão ở hang
Gia cầm nhà lão nhiều miên man
Vịt giời lão có cả ngàn đàn
Hồ Tây là nơi lão chăn vịt
Đợi khi trời rét nó về Nam
Bằng hữu nhiều không hả lão Lan?
Nhiều lắm, đông như quân Cái Bang
Bởi vậy đến đâu cũng bạn hữu
Nhấp chén giao lưu (say) khỏi về làng
Cuộc đời thích thật nhỉ lão Lan
Nổi tiếng với danh thi sĩ gàn
Chổng đít cong mông với xe đẩy
Ngửa cổ cười trời, chẳng tiếng than
Viết bởi Phạm Vũ Lưu 11 Dec 2007, 15:17
Bà con đều biết Hoa Phong Lan
Vốn tự mình phong biệt hiệu "Gàn"
Giang hồ đệ nhất thơ với phú
Đa tình tiểu muội có chục nàng
Tài sản lão ư? khỏi phải bàn
Đất đai có khối (nhưng) lão chửa san
Rảnh thuê dã tràng đi xe đất
Lấp cả biển Đông, lập mấy làng.
Dám hỏi nhà lão có mấy gian?
Giường to chắc mắc phải mấy màn?
Hì hì nhà lão nguyên quả núi
Khoét đá đi vào lão ở hang
Gia cầm nhà lão nhiều miên man
Vịt giời lão có cả ngàn đàn
Hồ Tây là nơi lão chăn vịt
Đợi khi trời rét nó về Nam
Bằng hữu nhiều không hả lão Lan?
Nhiều lắm, đông như quân Cái Bang
Bởi vậy đến đâu cũng bạn hữu
Nhấp chén giao lưu (say) khỏi về làng
Cuộc đời thích thật nhỉ lão Lan
Nổi tiếng với danh thi sĩ gàn
Chổng đít cong mông với xe đẩy
Ngửa cổ cười trời, chẳng tiếng than
Viết bởi Phạm Vũ Lưu 11 Dec 2007, 15:17
Ha ha... lâu lắm mới thấy huynh bác, thấy cái là tuôn trào ngay, cảm ơn bài thơ của bác nhé! đúng là lão gặp phải "vỏ quít dày, móng tay nhọn" rồi... kẹ kẹ...
Viết bởi HPL 12 Dec 2007, 00:42
Viết bởi HPL 12 Dec 2007, 00:42
Há há, mắc cười quá , đúng là lão gàn , đệ nhất gàn luôn á !
bái phục sư huynh ...:D
Viết bởi Quỳnh 12 Dec 2007, 03:41
bái phục sư huynh ...:D
Viết bởi Quỳnh 12 Dec 2007, 03:41
Cái gì Lão cũng "Đa" và "Đệ nhất" cả. Đệ vote cho số 2
Tác phẩm của Lão và bài họa nữa cũng tuyệt.
Mượn câu thơ của thi sĩ Phương xích lô đất Huế đưa vào đây nha
“Người xích lô hề, ta xích lô
Từ đây khỏi phải đạp xe thồ
Trước chơi hai bánh chừ ba bánh
Trước chở một cô chừ bốn cô”
"Vắng khách đôi khi về chở gió
Không tiền không bạc vẫn cười vang"
Viết bởi Viễn Khách 13 Dec 2007, 22:35
Tác phẩm của Lão và bài họa nữa cũng tuyệt.
Mượn câu thơ của thi sĩ Phương xích lô đất Huế đưa vào đây nha
“Người xích lô hề, ta xích lô
Từ đây khỏi phải đạp xe thồ
Trước chơi hai bánh chừ ba bánh
Trước chở một cô chừ bốn cô”
"Vắng khách đôi khi về chở gió
Không tiền không bạc vẫn cười vang"
Viết bởi Viễn Khách 13 Dec 2007, 22:35
Hừm, hừm...Tỉ vào muộn quá, mọi người "ca tụng" đệ hết lời rồi, tỉ biết "noái" chi đây?:D.
Thiên hạ xưa nay lắm kẻ gàn
Nhưng Gàn như đệ chẳng huênh hoang!
Ẩn mấy tâm tình sau "xí xọn" :))
Lời ngay nói thẳng, chút ngênh ngang! :)
Viết bởi ---**NT**--- 14 Dec 2007, 04:19
Thiên hạ xưa nay lắm kẻ gàn
Nhưng Gàn như đệ chẳng huênh hoang!
Ẩn mấy tâm tình sau "xí xọn" :))
Lời ngay nói thẳng, chút ngênh ngang! :)
Viết bởi ---**NT**--- 14 Dec 2007, 04:19
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)