Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Nguyễn Duy - Nhìn từ xa Tổ Quốc



Nguyễn Duy
Nhìn từ xa T quốc

Hot girl mặc áo yếm tắm mưa thả rông vòng 1

                      Có một thời, ta mê hát đồng ca
                      chân thành và say đắm
                      ta là ta mà ta cứ mê ta[1]

Vâng – đã có một thời, hùng vĩ lắm
hùng vĩ đau thương, hùng vĩ máu xương
Ta đã đi, xuyên suốt, cuộc chiến tranh
nỗi day dứt không nguôi, nhói dài mỗi bước
Thời hậu chiến, vẫn ta người trong cuộc
1. Xứ sở phì nhiêu, sao thật lắm ăn mày?
2. Xứ sở nhân tình
sao thật lắm thương binh, đi kiếm ăn đủ kiểu

nạng gỗ khua, rỗ mặt đường làng
Mẹ liệt sĩ, gọi con, đội mồ lên đi kiện
ma cụt đầu, phục kích nhà quan
3. Xứ sở từ bi, sao thật lắm thứ ma
ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh…
quỉ nhập tràng, xiêu vẹo những hình hài
Ðêm huyền hoặc
dựng tóc gáy, thấy lòng toang hoác
mắt ai xanh lè lạnh toát - lửa ma trơi
4. Xứ sở linh thiêng
sao thật lắm đình chùa, làm kho hợp tác

đánh quả tù mù, trấn lột cả thần linh
Giấy rách mất lề - tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc
Thiện – Ác nhập nhằng - Công Lý nổi lênh phênh
5. Xứ sở thông minh sao thật lắm trẻ con thất học
lắm ngôi trường, xơ xác đến tang thương
Tuổi thơ oằn vai, mồ hôi nước mắt
Tuổi thơ còng lưng, xuống chiếc bơm xe đạp
tuổi thơ bay, như lá ngã tư đường
Bịt mắt bắt dê, đâu cũng đụng thần đồng
mở mắt… bóng nhân tài thất thểu
6. Xứ sở thật thà, sao thật nhiều thứ điếm
điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn…
Ðiếm cấp thấp, bán trôn nuôi miệng
điếm cấp cao, bán miệng nuôi trôn
Vật giá tăng vì hạ giá linh hồn
7. Xứ sở cần cù, sao thật lắm Lãn Ông
Giả vờ lĩnh lương - giả vờ làm việc
Tội lỗi dửng dưng
lạnh lùng gian ác vặt
Ðạo Chích thành tôn giáo phổ thông
Ào ạt xuống đường, các đoàn quân buôn
buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt
quyền lực bày ra, đấu giá trước công đường
8. Xứ sở bao dung sao thật lắm thần dân lìa xứ
lắm cuộc chia li, toe toét cười
Mặc kệ cỏ hoang, cánh đồng gái góa
chen nhau sang nước người, làm thuê
Biển Thái Bình, bồng bềnh thuyền định mệnh
nhắm mắt đưa chân, không hẹn ngày về
9. Xứ sở kỷ cương sao thật lắm thứ vua
vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chỉa
vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ…
Lãnh chúa xứ quân, san sát vùng cát cứ
Lúc nhúc cường hào, đầu trâu mặt ngựa
 Luật pháp như đùa, như có như không

Khủng hoảng thiếu thần linh
Khủng hoảng thừa yêu quái
Quan đỏ - dân đen
ta là dân – vậy thì ta tồn tại.







