Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Hà Văn Thịnh - Xin tổng giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ

Hà Văn Thịnh - Hôm nay (27.9.2011), đọc - nghe từ blog Anh Ba Sàm, tôi được biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao Động, nhan đề Đáng rủa sả thay) là một sai lầm và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được...

Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao Động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt...; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại). Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội Mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên.... 

Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thê khó tìm thấy giới hạn. 

Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ... 

Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin! 

Huế, 28.9.2011. 

Hà Văn Thịnh

Lời phát biểu đầy đủ của nguyên Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt


"Đáng rủa sả thay"!

(LĐ) - Việc ông Tổng Giám mục giáo phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt tuyên bố: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam", đã làm cho dư luận vô cùng bức xúc.

Khó có thể cắt nghĩa được việc một vị Tổng Giám mục có học vấn, có địa vị đáng trọng, lại nói về Tổ quốc của chính mình như vậy!

Vì việc làm vi phạm của mình không được chính quyền đáp ứng rồi mượn cớ đó để thoá mạ quê hương là điều không thể chấp nhận được. Những tranh chấp giữa giáo phận Hà Nội về chuyện quyền sở hữu là điều đã và đang được luật pháp phân xử. Đó là chưa nói chuyện đất đai xưa kia của Nhà Chung được Nhà nước chuyển sang làm công trình công ích thì cũng đều là phụng sự ý Chúa.

Trong khi đó, chính quyền đã tạo điều kiện để giáo phận Hà Nội có đám đất rộng rãi khác để xây dựng công trình phục vụ giáo dân, nhưng ông Ngô Quang Kiệt không nhận. Suy cho cùng, tất cả lý tưởng và mục đích thiêng liêng nhất đều nhằm mưu cầu lợi ích cho tất cả mọi người. Từ sự khúc mắc đó mà ông Tổng Giám mục phỉ báng dân tộc thì quả là không tài nào hiểu nổi.

Tổ quốc là Đất mẹ của mỗi người. Không ai có thể lựa chọn được mẹ hay cha cũng như không thể chọn được mảnh đất mà mỗi người đã được chính Thượng đế an bài. Câu mở đầu của Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ đã khẳng định rằng "Tất cả mọi người đều được Đấng Sáng tạo (Đức Chúa trời) sáng tạo ra một cách bình đẳng" (Every men are created - by The Creator - equal).

Còn trong Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà (nay là CHXHCNVN) cũng khẳng định: "Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được".

Chủ tịch Hồ Chí Minh khi soạn bản tuyên ngôn bất hủ đã mặc định rất hiển nhiên sự tôn trọng tôn giáo của Nhà nước Việt Nam mới. Không một ai có thể chối bỏ lẽ phải đó, cũng như không ai có thể vu khống và bịa đặt về sự kỳ thị tôn giáo của Nhà nước Việt Nam XHCN.

Mặt khác, nếu lật lại toàn bộ quá trình gây rối, làm mất trật tự, chiếm đất đai trái phép, thờ tự vô nguyên tắc trái với Kinh Thánh ở 178 Nguyễn Lương Bằng và khu vực gần Nhà Chung (Hà Nội) thì sẽ thấy rất rõ ông Ngô Quang Kiệt là người chủ mưu, cố tình gây chia rẽ, làm mất sự ổn định của công cuộc phát triển của đất nước. Bất kỳ ai đi theo cách làm đó cũng là đi ngược lại ước mong và lợi ích của 86 triệu người dân Việt Nam, trong đó có tất cả những giáo dân chân chính kính Chúa yêu nước!

Về tình cảm, làm thế nào có thể chấp nhận nổi một người "nhục nhã" về dân tộc mình, về mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng mình? Cựu Ước, phần Phục truyền Luật lệ ký, 27-28 (NXB Tôn giáo, Hà Nội, 2002, tr. 190) viết rằng: Đáng rủa sả thay kẻ nào dời mộc giới của kẻ lân cận mình. Chúa trời chẳng bao giờ đồng tình với cách bao chiếm đất đai của kẻ khác, huống hồ chi là đất đai của một công trình công ích mà không ai là không được hưởng lợi.

Việt Nam trong thế kỷ XX là một trong những điểm sáng rực rỡ nhất của lịch sử dân tộc. Hàng ngàn năm, đất nước hình chữ S gầy guộc bị nhiều quốc gia xâm lược muốn đè bẹp, nhưng không thể khuất phục nổi, không thể bẻ gãy nổi. Là công dân Việt Nam, phải rất tự hào về dân tộc mình mới là hợp đạo. Tại sao Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt lại phải "nhục nhã" với tiên tổ và mảnh đất máu thịt của chính mình?

Có lẽ rất cần phải trích dẫn lại một đoạn trong kinh Cựu ước để những ai đó đang khinh bỉ dân tộc mình suy ngẫm lại: Đáng rủa sả thay người nào khinh bỉ cha mẹ mình! Cả dân sự phải đáp: A - men! (sic).

http://laodong.com.vn/Home/Dang-rua-sa-thay/20089/107307.laodong


Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

XẤU TÍNH NHẤT THẾ GIỚI NÀY LÀ: ĐÀN ÔNG



XẤU TÍNH NHẤT THẾ GIỚI NÀY LÀ: ĐÀN ÔNG

Viết bởi hoaphonglan 19:18 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (8) | Trackback Trackbacks (0) | Edit | Chung
danongbaby.jpg


(Nội dung chính của bài này lão sưu tầm trên internet rồi lấy những chuyện liên quan đến lão làm ví dụ)

Bạn có hiểu đàn ông không?
1. Đàn ông là Đãng trí: Đàn ông thường được đồng nghĩa với đãng trí. Có ông đãng trí đến mức vừa bước chân ra khỏi nhà đã quên ngay rằng mình có vợ. Lão Lan thì chưa bao giờ quên, nhưng khi khua môi múa mép trước mặt các thiếu nữ thì không bao giờ lão để lộ rằng mình đã có vợ. Nếu bị hỏi là: "anh có vợ chưa?" thì theo bạn lão sẽ trả lời thế nào?
- Anh chưa có "dì". (ấy thế mà các cô toàn hiểu là "anh chưa có gì" --> chưa bó tay)
hoặc:
- Anh đã có vợ, nhưng còn đang tuổi yêu. --> các cô lại không tin, chẳng biết là không tin khúc trước hay khúc sau... --> thực sự bó tay.

2. Đàn ông là Lãng mạn: Sinh viên Hà Nội bây giờ rất khoái kiểu tỏ tình rùm beng để cả thế giới biết rằng "anh yêu em"... Lão cũng lãng mạn lắm chứ, nhưng lão không thích kiểu ầm ĩ đấy.

3. Đàn ông là Dễ nổi giận: Dường như trong máu người đàn ông nào cũng đều lưu thông một ít gen di truyền của Trương Phi. Hồi con gái lão Lan còn nhỏ, đang chơi với con, vừa mới ngoảnh đi một cái, con nhỏ đã rơi từ trên giường xuống dưới đất, mẹ nó chạy vào bế con lên, chẳng hiểu lão Lan xót con cái kiểu gì tát vợ đến véo một cái, mà lỗi để ngã con rõ ràng là tại mình. Sau cái tát ấy, con bé sợ quá không khóc được nữa, nhưng cả hai vợ chồng lão Lan lại khóc tu tu... Sau này mỗi lúc nổi nóng lão Lan lại chạy ra khỏi nhà vì sợ làm đau người thân của mình.

4. Đàn ông là Khùng đột xuất: Lúc con bé được 6 tuổi, lão dạy nó biết bơi, mùa hè, chiều nào cũng cho con bé đi bơi. Bình thường lão trở về nhà lúc 16:15, và hai ba con bắt đầu đi lúc 16:30. Một hôm lão về nhà lúc 16:30, đứng ngoài cổng vui vẻ gọi: "con gái ơi, ra ba chở đi nào!". Trong nhà con gái trả lời: "ba chờ con chuẩn bị", mẹ nó mắng: "ba có bao giờ sai hẹn với con đâu, tại sao mẹ bảo con chuẩn bị từ nãy mà không làm". Chẳng hiểu hoả diệm sơn từ đâu bùng bùng bốc lên, lão vớ ngay cái roi bắt con bé nằm sấp xuống giường vụt cho một gioi, đúng là khùng hết mức.

5. Đàn ông là Dại khờ: Hình như 10 ông đàn ông thì có 11 ông dại gái. Lão Lan lại không nằm trong số 11 ông ấy, lão là người thứ 12. Tuy nhiên cái dại khờ thì lão vẫn có. Cái thằng cu thứ hai tính khác hẳn con chị, đòi cái gì là đòi bằng được, không cho là khóc mãi không thôi, nói thế nào cũng chẳng được. Trong một lần như thế lão cáu lẳng uỵch thằng bé xuống giường. Xong rồi mới thấy là dại, nhỡ mà nó trẹo chân trẹo tay thì lại hối chẳng kịp.

5. Đàn ông là Ham của lạ: Cái này miễn bàn, dù sao thì câu "văn mình, vợ người" vẫn rất đúng.

6. Đàn ông là Thích nổ: Một điểm yếu nữa của đàn ông là thích nổ như pháo. Đừng nghĩ rằng đàn ông ít nói nhé, bạn thì ghé qua quán bia hay lắng nghe một nhóm các anh chàng tụ tập xem, họ "nổ" tưởng bung mái của quán nhà người ta ý chứ. Thế nên anh ta không nói nhiều với bạn thì cần xem lại chủ đề có thể không hợp gu của chàng đấy.
góp ý

Đàn ông là xấu tính vậy đấy! Vậy mà phụ nữ có sống được khi thiếu những con người đầy tội tỗi ấy đâu!Hic :(

Viết bởi Mộc Quế Hương 29 Mar 2007, 19:36

Em đọc những gì bác viết tự nhiên có cảm giác hình như lão dạo này có bồ hay sao ý, em là em nghi lắm cơ?????

Viết bởi Minh Chi 31 Mar 2007, 19:38


Ngoài chiện Khùng điên , lão còn là kẻ ưa dùng bạo lực trong gia đình. Chị hai nhà lão hiền hiếm có. Phải tay em á, hihi, kẻ khùng mấy cũng phải tỉnh ngay.


Viết bởi Lady04 02 Apr 2007, 19:40


"Lan xót con cái kiểu gì tát vợ đến véo một cái, mà lỗi để ngã con rõ ràng là tại mình. lão vớ ngay cái roi bắt con bé nằm sấp xuống giường vụt cho một gioi, đúng là khùng hết mức."
------------> muoi moi phat hien dan ong la` sinh vat la huynh ah... potay luon. chi hai nha` huynh dung' la` nu khoa hoc di tien phong trong van de`thuan hoa va` nghien cuu sinh vat la tren trai dat... hee

Huynh nha` muoi dung' la` ngao man... toan` lay vi' du cua minh` de dua ra ket luan cho 1 nua the gioi ..ac...kieu ngao qua'...