https://secufiles.com/2uWC/Nguyen_Duy_-_Nhin_tu_xa_To_Quoc.docx

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

Sờ sờ phảy phảy

SỜ SỜ PHẢY PHẢY
Tóc dài: Này Lão xích lô, thời đại ngày nay mà không biết SỜ và PHẢY là kém tiến bộ lắm đấy!
=================================================
Lão xích lô:
Ngày trước bọn hải tặc đi biển, có khi cả hàng tuần, hàng tháng mới gọi được điện về nhà cho gia đình thông qua cái đài radio ven biển.
Lúc đó trên tàu sử dụng trạm phát sóng MF/HF kết nối với đài radio Hải Phòng hoặc Sài Gòn. Rồi từ đó, họ gọi số điện thoại để liên lạc, rồi họ nối máy từ đài sang điện thoại.
Hồi đó những cuộc gọi kiểu ấy rất nhiều người nghe. Những anh em thuyền viên trên tàu đứng chờ đến lượt cũng nghe. Những người trực đài cũng nghe. Những tàu khác đang chờ đến lượt cũng theo rõi. Vì thế hồi đó nói chuyện chỉ hỏi những câu chung chung như là "em có khỏe không?" "con cái học hành thế nào?" "ông bà hai bên ra sao?". Khổ nhất là những cậu đang trẻ, gọi điện về cho người yêu có bao nhiêu điều muốn nói mà ngại thiên hạ nghe, lại thôi.
Tuy nhiên, liên lạc kiểu ấy cũng hạn chế, tàu mà chạy xa quá là chịu không gọi được.
Ngoài radio thì còn có cách nữa là viết thư tay gửi qua đường bưu điện. Thư cứ viết sẵn rồi đến các cảng thì lên bờ đi gửi thư. Thư nhà gửi sang thì thường phải đến cảng nào có đại diện của chủ tàu thì mới nhận được. Chẳng hạn chủ tàu Nam Hàn, thì tàu phải về Nam Hàn mới nhận được thư.
Rồi đến thời đại điện thoại bàn phím. Khi đó anh em thường sử dụng sim điện thoại "roaming" quốc tế của Viettel, Mobi, Vina để nhắn tin về nhà. Mỗi tin nhắn gửi đi là 4500vnđ. Vì vậy một tin nhắn bao giờ cũng được gọt rũa cẩn thận chỉ đúng 160 ký tự, nhưng phải nhiều thông tin nhất. Những tin nhắn kiểu "em khỏe không?" hoặc "anh yêu em" là thường không có, vì nó lãng phí vô cùng!
Bây giờ thì tiện hơn, Tổ chức lao động quốc tế ILO, ban hành luật: Bắt tất cả các chủ tàu phải trang bị hệ thống “email” cho thuyền viên. Thế là hàng ngày anh em có thể gửi “mail” cho gia đình.
Biển thì vậy. Bờ thì sao?
Có đồ chơi sờ sờ phảy phảy, có 3G, mọi người có thể “online” mọi lúc mọi nơi!
Rất tiện lợi! Con gái đi học xa nhà ở nước ngoài có thể gọi về nói chuyện với mẹ hàng ngày qua skype, viber, zalo, messenger. Sự khao khát và nỗi nhớ vì thế cũng đỡ đi phần nào!
Tuy nhiên, mặt trái thì cũng đến khổ!
Đi biển, nhẽ ra phải tắm biển, nghịch cát... đằng này cả đống ngồi ngoài bãi biển cứ cắm mặt vào cái đồ chơi sờ sờ phẩy phẩy...
Đi họp lớp, nhẽ ra để ngặp nhau, để tám, để cười cho rách miệng ra, thì lại cả đống cũng cắm mặt vào sờ sờ phẩy phẩy...
Ngồi cà-phê cũng sờ cũng phẩy...
Về nhà, con một góc, bố một góc, bố sờ của bố, con phẩy của con...
Lại còn nghĩ ra lắm trò “game” tiêu hao tiền bạc, sức lực và thời gian của mọi người. Hôm nọ ông bạn 43 tuổi của mình cầm cái ipad và phóng xe ô-tô đi bắt pokemon. Phóng đến đúng cổng nhà người ta, cửa đóng then cài, pokemon được định vị trên mái cái nhà đó!
Cũng trò bắt pokemon, một khu chung cư vốn xưa nay thanh bình yên tĩnh. Bỗng một đêm có mấy trăm cái xe máy xô đến gào rú... chỉ vì có mấy con pokemon đi lạc vào đó.
Công nghệ hiện đại cũng hại luôn mấy chú đi biển. Đi đến cảng nào mua sim 3G ở cảng đó để dùng. Dùng liên tục vì mất tiền mua rồi thì phải tận dụng. Vậy là cứ đi ca xong là liên lạc. Ngày xưa, chưa có công nghệ thì đi ca xong là ngủ để lấy sức đi ca tiếp theo. Nhưng giờ thì liên lạc cho đến lúc đi ca tiếp theo. Như vậy còn đảm bảo an toàn không?
Ờ mà nói chuyện vui vẻ không sao, nếu mà có tranh luận thì còn khổ nữa! Đang trẻ tuổi nên cãi nhau phải thắng mới nghe. Tàu cởi dây chạy ra biển vẫn còn sóng 3G. Còn sóng thì còn đôi co. Rồi đúng lúc đang cáu giận nhất thì sóng 3G mất. Thế là cuống cả lên không biết làm sao để giải thích cho vợ và/hoặc người yêu hiểu.
Lại còn các loại “software” khác nhau thì đòi hỏi đường truyền chất lượng khác nhau. Như Zalo thì tậm tịt vẫn nhắn được tin. Nhưng Viber hay Messenger thì yêu cầu đường truyền phải rất tốt. Đấy là còn chưa kể mấy cái thiết bị “made in Japan” cũng yêu cầu đường truyền xịn mới vô, chứ không như mấy cái “Tập Cận Bình” thì chuồng xí cũng nhảy vào. Bởi thế nên có ông rõ ràng là vừa mới “online”, thế mà vợ nhắn một tin cái là “offline” luôn. Vợ không thể nào hiểu được lý do vì sao mà mình vừa nhắn một cái là ông “out”. Đương nhiên là ông đó bị vợ giận và giải thích mãi vợ vẫn không chịu hiểu cho.
Túm lại: Công nghệ hiện đại rất tốt! Giúp mọi người thu ngắn mọi khoảng cách. Mọi người vẫn luôn thường xuyên biết thông tin về nhau mặc dù cách nửa vòng trái đất.
Nhưng cái hại thì cùng không ít:
- Mọi người sống ảo nhiều hơn: Như đi biển mà ngồi phẩy thì ảo quá!
- Mọi người bị lãng phí thời gian nhiều hơn: Chơi "game", nghiền "game" là lãng phí.
- Mọi người bị bận nhiều hơn, cuộc sống loạn nhịp: Nhẽ ra phải nghỉ ngơi thì lại lao vào “internet”.
Phải chăng nên học người Nhật?
Lão tôi đi học năm 2005 ở Nhật, lúc đó hầu như ai cũng có cái “handphone”. Nhưng giáo sư của tôi không có. Muốn gặp thày, chỉ có một cách duy nhất là đợi đến lúc thày tới “lab”.
Điện thoại “handphone” thường để ở chế độ im lặng hoàn toàn, không rung, không chuông. Nên bạn khó mà gọi được người Nhật khi đang trong giờ làm của họ. Bạn nên để lại tin nhắn thoại.
Một vị giáo sư khác khi muốn nói điều gì đó với các học trò của mình thì lại phải nhờ FB của phu nhân.
Tôi có một cậu bạn bằng tuổi cùng học một “lab”. Hôm nọ tôi gọi điện cho cậu ấy. Cậu ấy hỏi: “Bạn đang ở đâu?” – “Bạn vào internet tìm cái tên NORTHERN HIGHWAY là định vị được tôi ngay”. Bạn bảo tôi: “Dekinai (không thể), vợ tôi cấm tôi dùng internet tại nhà!” Ngưỡng mộ! Nghĩ lại thấy mình là một người không tốt vì hồi ở trên bờ, về nhà mình vẫn cứ vào mạng, sống ảo, chát chít với các em chân dài mười 18 tuổi (ý quên! 18 tuổi giờ phải gọi là cháu rồi! Sang năm 19 tuổi phải gọi là cháu rồi…)
Hôm trước mình còn nghe bà dì nói rằng: Bây giờ cứ cuối tuần là cả nhà về với bà cụ và tắt điện thoại! Quá hay! Nhưng liệu mình có phấn đấu làm được như vậy không?
Ở Nhật còn kêu gọi phong trào “ngày Chủ Nhật không xem ti-vi”, chắc bây giờ họ sẽ kêu gọi phong trào “ngày Chủ Nhật không sờ, không phẩy”
Người ta bảo:“Hình như mọi người lầm tưởng rằng mình sẽ sống mãi hoặc sống rất lâu. Không phải! Đời người ngắn ngủi. Tranh thủ thời gian mà yêu thương nhau. Người ngay bên cạnh mình mà không yêu, không dành thời gian. Lại đi dành thời gian cho những gì xa xôi ảo mộng. Thật lãng phí!”