Viết bởi Chuồn chuồn ớt 03 Apr 2007, 19:42

Oái, tình cờ gặp một người quen! :-D Cháu chào bác ạ!

Viết bởi Dế 04 Apr 2007, 19:43

à... Cái số 4 với 2 cái số 5 thì đúng là khùng hẳn rồi!
Nhưng bé HRPR nói đúng nhỉ! :D


Viết bởi Cammy 05 Apr 2007, 19:45


Thế còn "Đàn ông đểu" Đàn ông lừa tình thì để đâu ạ:-/



Viết bởi Thường Xuân 06 Apr 2007, 19:48


@Mộc Quế Hương: hì... muội hay xông đất nhà huynh thế nhỉ? bọn blogger gọi là gì ta?... à... là póc-tem... kẹ kẹ... có ai còn tem đâu mà chúng nó cứ đòi bóc... pó tay.cơm

@Nho: chẳng biết có đúng không? lão cũng nghi lắm
@ LADY: em nói vậy thì lão biết vậy, hì... lão không dám cãi
@ Chuồn Chuồn Ớt: hình như muội dùng từ hơi bị tế nhị. ý của muội là muốn nói rằng huynh là "thú vật", và chị hai của huynh đã huấn luyện được một con thú thành người. Chuồn Chuồn Ớt à! cứ nói thẳng thắng cởi mở nhé, đừng ngại làm người khác phật lòng.
@Dế: Chào mẹ Dế! hì hì...
@Cammy: Bé Chuồn chuồn nói đúng, hì mà em đã gặp một có thú như vậy bao giờ chưa?
@Thường Xuân: muội để đâu thì để, tùy muội thôi

Viết bởi HPL 07 Apr 2007, 19:52

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Bầu tông tông



HPL.jpg picture by firstaid1911
Bên lề hội nghị APEC2007 tại Úc Đại Lợi. Tổng thống Hoa Phong Lan đã có một cuộc chát chít hữu nghị với tổng thống Bush.
Nếu Hoa Phong Lan ra tranh cử chức tổng thống, bạn có bầu không?
Đã dốt lại ngông, có điên mới bầu.
3
Cho HPL làm chức trông xe đi.
7
Sẵn sàng bầu HPL làm tổng thống.
4
Sign in to vote
góp ý
Đúng là quá ngông cuồng, đi ra trông xe mau!
Viết bởi Khách giang hồ 01 Oct 2007, 00:48
Em vote cho lão rồi đấy nhé! nhớ có quà cho em!
Viết bởi Lu'a 01 Oct 2007, 00:52
Chắc lão Hoa Phong Lan rớt từ vòng gửi xe nên làm trông xe là ngon rồi.
Viết bởi quí hiển 01 Oct 2007, 02:01
Hihi..Pearl là 1 trong 2; bầu HPL làm TT đó nghen !...
Hy vọng được nhờ vả chút chút, Lão huynh gàn nhưng cũng được cái...bụng tốt...hihi..(bụng tốt, chứ hổng có phải là: tốt bụng..).

Viết bởi Pearl 01 Oct 2007, 02:24
Tỉ thì chẳng bầu chọn cái nào cả! Hoa Phong Lan cứ hãy là HPL như mọi ngày được rồi!:D
Viết bởi ---**NT**--- 01 Oct 2007, 02:28
Cảm ơn mọi người đã vote cho lão, hì... kẹ... chúc mọi người vui vẻ!
Viết bởi HPL 01 Oct 2007, 04:58
Vừa đợi khách đi vừa ngủ gật
Lão gàn ta đợi cả... giai nhân
Tổng thống nước nào say ngây ngất
Thôi thì ngoài bãi, thiếu một chân... (trông xe đó ạ!) :))

Viết bởi Cammy 01 Oct 2007, 07:21
Nhân tình ơi hỡi nhân tình
Em nỡ tuyệt tình, cắt bỏ dây chuông
Bắt lão đi ra tận ngoài bãi
Trông xe cho khách lỡ độ đường

Viết bởi HPL 01 Oct 2007, 16:34
Lão xích lô gàn - Hoa Phong lan
Xin đừng kêu nữa, đừng thở than
Nếu giờ mà lão thành tổng thống
Em chẳng dám thương, chẳng dám màng...

Viết bởi Cammy 01 Oct 2007, 16:46
TO LA VOTE CHO CAI SO 1, LA CAI SO 1, CAI SO 1...HAHA.
Viết bởi Bighead 01 Oct 2007, 18:08
mới 17 tuổi sao làm tổng thống được :)) đợi đôi mươi rồi muôi vote =))
Viết bởi Evergreen(=MinhMeo=) 01 Oct 2007, 19:10
chị Cammy nói đúng đấy...huynh làm trông xe đi..vừa có việc làm lại có giai nhân lại dc chị Cammy thương ..kee
Viết bởi LAZZY DOLL 02 Oct 2007, 19:06
Phong Lan Tổng thống
Hay là chổng mông
Xích lô lên dốc
Đường chật xe đông

Viết bởi Pham Vu Luu 02 Oct 2007, 19:23
:D Chết nỗi...
Mơ gì dại thế bạn hiền ơi?
Tổng thống cả ngày chả được chơi
Nhìn thấy xế lô chân ngứa ngáy
Cô bé xinh xinh? (chỉ liếc thôi chứ) chẳng dám cười... :P

Viết bởi Hoàng tử Dế 04 Oct 2007, 03:14

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Tâm

TÔN GIÁO CỦA BẠN?