Bài viết hơi dài quá! Dừng luôn kẻo thành ẢO!

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

VĂN MINH & VHF KÊNH 16

VĂN MINH & VHF KÊNH 16
Tóc dài: Cách đây gần 100 năm ông Vũ Trọng Phụng có nêu ra vấn đề văn minh thông qua anh Văn chị Minh trong tác phẩm "Số đỏ". Tác phẩm đó đến nay vẫn thời sự! Dân ta đã văn minh chưa?
=================================================
Lão xích lô:
VHF channel 16 là kênh trực hội thoại chung của tất cả các đài trên tàu và các đài thông tin duyên hải.
Khi 2 trạm muốn hội thoại với nhau thì gọi trên kênh 16 rồi sau đó chuyển sang kênh khác để nói chuyện.
Tuy nhiên khi đến Trung Quốc thì người ta phải chịu một trận bão tố ô nhiễm tiếng ồn vì người TQ thích tương mọi thứ lên kênh 16.
Chuyện này tương tự cũng thường xảy ra với tần suất ít hơn ở dọc bờ biển VN. Có lẽ tại dân số ít hơn!
Khi đi sang những nơi xa TQ như nam Châu Phi, vùng xung quanh Australia, Ấn Độ Dương,... đôi khi cũng vẫn phải nghe những cái lủng xủng loẻng xoẻng trên kênh trực chung VHF channel 16.
Anh em thuyền viên họ bảo: "Vô học thì đi đâu cũng vẫn ngu" hoặc "Có tiền nhưng không có đẳng cấp".
Nhớ lại chuyện năm 2008, Olympic đại hội thể thao thế giới được tổ chức. Nhưng đi tiểu tiện nơi công cộng, người ta cứ đái ra ngoài.
Để không xấu mặt với thế giới họ viết tại chỗ bầu thu nước tiểu thế này: "một bước tiến đến bồn cầu, một bước tiến đến văn minh".
Không ăn thua, người ta vẫn đái ra ngoài.
Họ buộc phải viết rõ hơn thêm một tí: "Bạn đừng nghĩ cái của bạn dài đến thế!"
Vẫn chẳng ăn thua gì, người ta vẫn đái ra ngoài.
Bắt buộc họ phải viết cho rõ ràng: "Hãy đái vào bồn cầu!"
Ranh giới giữa văn minh và không văn minh chỉ đơn giản là làm sao đái để dừng văng ra ngoài. Nhưng VN ta và TQ không làm được!
Tại sao?

Trong nhà con hư là tại cha mẹ không biết dạy. Do đó dân không văn minh chắc chắn là tại chính phủ ngu!

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

PLEASE RETURN THE TRUE NAME FOR MARKING ON ENC

PLEASE RETURN THE TRUE NAME FOR MARKING ON ENC

To: IHO info@iho.int
To: IMO info@imo.org
To: UKHO customerservices@ukho.gov.uk
Cc: As addressed

Dear sirs!
My name is HÀ NAM NINH.
I am a navigation officer on sea going vessel.
I alway use the ECDIS for navigation.
One day, I look for the island name "Itu Aba" in Spratly area.
It surprise me that all the marking in South China Sea had been change to the name like Chinese pronunciation. There is no any more Scarborough Shoal, Johnson Reef, Cuarteron Reef, Fiery Cross Reef, Subi Reef, Hughes Reef, Mischief, Second Thomas Shoal, Gaven Reef, McKennan Reef, Itu Aba, Thitu, West York, Spratly, North-East Cay, South-West Cay...
Don't you think that South China Sea belong to China?
Don't you think that Paracel & Spratly belong to China?
NO! The answer is NO!
So then, please return the true name of all marking on ENC.
Your sincerely.

HÀ NAM NINH


[url=https://postimg.org/image/6idwjf8l9/][img]https://s14.postimg.org/6idwjf8l9/islands_Paracels.png[/img][/url]

[url=https://postimg.org/image/3pkoze88t/][img]https://s14.postimg.org/3pkoze88t/islands_Spratlys.png[/img][/url]


[url=https://postimage.org/index.php?lang=french]hebergeur d images[/url]

Email ID:0121008

Hộp thư đến
x

UKHO Customer Services

22:23 (9 giờ trước)
tới tôi
Dear Sir
Thank you for your email about the name in the ENCs of the South China Sea.
The names that you have commented on are all coded into the ENCs with the producer code 'EA'. You will notice that the smaller scale ENCs produced by 'JP' and 'KR' and the ADMIRALTY paper charts continue to use the English names. 'EA' ENCs are produced by the East Asia Hydrographic Commission, which is an organization that is made up from Hydrographers from the nations surrounding the South China Sea such as Phillipines, Malaysia and China.
Although UKHO distributes foreign government ENCs in AVCS, we cannot make any changes to the content - that can only be done by the producer nation.  It should also be noted that Claims to Territorial Sovereignty are not depicted on 'EA' ENCs, and the producer nation has rendered all names in accordance with their own practice, which does not necessarily reflect the practice of other nations.  Use of these names in this ENC in no way indicates agreement with or acceptance of any territorial claims in the area the names that are coded into ENCs in AVCS do not demonstrate any acceptance of any territorial claims in the area.
Regards
Chris Berkley
Senior Product Manager, Charts
********************************************************
The contents of this e-mail and any attachments are the property of the United Kingdom Hydrographic Office and are intended for the confidential use of the named recipient only. Its unauthorised use, disclosure, storage or copying is not permitted and may be unlawful. If you are not the intended recipient, please destroy all copies and inform the sender by return e-mail. This footnote also confirms that this e-mail message has been scanned for the presence of computer viruses. You are however advised to carry out your own virus checks.