Viết bởi hoaphonglan 00:11 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (35) | Trackback Trackbacks (0) | Edit | Chung
 
Em biết không? từ trước đến nay lão luôn cho rằng mình vô thần, vô đạo, vô chủ nghĩa, chỉ tin vào chính bản thân mình, chỉ làm những gì mà trái tim mình cho là đúng. Bởi thế, cứ mỗi lần đến một dịp lễ nào đó có nguồn gốc tôn giáo, ví dụ như ngày Phật Đản (đức Phật giáng sinh) rằm tháng Tư, Nguyệt lịch, hay là ngày lễ Noel (Chúa Christ giáng sinh) 25 tháng Mười Hai, Tây lịch, trong những ngày như vậy, lão vẫn tham gia cùng mọi người, nhưng luôn thanh minh rằng mình vô thần.

Cho đến một lần gần đây, lão đọc được một bài báo cách nay hơn 100 năm (năm 1897) của tờ The Sun. Đó là một bài rất hay, nó xuất phát từ một lá thư của một cô bé Virginia 8 tuổi. Lá thư đó viết thế này: @Em mới lên tám. Bạn em có người nói rằng, ông già Noel không có thực đâu. Ba em nói là tờ báo Sun viết gì cũng đúng cả. Cho nên em xin hỏi, ông già Noel có thực không?@

Câu hỏi quá quan trọng phải không em? Lão dám chắc đã có lần em từng hỏi câu ấy hồi em còn bé tí, nhưng bây giờ em quên mất rồi mà thôi.

Đích thân chủ bút của tờ The Sun đã chấp bút để trả lời. Ông chủ bút tên là Francis Pharcellus Church. Bài trả lời thật tuyệt vời em ạ! Trước tiên ông ấy khẳng định rằng Santa Clause là có thật! Để giải thích cho điều này ông ấy nói đến tình thương, tình yêu, lòng tốt và tấm lòng bao dung giữa người và người. Ông ấy nói rằng nếu không có lòng tốt thì thế giới này ảm đạm biết bao.
Bởi vậy đức Phật hay Chúa trời không thể hiện hình bằng xương bằng thịt, hay những thiên thần những người giúp đức Phật, giúp Chúa trời ban phát lòng tốt như Santa Clause cũng không thể hiện hình trước mặt ta, nhưng họ vẫn hiển hiện trong cuộc sống của chúng ta.
Hiển hiện trên đôi vai của một chú bé hàng ngày cõng bạn đến lớp.
Hiển hiện trong viên phấn của cô giáo đô thành tình nguyện xung phong về vùng xâu vùng xa để dạy cái chữ cho lũ trẻ đói học.
Hiển hiện trong đôi mắt nụ cười của cô bé liệt sĩ Bùi Thu Nội đã hy sinh cứu bạn từ vực nước xoáy.
Hiển hiện trong mái tóc bạc của một bà cụ già dang tay bao bọc một đứa trẻ mồ côi.
Hiển hiện trong một chiếc hộp đựng quà tặng của một đứa bé gửi tặng cho cha nó nhân ngày lễ cha, trong chiếc hộp ấy cô bé đã xếp đầy chặt những nụ hôn...
Và còn hiển hiện ở nhiều nơi lắm, rất rất nhiều nơi lắm!
Chỉ là chúng ta có muốn nhìn thấy hay không thôi phải không em?

Em ạ! bài báo từ cách đây hơn 100 năm ấy đã làm cho lão ngộ. Lão ngộ được rằng: thì ra từ trước đến giờ lão đã theo một tôn giáo nào đó mà lão không biết. Thứ tôn giáo ấy không cần phải đặt tên, không cần phải mượn tôn giáo để tranh giành lợi ích lẫn nhau.
Đó là tôn giáo của tấm lòng.
góp ý
Lão theo đạo Mẫu đi!
Viết bởi quí hiển 14 Jan 2008, 00:52
Lão có đức tin rồi tiểu huynh đệ ạ, lão nói trên đấy đó thôi.
Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 01:23
Anh à, em đọc entry của anh em cũng có một vài nhời như sau, hì hì, em không học nhiều và cũng không đọc nhiều như anh nên không thể dẫn ra được điển tích điển cố để minh họa được. Em chỉ nghĩ rằng...bất cứ một tôn giáo nào, đạo Phật, đạo tin lành, đạo thiên chúa...đều có chung một mục đích là hướng con người ta đến CHÂN-THIỆN-MỸ..với các góc nhìn khác nhau và các quan điểm khác nhau...Trên thế gian nay có hàng ngàn người...có người theo tôn giáo này tôn giáo nọ có người không theo nhưng người tốt ở đâu thì cũng có...Em cũng không theo tôn giáo nào cả, trong lý lịch tự thuật em luôn khai dân tộc: kinh...tôn giáo:không, hì hì...nhưng đúng là...cái tôn giáo của tấm lòng thì không phải ai cũng có thể nhận ra là mình đang theo nó cả^^...Cũng có thể...em cũng theo tôn giáo đó chăng? Cái này thật không dám khẳng định, cái này chỉ có thể biểu hiện bằng hành động mà thôi^^....
Viết bởi Diệp Ngọc Dung® 14 Jan 2008, 02:25
Cũng có thể em cũng theo tôn giáo đó! lão nghĩ rồi dần dần em sẽ cảm nhận được nó trong cuộc sống quanh em. Lão chúc em vui vẻ nhé!
Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 02:56
Em biết ông Kierkegaard ổng có bảo: Đức tin còn quan trọng hơn cả lí trí.
Viết bởi quí hiển 14 Jan 2008, 05:17
Hì... Trong giấy khai sinh của em, chỗ tôn giáo luôn điền là "không", nhưng em vẫn biết, em có một thứ tôn giáo của riêng mình. :)
Viết bởi Cammy 14 Jan 2008, 05:30
Có lẽ đúng đó tiểu huynh đệ ạ! Chắc là phải tin vào cuộc sống tươi đẹp, tin vào cuộc đời thì người ta mới có lý trí. Nếu người ta không có gì để tin, chắc là người ta cũng không có ý chí để tiếp tục sống và làm việc.
Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 05:31
@Cammy:EM vẫn biết điều ấy, ấy vậy mà đến mãi gần đây lão mới ngộ được, vậy là so với em, lão thua hẳn rồi còn gì.
Viết bởi HPL 14 Jan 2008, 05:34
Ôi chao, cứ mỗi lần nghe bạn hiền bắt đầu bằng câu; "Em biết không. lão..." là chẳng muốn đọc nữa vì biết ko phải viết cho mình :P
(Đùa đấy!)
Ai cũng cần có một thứ tôn giáo của riêng mình. Mong rằng lão trung thành với Tôn giáo của lão... Đôi khi trong đời, mình ko tin vào mình nữa, cũng có những lúc ấy chứ, thì khi đó, không còn tôn giáo gì nữa hết ấy...