********************************************************

Hà Nam Ninh namninh.ha@gmail.com

07:56 (5 phút trước)
tới UKHO
Dear sir,
Your mail is duly noted.
Thank you for your explaination.
Best regards
Ha Nam Ninh

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

THẾ GIỚI PHẲNG - CHẲNG Ở ĐÂU KHÔNG LÀM MÀ CÓ ĂN

THẾ GIỚI PHẲNG - CHẲNG Ở ĐÂU KHÔNG LÀM MÀ CÓ ĂN
Tony bảo là cách từ thiện tốt nhất là tạo ra việc làm cho người ta, nên Tony đang kêu mấy bạn trẻ bỏ thành phố về quê phát triển nông nghiệp hoặc du lịch. Nông nghiệp thì trồng cây xuất khẩu, du lịch thì xây "resort" hay dịch vụ gì đó để Tây nó đến, nó chơi, nó tìm hiểu văn hóa, rồi mình lấy tiền của Tây.
À lần trước con nói chuyện với một anh đang học APU về việc làm thêm bên Nhật. Anh ấy bảo là do anh ấy không muốn làm Thứ Bảy, Chủ Nhật nên xin cũng khó. Anh ấy kể có lần ảnh đi làm ở khách sạn 5 sao. Ở đấy mà ảnh làm được 1 tuần, anh nghỉ luôn. Anh bảo nó như kiểu coi mình không là con người ấy. Nó bắt mình kéo một cái giường rất nặng ra, trải chăn gối cho sạch đẹp rồi gấp mấy cái "futon" (mấy cái đệm ngủ ở dưới đất ý) bỏ vào tủ mà nó bắt mình làm trong 3 phút. Xong rồi cứ có một bà bà đi theo giám sát kêu hayaku (nhanh lên). Lúc bà ấy đi, thì anh làm chậm lại một chút thế bà ấy quay lại bảo: "Tao nghĩ là mày không làm được cái này đâu". Anh bảo ở nhà anh không phải làm gì, thế hôm đấy làm xong anh xước hết móng tay :3. Thế là anh chuyển sang hiệu bánh làm việc.
Con hỏi là: "Anh ơi, em tưởng xin việc ở Nhật không khó lắm mà, tại vì trường mình thống kê là 91% sinh viên có việc làm trước khi tốt nghiệp. Mà chưa kể sinh viên Việt Nam còn học giỏi tốp đầu trường APU? Mà tại sao đợt tốt nghiệp vừa rồi nhiều anh chị học xong đi về VN làm việc thế?"
Anh bảo là: "Tại mọi người không thích khổ. Ở Nhật em làm việc là 1 tiếng là ra làm không có chuyện nghỉ ngơi. Mà 1 giờ nó chỉ trả em 150k thôi. Nhưng làm ở Mỹ hay Canada nó trả em 11 đô là hơn 200k, mà em làm không căng thẳng như ở Nhật. Thế nên anh nghĩ vì thế mà mọi người về nhiều."
À trường APU mới thay trưởng phòng tuyển sinh. Trưởng phòng trước đây là người Việt Nam. Bà ấy là người giữ các cơ mật về tuyển sinh ở APU. Nhưng bà ấy lại bán cơ mật đó cho TIU là trường đối thủ của APU trên Tokyo, trường này là trường bạn Hoàng Anh sẽ nộp đơn ấy. Thế là nhà trường phát hiện ra mới đuổi việc bà ấy và bà ấy lên TIU làm rồi. Thế nên là ngày xưa các học bổng trong trường là trao cho người Việt Nam nhiều lắm tại vì VN học giỏi. Nhưng bây giờ cho ít đi rồi và rải đều cho các nước khác, nhưng vẫn phải cho người VN không cho không được vì toàn các thánh GPA, học kinh quá. Anh ấy bảo người VN bây giờ ở APU đang hơi bị kì thị bởi các sinh viên khác :3. Buồn ghê cơ!
=================================================


Gửi con gái của ba,
Ba trao đổi với con từng chuyện một.
1/ Tony khuyến khích các bạn trẻ làm nông nghiệp là rất đúng. Điều đó mang ý nghĩa nhân văn cao. Giúp nông thôn phát triển bền vững. Nhưng khuyên các bạn trẻ làm du lịch thì ba thấy không hợp lý lắm. Như con thấy đấy, hôm nhà mình lên Lao Cai Sapa, nói chuyện với ông Luân mà ba gọi bằng cậu, con gọi bằng ông ấy, ông Luân ấy còn trẻ hơn ba mấy tuổi nhưng là chủ một nhà hàng ở Sapa. Kiếm cũng khá nhiều tiền. Nhưng ông ấy nói: "Sapa sắp chết rồi vì đông người Việt lên quá! Trước đây chỉ có Tây thì Sapa rất đẹp sạch, yên bình!"
2/ Cái cậu gì đó ở bên Nhật đến làm ở KS với nhiệm vụ dọn phòng. Thấy ngay là cậu ấy không đủ sức khỏe để làm việc đó. Cậu ấy nói "ở nhà không phải làm gì". Lại thêm cái tính gian dối của người Việt, cậu ấy bảo "thấy bà ấy ra ngoài cậu ấy làm chậm lại". Ở Nhật Bản quan trọng nhất là trung thực. Không trung thực không có chỗ đứng ở Nhật.
Vấn đề sức khỏe: Con cũng không đủ sức khỏe để làm việc đó đâu. Vì con và cậu đó đều mắc một khuyết điểm là học nhiều quá mà không rèn luyện thể lực. Chứ không phải là người Nhật người ta khinh thường mình. Công việc nó đòi hỏi như vậy, và muốn làm phải đủ sức khỏe.
3/ Trên tàu ba, mấy hôm nay có một ông người Nhật đi cùng tàu từ TQ về Nhật. Chính vì vậy ba chỉ có đưa ra một yêu cầu là mọi thuyền viên tuân thủ quy tắc sinh hoạt. Trước đây chỉ có VN với nhau thì cho tự do thoải mái chút. Nhưng bây giờ có chủ tàu, thì phải tuân thủ quy định. Sĩ quan phải ăn bên phòng ăn sĩ quan. Lính phải ăn bên phòng ăn lính. Vậy mà các chú ấy tuân thủ được có 1 hôm. Đến tối hôm nay, các chú sĩ quan đã lại bê thức ăn từ phòng ăn sĩ quan sang phòng ăn của lính để ngồi. Một việc đơn giản như vậy mà người VN cũng thiếu ý chí con ạ.
4/ Người VN luộm thuộm quen, nên khi gặp phải môi trường hơi nguyên tắc một chút là kêu khổ. Mất công đi ra nước ngoài du học để học cái tiến bộ của người ta. Vậy mà đến lúc đi làm lại sợ khổ, không có đủ nghị lực để tuân thủ nguyên tắc. Bỏ về VN để đi làm theo kiểu luộm thuộm và trề môi chê bai ở Nhật là khổ. Ba không nghĩ là những người thích luộm thuộm thì sẽ tồn tại được ở môi trường qui củ như ở Nhật Bản. Còn trên thế giới này, chẳng có ở đâu là nhàn cả con ạ. Ở đâu cũng vậy, Canada, hay Mỹ, hay Châu Âu, tất cả đều phải miệt mài lao động con ạ.
5/ Về việc cái bà người VN gian lận. Ba và con đều không biết việc đó có chính xác hay không? Tuy nhiên, ở Nhật Bản mỗi một công ty, một cơ quan đều có văn hóa mang tính "gia đình bền vững". Người ta thường làm cho một cơ quan từ đầu đến lúc về hưu, chứ không mấy khi người ta nhảy từ chỗ nọ sang chỗ kia. Bởi vì: Thu nhập không khác nhau nhiều giữa các cơ quan. Bảo hiểm như nhau. Và văn hóa công ty là làm mọi người trong công ty liên kết chặt chẽ như một gia đình.
6/ Học bổng không như các anh chị đó kháo nhau: Không phải là không thể không cho VN chỉ vì một bà quản lý người VN gian lận.
Học bổng là ngân sách đã được duyệt và kế hoạch là cho VN 100 xuất/ năm chẳng hạn, cũng cho Indonesia 100 xuất/ năm chẳng hạn. Nhưng không vì thế mà người ta sẽ lấy đủ 100 sinh viên VN, và 100 sinh viên Indonesia.
Dự cho là 100 xuất, nhưng các sinh viên muốn lấy học bổng thì phải vượt qua cái mức (level) mà người ta yêu cầu. Nếu chỉ có 60 người đạt yêu cầu thì người ta chỉ lấy 60 người, số thừa 40 xuất sẽ chuyển sang cho nơi nào có nhiều người vượt mức yêu cầu.
Vì vậy khi bọn con thi học bổng không phải là chỉ cạnh tranh với các bạn trong nước, mà thực tế là cạnh tranh với cả các bạn ở Mỹ, Úc, Thái, Indo...
Thế giới phẳng là như vậy đấy!
Thế cho nên con không cần phải lo lắng chuyện nhiều người thi hay ít người thi. Mà chỉ cần phấn đấu làm thật tốt, để vượt qua yêu cầu của họ, để đủ tiêu chuẩn lấy học bổng. Thế là con thắng giải.
Nếu chỉ có 10 người dự tuyển, mà cả 10 người đều kém, thì cũng không ai lấy được học bổng.
Nhưng nếu 100 người dự tuyển đều đạt yêu cầu thì cả 100 sẽ lấy được học bổng.