Viết bởi Hoa Pion 14 Jan 2008, 08:20
Hay quá, hóa ra mình cùng đạo với lão Phong lan.
Em là con chiên ngoan đạo đấy ạ!!!

Viết bởi Lê Việt Hồng 14 Jan 2008, 15:12
Vậy thì chúng ta hay gọi tôn giáo này là TÂM GIÁO nhé. Theo đạo này khỏe nhất là không phải... cúng bái xin xỏ bất kỳ ai ngoài chính bản thân mình. Điều thiện nào xuất phát từ trái tim là kim chỉ nam cho con đường chúng ta đi. Đơn giản vậy thôi, phải không các bạn?
Viết bởi Oldcat 15 Jan 2008, 22:00
Lão không định đặt tên cho đức tin của mình, bởi người ta lại nghĩ rằng mình định lập giáo để tuyên truyền.
Tuy nhiên lão thấy cái từ TÂM giáo rất có ý nghĩa. Có lẽ từ nay lão sẽ bắt đầu ghi vào lý lịch của mình cái từ ấy. 

Viết bởi HPL 16 Jan 2008, 00:29
Nghe vợ em kể về anh. Quả thật đọc một cái Entry của anh em thấy rất có ý nghĩa. Tất cả cá tôn giáo trên thế giới đề hướng con người ta đến cái thiện (ngoại trừ tà giáo). Tất cả là để cho ta cảm thấy được nứi kéo khi không còn gì để nứi khéo. Chả phải khi quá đâu khổ người ta vẫn thường kêu lên "Trời ơi" và ta cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Tôn giáo sinh ra từ chính con người. Và trong anh cũng đã sinh ra một tôn giáo cho dù không đặt tên nhưng em tin nó cũng giống mọi tôn giáo khác
Viết bởi Diệp Thiên Vy 16 Jan 2008, 10:03
Ô ! Em chẳng biết mình theo Đạo gì nữa , bà em thì bảo : thì cứ cho là Đạo thờ ông bà tổ tiên đi !
Viết bởi Quỳnh 17 Jan 2008, 02:12
Hì, đọc những lời của lão, ý nghĩ đầu tiên của em là nghĩ ngay tới bố mẹ em. Bố mẹ em có lẽ cùng chung tâm nguyện nên đặt cho em một cái tên rất ý nghĩa.
Thấy biết ơn... ơn đời, ơn người...
Hạnh phúc, vì được yêu thương.
Cuộc sống thật đẹp, khi có chữ TÂM đi bên cạnh. 

Viết bởi lady04 17 Jan 2008, 16:48
...!
Doc entry nay cua Lao Huynh rat nhieu lan day...va nho the hieu duoc them ,mot chut, mot chut ve Lao Huynh cua muoi...!
*
Muoi rat thich entry nay. Nhe nhang, ngan ngui (tuong nhu) nhung lai sau sa va lang dong la ky... 

Viết bởi Pearl 19 Jan 2008, 06:08
:) Vào chào bạn hiền cái. Chúc cuối tuần vui vẻ. Bao giờ bạn về thế?
Viết bởi Hoàng tử Dế 19 Jan 2008, 12:08
@Ngọc Trai: Cảm ơn muội đã thấu hiểu.
@ĐMĐ: Hôm trước lão huynh có đọc được một câu chuyện thế này: Cô bé Sơn Chi hỏi mẹ: "mẹ ơi! mẹ làm gì đấy?" - "mẹ nấu một ít thức ăn cho cô Thủy Vu con ạ" - "tại sao lại thế hả mẹ?" - "tại vì con gái bé nhỏ của cô ấy mới mất. Trái tim cô ấy bị tổn thương. Cô ấy đang rất buồn và đau khổ. Khi buồn và đau khổ thì người ta sẽ rất khó làm tốt được bất cứ việc gì, ngay cả việc nhỏ nhất. Bởi vậy chúng ta nên làm gì để giúp họ. Con gái mẹ vốn thông minh, con hãy nghĩ ra việc gì để an ủi cô ấy!".
Bé Sơn Chi sang gõ cửa nhà cô Thủy Vu. Cô ra mở cửa, mắt cô sưng mọng và ướt như người vừa mới khóc.
"Sơn Chi, cháu sang cô chơi à?" - "Mẹ cháu bảo là trái tim của cô bị tổn thương, cháu biếu cô cái băng gạc này để băng lại chỗ bị thương"
Như để chắc chắn cô bé nói thêm: "Cô đừng lo, cháu đã thử rồi, nó rất bền".
Cô Thủy Vu quì xuống ôm lấy Sơn Chi, nước mắt cô tuôn trào: "Cô cảm ơn Sơn Chi, cô sẽ dùng nó để băng trái tim bị thương của cô" 

Viết bởi HPL 19 Jan 2008, 23:38
Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng - ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.
Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".
Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên :
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận :
- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác. 

Viết bởi HPL 21 Jan 2008, 04:54
- Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
- Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
- Vì sao ạ?- Susie thắc mắc.
- Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian- bà mẹ dịu dàng trả lời.
- Tại sao lại thế hả mẹ?- Susie vẫn chưa hiểu.
- Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.
Susie suy nghĩ rất nghiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa:
- Chào Susie, cháu cần gì? - Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
- Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương – Susie e dè xòe tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân.
- Cái này để băng cho trái tim của cô ạ!
Như để chắc chắn Susie nói thêm: "Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt".
Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quì xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: "Cảm ơn, cháu yêu quí, nó sẽ giúp cô rất nhiều!".
Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chiếc băng gạc vào một xâu chìa khóa nhỏ và luôn mang theo bên mình như để nhắc nhở mình phải quên đi nỗi đau và mất mát đã qua. Khi phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn, thật không dễ để nhận ngay ra rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành.
Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie đã trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nỗi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải một gánh nặng đeo vào tâm hồn đến suốt cuộc đời. 

Viết bởi HPL 21 Jan 2008, 05:02
Những cái này là bạn hiền sưu tầm à? Đúng là những "quà tặng của cuộc sống", nhỉ?
Viết bởi Hoàng tử Dế 21 Jan 2008, 23:45
ờ... tớ quên không ghi là "sưu tầm" nhưng mọi người chắc cũng hiểu ngay là sưu tầm. Hì... tớ đâu có biết kể chuyện về người nước ngoài.
Viết bởi HPL 22 Jan 2008, 02:08
Chào Gàn lão.
Mình lọ mọ qua đây để xem Mún với Gấu nói chuyện thế nào, thì bập ngay vào entry này của Gàn. Bản thân entry thì không bình phẩm, chỉ không hiểu sao trong 2 comments liền nhau của Gàn, mình thấy có ai đó đã dịch Sơn Chi <=> Susie và Thủy Vu <=> Smith. Hihi, nói chung là cũng ngộ lém :0)

Viết bởi Hoàng tử Dế 25 Jan 2008, 02:35
hì... chắc là bố Dế post cái cmmt này phải không? cái commt trước là kể lại câu chuyện theo trí nhớ, câu chuyện ấy mình đọc từ hồi còn ở nhà, vào nhà sách Tiền Phong đọc chạc. Khi kể lại, không nhớ được tên của nhân vật, nên mình tự đặt tên cho họ, hai cái tên của hai loài hoa xuất hiện ngay trong đầu của mình. Cái commt sau là post vào cho đầy đủ sau khi tìm thấy nó trên internet
Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 03:03
À.. đây rồi.. Đọc được rùi, đúng là bố cháu đới!
Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:09
Hahaha, vì bố cháu chưa biết bác Gàn mà thôi.. :D Từ từ sẽ biết mà.. "Hà tĩnh" ;))
Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:10
Tớ phải dùng cái nick này, kẻo lẫn lộn bố với mẹ Dế. Mặc dù hai là 1, nhưng đôi khi 1 cũng phải là 2.. Nhể?
Viết bởi Hoa Pion 25 Jan 2008, 03:11
hì... thắc mắc là đúng mà, có gì đâu là biết hay không biết.
Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 03:41
Chùi ui, tên hoa jì mà giống tên nhân vật trong TLBB thía ko bít :-))
Viết bởi Hoàng tử Dế 25 Jan 2008, 21:22
TLBB là cái chi vậy ông bạn? còn ông bạn muốn biết hoa Sơn Chi và hoa Thuỷ Vu nó trông ra sao thì google một cái là ra ngay đó mà. Để cho dễ thì ông bạn tìm hoa dành dành hay hoa lài tây chính là hoa sơn chi. Hoa thuỷ vu thì có cái tên tiếng Anh là cala lily.
Viết bởi HPL 25 Jan 2008, 21:57
Dung la entry hay, lam ban hien....?????
Viết bởi Pearl 31 Jan 2008, 03:40
TLBB là Thiên Long Bát bộ lão à! Trò chơi của bố con Dế. Em có nói đúng ko hả chị?
Viết bởi Cammy 31 Jan 2008, 06:02
Nhom topic cua pac tuong bac loi o X-cafe ra co! hehe
Viết bởi Lê Đức Dũng 21 Feb 2008, 00:43
Cháu khóai mấy câu vô đạo vô thần...hình như cháu cũng ngông nghênh như thế.
Viết bởi Orchidn9s2 21 Mar 2008, 00:46
PHẢI sang ĐƯỢC thật lão nhờ!
Viết bởi Orchidn9s2 21 Mar 2008, 00:55