Thế nhé! Ba chúc con vui vẻ!

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

HOÀI BÃO TUỔI TRẺ

HOÀI BÃO TUỔI TRẺ
Lần trước đi làm visa con gặp một bạn ở Đà Nẵng đi học với con và phải nói là bạn ý cực kì dễ thương. Bạn ý là con trai mà nói chuyện nhỏ nhẹ rồi hay cười duyên lắm. Mà tiếng Miền Trung thì con khó nghe. Mà trong đại sứ quán bạn nói với con mà bạn nói nhỏ kinh khủng. Cái con hỏi bạn là: "Ủa, người trong Nam hay nhỏ nhẹ vậy đó à?". Bạn bảo: "Không phải mà đang chỗ công cộng tớ sợ nói to". Cái con bảo: "Ừ tớ cũng đang nói nhỏ đây mà sao tớ vẫn nói to hơn cậu này, cậu nói to lên tí tớ mới nghe hiểu được". Mà kể cả đến lúc ra ngoài bạn ấy cũng nói rất nhỏ nhẹ, nhẹ nhàng.
Vào chuyện chính là bạn nói với con về bài luận của bạn ý là dự định tương lai là bạn ý sẽ mở một "series" khách sạn. Bạn học APS và bạn ý tính học du lịch.
Xong lần trước con lại đọc được bài của Tony viết về một cô ban đầu cũng chỉ như người bình thường học kế toán lấy chồng sinh con. Nhưng sau khi cô đọc bài của Tony, cổ suy nghĩ là "tuổi trẻ mình hoài phí quá" thế cô ấy mới bỏ việc đi làm xuất khẩu và bán các sản phẩm cây chùm ngây.
Kiểu con đang khí thế hừng hực bởi những người rất là truyền cảm hứng như thế. Cái lần trước đi thăm thầy Phồn cùng với mấy bạn lớp cấp 2. Đang nói với thầy là học đại học gì. Thì có một bạn cao to khoẻ khoắn nhất lớp, nó khoe thế này: "Em thi được hơn 22 điểm em cũng định học Hà Nội mà bố em bảo thôi học Hải Phòng đi. Học xong bố em xin cho vào Sài Gòn làm việc luôn và cho luôn 15 năm tiền nhà." Nó nói xong câu đấy, con nói luôn: "Sao chán thế?". Thế thằng Đạt nó mới bảo con: "Cứ thú vị đi rồi sau này không có tiền mà ăn sáng mới chết cơ". Con chỉ nghĩ trong đầu thôi, tại con không muốn tranh luận với một loạt những con người an phận ngồi ở đó bởi vì kiểu gì cũng không tranh luận được và có thầy ở đó nữa và có khi thầy cũng ủng hộ mấy tư tưởng như thế thì sao?
Con chỉ nghĩ trong đầu thế này: "Ok, kể cả là tôi có thất bại nhưng ít ra tôi được cái là trải nghiệm và kinh nghiệm. Tuổi trẻ để làm gì mà lại rất là vui mừng khi mình không phải lo gì cả và bố mẹ lo hết rồi. Có thể sau này tôi thất bại nhưng tôi sẽ trưởng thành hơn và cuộc sống của tôi sẽ không nhàm chán và sự thực là chỉ cần nghĩ đến việc nhàm chán đó là tôi đã không chịu nổi. Không thành công thì sẽ không bao giờ mất hết, thất bại sẽ cho bạn bài học hoặc là trải nghiệm (câu này của một chị học cùng trường APU vs con chị nói mà con thấy hay kinh khủng)".
=================================================
Gửi con gái của ba,
Vấn đề là nội hàm của từ ngữ.