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Chi hồ giả dã



Chi 之 Hồ 乎 Giả 者 Dã 也
Tôi không thạo về mấy cái thứ này.
Đại khái tôi hiểu thế này: trước năm 1919, ở bên Tàu chưa có "văn bạch thoại", mà toàn dùng thứ "văn ngôn văn" thôi. "văn ngôn văn" gọi nôm na là "văn cổ". Cái thứ văn cổ đó khi viết không có dấu ngắt câu và các cấu trúc câu kiểu phương Tây, mà chủ yếu nhờ các hư từ kiểu "chi, hồ, giả, dã. . ." để phân tích câu. Do đó nó là thứ văn rất khó hiểu, đọc rất nhức đầu. "Văn ngôn văn" đọc lên khác hẳn với cách nói thông thường trong dân dã. Ở VN ta có thể coi là cách "nói chữ", muốn hiểu thì phải học mới hiểu.
Cũng từ đó người ta dùng "chi hồ giả dã" để chỉ những người học cao hiểu rộng, bụng mang một bồ sách, mở mồm ra là dùng cách nói chữ, khiến những người chung quanh không hiểu nổi.
Sau khi phong trào Ngũ Tứ nổ ra, người Tàu đề xướng và lưu hành một thứ văn thông tục dễ hiểu, gần sát với ngôn ngữ cuộc sống hàng ngày - thứ văn ngày gọi là "văn bạch thoại." 

Về ngữ pháp của "chi hồ giả dã" thì tôi mù tịt. Nhiều lúc đọc phải những câu có những chữ đó cảm thấy rất bực mình.
Tuy nhiên trong tài liệu cổ thì luôn là kiểu viết đó.
Ví dụ như:
- Tạm tự kinh: http://machuong.thivien.net/index.php?ac...
Nhân chi sơ 人之初 con người lúc nhỏ
Tính bản thiện 性本善 bản tính vốn thiện
Tính tương cận 性相近 tính gần giống nhau
Tập tương viễn 習相遠 do học tập nên khác nhau
Cẩu bất giáo 苟不教 nếu không được dạy
Tính nãi thiên 性乃遷 tính sẽ thay đổi
Giáo chi đạo 教之道 đường lối giáo dục
Quí dĩ chuyên 貴以專 quí ở chỗ chuyên tâm
 

- Ví dụ khác: nhân giả nhân giã, nghĩa giả nghi giã 仁者人也, 義者宜也 - nhân ấy là đạo làm người, nghĩa ấy là sự làm phải vậy.
Cúc, hoa chi ẩn dật giả dã 菊花之隱逸者也 - hoa cúc là kẻ ẩn dật.
Mẫu đơn, hoa chi phú quý giả dã 牡丹花之富貴者也 - mẫu đơn là kẻ phú quý.
Liên, hoa chi quân tử giả dã 蓮花之君子者也 - hoa sen là bậc quân tử vậy.
Quân tử giả hồ 君子者乎 - quân tử ấy ư?
Nguy nguy hồ 巍巍乎 - cao vòi vọi vậy ôi!
Tất dã chánh danh hồ 必也正名乎 - ắt vậy phải chánh cái danh vậy ôi!

Tất cả những "chi hồ giả dã" trong các ví dụ ở trên đều gần như không có nghĩa mà chỉ dùng để cấu trúc câu theo lối văn cổ. Người ta gọi là những "từ khó hiểu" vì nó khác với lối nói thông tục của dân thường.

Nếu định nghiên cứu cổ văn thì phải thông thạo cách dùng của những chữ kiểu ấy. Tôi thì không có đủ niềm yêu thích để nghiên cứu cổ văn nguyên bản, tôi chỉ đọc văn cổ có bản dịch + giải nghĩa bằng quốc ngữ bên cạnh thôi.

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Chim thúy



Thuý
bài thơ Chim thuý (Phạm Thiên Thư, Việt Nam) http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=437


http://i98.photobucket.com/albums/l274/NhonhaKG/chimthuythoSmall.jpg

THÚY :mội loài chim, có lông màu xanh rất đẹp. Ngày xưa lông chim thuý thường làm đồ trang sức cho phụ nữ quý tộc.

Người ta thường nói câu "chia loan rẽ thúy" khi có ai đó cố tình chia rẽ một đôi uyên ương nào đó.
Loan là tên một loài chim gắn bó.
Phượng cũng là tên một loài chim gắn bó.
Uyên ương cũng vậy.
Từ đó cho thấy THÚY cũng là tên một loài chim gắn bó.

Tra từ điển thì thấy:
翠 thúy
1. Tên gọi tắt của thúy điểu 翠鳥 (thuộc khoa phỉ thúy 翡翠) chim trả, chim bói cá.
2. Ngọc xanh biếc. Như: châu thúy 珠翠 ngọc trai và ngọc bích.
3. Nhan liệu màu xanh thẫm, phụ nữ ngày xưa dùng để vẽ mày. Ôn Đình Quân 溫庭筠: Mi thúy bạc, mấn vân tàn, dạ trường khâm chẩm hàn 眉翠薄, 鬢雲殘, 夜長衾枕寒 (Ngọc lô hương từ 利玉爐香詞) Mày thúy nhạt, tóc mây tàn, đêm dài chăn gối lạnh.
4. Tỉ dụ người đẹp, kĩ nữ. Như: ỷ thúy ôi hồng 倚翠偎紅 kề dựa người đẹp.
5. Họ Thúy.
6. Được trang sức hoặc làm bằng lông chim trả. Như: thúy khâm 翠衾 chăn phỉ thúy. Bạch Cư Dị 白居易: Uyên ương ngõa lãnh sương hoa trọng, Phỉ thúy khâm hàn thùy dữ cộng? 鴛鴦瓦冷霜華重, 翡翠衾寒誰與共 (Trường hận ca 長恨歌) Ngói uyên ương lạnh mang nặng giọt sương, Chăn phỉ thúy lạnh, cùng ai chung đắp?
7. Màu xanh biếc. Như: thúy lâu 翠樓 lầu thúy (lâu các hoa lệ, thường chỉ khuê phòng). Trần Nhân Tông 陳仁宗: Cộng ỷ lan can khán thúy vi 共倚欄杆看翠微 (Xuân cảnh 春景) Cùng tựa lan can ngắm khí núi xanh.

Chim thuý - chim trả - chim bói cá
http://i193.photobucket.com/albums/z206/laoxichlo/thuy0.jpg
http://i193.photobucket.com/albums/z206/laoxichlo/thuy1.jpg
http://i193.photobucket.com/albums/z206/laoxichlo/thuy2.jpg
http://i193.photobucket.com/albums/z206/laoxichlo/thuy3.jpg
http://i193.photobucket.com/albums/z206/laoxichlo/thuy4.jpg

Truyện ngụ ngôn: Chim trả chuyển tổ http://etruyen.com/ngungon/ngungon/index.htm?16

Chim trả xây tổ đẻ trứng trên một cành cây rất cao. Không lâu sau lũ chim non chào đời.
Chim trả sợ con mình rớt xuống đất, liền chuyển tổ xuống cành cây thấp hơn. Sau đó, chim non mọc lông, càng ngày càng đáng yêu.
Vì những chú chim non đã lớn nên không thể ngủ nhiều như trước, chúng luôn bay đi bay lại trong tổ. Chim trả thấy vậy thì lo lắng lắm, chỉ sợ các con mình bị rơi xuống đất. Thế là nó lại chuyển tổ xuống thấp hơn nữa.
Vì tổ ở nơi quá thấp, nên mấy cậu bé dễ dàng bắt được lũ chim non.

Lời bình: Ở đời, phàm chuyện gì cũng không bao giờ có được muôn phần toại ý. Những chuyện xảy ra ngoài ý muốn luôn sẵn sàng ập đến với ta. Làm việc gì cũng nên suy xét mọi chuyện đừng để được cái này thì phải mất cái khác.

bài thơ Khúc Thụy du (Du Tử Lê) http://thivien.net/viewpoem.php?ID=131

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Coọng nước



Coọng nước là cái guồng nước lấy nước từ suối lên tưới ruộng lúa, hoặc được dẫn về nhà của người dân tộc Thái

Phùng Quán http://thivien.net/viewauthor.php?ID=639

Phùng Quán (1932–1995) là một nhà văn bắt đầu viết trong khoảng thời gian của cuộc kháng chiến chống Pháp nhưng được biết đến nhiều hơn sau Đổi mới. Ông nổi tiếng vì các tác phẩm nói về người lính Vệ quốc quân và vì biến cố liên quan đến chính trị trong sự nghiệp văn chương của mình. 

Phùng Quán, sinh năm 1932 tại Thừa Thiên - Huế. Năm 1945, ông tham gia Vệ quốc quân trong vai trò chiến sĩ trinh sát Trung đoàn 101 (tiền thân là Trung đoàn Trần Cao Vân). Tác phẩm đầu tay Vượt Côn Đảo của ông được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1955. Không lâu sau đó, Phùng Quán tham gia phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm. Khi phong trào này chấm dứt dưới tác động của nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, Phùng Quán bị kỷ luật, mất đi tư cách hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và phải đi lao động cải tạo ở nhiều nơi. Từ đó đến khi được nhìn nhận lại vào thời kỳ Đổi mới, Phùng Quán hầu như không có một tác phẩm nào được xuất bản. Năm 1987, cuốn tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán được xuất bản và nhận Giải thưởng Văn học Thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam hai năm sau đó. Ông mất năm 1995 tại Hà Nội. 

Đầu năm 2007, ông được nhà nước Việt Nam truy tặng Giải thưởng Nhà nước, do Chủ tịch nước ký quyết định tặng riêng. 

Tác phẩm 
1. Vượt Côn Đảo (1955) - Giải thưởng Nhà nước 2007 
2. Tiếng hát trên địa ngục Côn Đảo (1955) - Giải thưởng Nhà nước 2007 
3. Tuổi thơ dữ dội (1988) - Giải thưởng Nhà nước 2007 
4. Lời mẹ dặn 
5. Trăng hoàng cung 

"Con sông Ô Lâu dâng cao, nước đục ngầu, chảy xiết. Các coọng nước dọc bờ sông dốc đứng, quay trong tiếng rền rĩ, rên xiết vì phải làm việc quá sức Lán của đội thiếu niên trinh sát chúng tôi nằm ngay trên lối mòn xuống bến sông. Các chị ở bệnh viện, bào chế, quân lương thích ra giặt giũ ở bến sông chúng tôi vì có một tảng đá lớn, bằng phẳng từ vách núi chồm hẳn ra mặt sông."
(Ba Phút Sự Thật - Tác giả: Phùng Quán - Nhà tiên tri tầm cỡ đại đội)

http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/99787