Ở VN: Từ THÀNH CÔNG hay THÀNH ĐẠT: có nội hàm là "nhiều tiền", không cần biết kiếm tiền bằng cách nào, nhưng cứ nhiều tiền thì được gọi là như vậy. Chẳng hạn như "lâm tặc" Đoàn Nguyên Đức cũng gọi là "thành đạt". Kẻ chuyên rửa tiền bẩn cho lãnh đạo là Phạm Nhật Vượng cũng gọi là thành đạt.
Ở VN: Từ THẤT BẠI có nghĩa là kém mọi người về tiền bạc.
Khổ một nỗi là các bậc cha mẹ ở VN thường reo rắc vào tư tưởng các bạn trẻ là "học lắm làm gì, con gái thì lấy chồng sớm cho tao nhờ". Còn con trai thì học cái gì mà bố dễ xin việc cho rồi xây nhà cho rồi cưới vợ cho. Tất cả mọi thứ bố mẹ lo cho... Như vậy thì mới không chết đói.
Cách dạy con như vậy của các bậc phụ huynh + với sự ngu dân của chế độ làm cho tuổi trẻ các con rất nhiều người đã 30 tuổi nhưng vẫn đi nhà trẻ.
Nhưng cũng hệ thống ngu dân ấy cũng có thể tạo ra một thứ sản phẩm theo hướng khác là "ngỗ ngược, liều lĩnh, lưu manh..."
Nội hàm của từ "Thành đạt" ở các nước tiến bộ không giống như ở VN: Nội hàm của nó gồm mấy ý sau:
1/ Phải có đạo đức rất tốt. Cực kỳ trung thực và lòng bác ái luôn rộng mở.
2/ Làm những điều mình muốn, chưa hẳn là những việc kiếm ra nhiều tiền. Ví dụ như Charlotte, cô gái người Úc 18 tuổi, sau khi vào đại học, đăng ký vào làm tình nguyện và sang VN dạy tiếng English cho em nhỏ. Đâu có kiếm được mấy tiền. Nhưng cái được là sự trải nghiệm và cuộc đời nhiều màu sắc thú vị.
Vì vậy con cứ gắng phấn đấu tự mình đạo đức, tự do tư tưởng, tự do suy nghĩ. Trên đời này phàm những gì mà là do con người nghĩ ra đều không phải là chân lý. Đức Phật Thích Ca dạy là: "Đừng tin những gì là truyền thống! Đừng tin những gì là định kiến! Đừng tin những gì là Thánh nhân dạy! Đừng tin những gì mà ta đang giảng! Hãy đặt câu hỏi tại sao. Và tự tìm câu trả lời. Và chỉ tin bản thân mình thôi."
Con hãy tự phấn đấu để rồi tự mình tung cánh bay khắp nơi. Khi con đã là công dân quốc tế thì lo gì chuyện bỏ vào bụng mỗi ngày 3 bữa cơm.
Ba chúc con gái yêu tiếp tục đầy cảm hứng để tự mình tìm lối đi cho riêng mình!
Các cậu bạn, cô bạn có tư tưởng "yên phận" đều sẽ không thể nào trở thành tri kỷ của con được. Con nên hướng ra ngoài, con sẽ gặp được các bạn có cùng khao khát giống con. Đừng nên tự biến mình thành quản gia cho một gia đình nào đó con ạ!
À... cái niềm say mê của cậu bạn người Đà Nẵng cũng chỉ là một mẫu "copy" thôi con ạ! Xây dựng chuỗi khách sạn không phải là một nghề thực sự sản xuất ra của cải vật chất! Chỉ là một nghề móc túi của những người thích xài tiền mà thôi.

Làm gì để cống hiến một chút nhỏ nhỏ tí tẹo thôi cho thế giới tươi đẹp hơn thì đã hơn hẳn việc xây dựng một chuỗi khách sạn rồi.