Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

Mún và Đức đi chơi đông viên hoàng cung Đông Kinh

Mún đi chơi ở KIM CÁC TỰ (Golden Pagoda), KINH ĐÔ 

http://i88.photobucket.com/albums/k171/firstaid1911/240x32012_filtered.jpg

Hai chị em chơi trong vườn thượng uyển (Royal Garden), ĐÔNG KINH


Gấu cậy có người "xách dép" cho nên vung chân đá bay chiếc dép còn lại. 


http://i88.photobucket.com/albums/k171/firstaid1911/dabaydep1.jpg 






Sau khi đá bay dép, Gấu cười khoái trá!
Thái độ này xem ra còn khoái hơn cả quả ghi bàn bằng đường bóng cong veo của Rô-bét-tô Các-lốt

http://i88.photobucket.com/albums/k171/firstaid1911/dabaydep2.jpg


Vận đồ để cho thiên hạ biết: "Chị em ta là người Việt"

http://i88.photobucket.com/albums/k171/firstaid1911/450x3501.jpg

Chụp hình bằng timer nên Mún con cứ đếm cái timer led nháy đến lần thứ 11 là... tung chưởng... hì... Ai lại múa võ ngay trước cổng hoàng cung bao giờ? hì...

http://i88.photobucket.com/albums/k171/firstaid1911/vo_nghe.jpg

http://www.thivien.net/forum_viewtopic.php?ID=213&Page=15

Thần tượng suốt đời của tôi - Cha tôi


Ảnh cụ ngoại và ông nội của Mún và Đức

Cha là một người hiền lành, cương nghị và giàu tình thương. Cha tôi có nhiều nghị lực lắm, nhưng lại cũng là người rất giàu tình cảm.
Tôi xem nhiều câu truyện, và nhận thấy rằng: hầu hết anh em trong nhà đều có nhiều mâu thuẫn, đặc biệt là anh em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha, nguyên nhân của mâu thuẫn thì cũng rất đa dạng, đôi khi do người này được nuông chiều hơn người kia, đôi khi chỉ là con bà cả thì làm anh còn con vợ bé phải chịu thiệt...
Nhưng khi nhìn cách đối xử giữa các cô các chú trong nhà tôi thì tôi thấy một sự đoàn kết yêu thương mật thiết. Nguyên nhân cũng chính là do cha của tôi. Mọi việc cha đều đối xử rất tự nhiên bằng tình cảm tự đáy lòng mình, cha không hề có sự phân biệt giữa các cô các chú, dù là em cùng cha khác mẹ cha vẫn đối sử rất mực yêu thương, chính vì vậy các cô chú cũng học được tình thương đó của cha.
Chú của tôi là một sĩ quan quân đội, chú là em khác mẹ của cha, chú kể lại với tôi rằng: "Làng mình, hiếm có nhà nào nhiều chữ như nhà ta, tất cả cũng là nhờ cha của cháu. Chính tấm gương vượt khó vươn lên quyết tâm vào đại học của cha cháu đã giúp cho tất cả các cô, các chú phía sau noi theo."
Chú cũng nói rằng: "Cha cháu cũng là một người anh cả tuyệt vời trong việc đoàn kết mọi người trong nhà". Rồi chú kể: Hồi trước khi chú còn chưa đi bộ đội, chú đang học năm thứ nhất trường Đại học Nông nghiệp, lúc đó cha đã đi làm kỹ sư ở vùng mỏ ngoài Cẩm phả, những năm đó đất nước vẫn còn nghèo lắm. Chú đi học ĐH mà chỉ có duy nhất một cái quần, miếng vá thì không cần phải đếm, mỗi lần muốn giặt thì phải chờ ngày nắng to lúc giữa trưa khi mọi người nghỉ trưa cả thì chú tranh thủ giặt thật nhanh rồi chạy tút lên tầng thượng của khu ký túc xá để phơi quần, sau đó quần khô lại mặc tiếp. Giọng chú bùi ngùi tiếp tục: "Lần đó cha cháu đi công tác về Hà Nội, rồi ghé qua thăm chú, thương em quá, lấy trong túi xách ra một cái quần tặng cho em, cái quần ấy cũng vá "ti vi" 7 tầng" (chắc sẽ không ai biết như thế nào gọi là vá "ti vi").
Cha không những rất yêu thương các em, mà cha còn quan tâm đến cả những người ngoài thiên hạ nữa. Có một lần cha và bác Phả đi công tác, ngày ấy cả cơ quan chỉ có một chiếc xe máy Con Thỏ của Liên Xô, ai đi công tác thì dùng. Khi đi qua phà Bãi Cháy, đúng lúc phà cập bến, thì máy bay Mỹ từ ngoài biển ập đến, chuông báo động vang lên, mọi người đổ xô chạy vào hầm trú ẩn. Cha đang đẩy chiếc xe ì ạch lên dốc phà, máy bay bổ nhào ném bom, mọi người chết cả chỉ còn cha đang kẹt với chiếc xe máy và một bác thợ máy chậm chân chui lên từ dưới hầm máy của ca-nô đẩy phà, những ai vào hầm trú ấn đều chết cả, bom không nhằm đánh vào phà, cũng không đánh xuống bến phà, bom áp lực đánh trúng cửa hầm, mọi người chết vì sức ép, áo của cha cũng bị đứt hết cúc vì sức ép của bom. Sau khi máy bay đi xa rồi, cha và bác thợ máy chạy đến hầm trú ẩn để cứu mọi người ra, lúc này cửa hầm bị nút kín bởi xác người, cha và bác thợ phải kéo từng cái xác ra. Do sức ép, nên hầu như quần áo của họ đều bị bay hết, tóc và lông cũng bị nhổ trụi, da thịt bầm tím các lỗ chân lông máu tươi dịn ra. Khi cha khiêng được xác của bác Phả ra ngoài cửa hang thì trên người bác không còn mảnh vải che thân, thương bác làm ma mà không có áo quần, cha đã cởi chiếc áo duy nhất trên mình ra để mặc cho bác. Từ đó hai anh chị là con của bác Phả coi cha như chú ruột, và cha cũng thương các anh chị ấy lắm.


"Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không em? Để gió cuốn đi... TRỊNH CÔNG SƠN"
Tình cha ấm áp tựa vầng Dương
Ủ ấm đàn con bao đêm trường
Một mình cha vượt bao băng giá
Chăm sóc đàn con với tình thương
Nay bóng cha già mờ khuất núi
Để lại cho con bao vấn vương
Ơn cha con nguyện luôn phấn đấu
Tiếp bước chân cha mọi nẻo đường

Tôi viết về cha mẹ tôi



Tự nhiên tôi lại muốn viết hồi kí, thật lạ! Tôi là một người bình thường, không quan sang lộc hậu, chẳng ai biết đến tôi ngoài mấy người thân thích, vậy mà cũng học đòi viết hồi ký! Chắc lại do cái tính hâm tỉ độ (bạn tôi vẫn nói tôi như vậy) xui giục!

Để bắt đầu người ta viết gì nhỉ? Có lẽ tôi sẽ viết về thần tượng suốt đời của tôi - cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi là những người rất bình thường, cũng bình thường như bao người bình thường khác! Nhưng cha mẹ tôi luôn là thần tượng của tôi. Có lẽ sinh ra và lớn lên trong thời chiến thì ai cũng khổ và vất vả chứ không riêng gì cha mẹ tôi.

Ông nội tôi có 3 bà, bà cả và ông có với nhau mấy người con nhưng chẳng nuôi nổi ai cả, thế rồi bà buồn mà qua đời khiến cho ông nội tôi phải tục huyền, và cha tôi là con của bà hai nhưng lại thành ra là cả. Khi ấy ông nội tôi nghe người ta coi tướng bảo rằng: ông có tướng khắc con nên đẻ con ra cần phải nhờ người khác nuôi, qua được 2 tuổi mệnh khắc con sẽ hết. Bởi vậy ngay khi vừa sinh cho đến lúc 2 tuổi cha tôi đã không biết đến "bầu sữa mẹ" là gì. Và có lẽ trên thế giới này chỉ có cha tôi tuy không bị cha mẹ ruồng rãy nhưng là người không biết đến một giọt sữa của tình thương! Cha tôi được cụ cố ngoại nuôi bộ bằng cơm nát mãi cho đến khi hai tuổi mới quay về với ông bà của tôi. Hồi đó mà có cơ quan chăm sóc bà mẹ và trẻ em thì chắc chắn cha tôi sẽ bị liệt vào dạng "trẻ siêu suy dinh dưỡng", một đứa trẻ 2 tuổi chỉ bé như một đứa trẻ 7 tháng. Ngay từ đầu cha tôi đã còi cọc, nên sau đó cha tôi không thể khỏe mạnh và cao lớn được như những người khác,vì lẽ đó cha tôi cũng bắt đầu đến trường trễ hơn so với trẻ cùng lứa. Nhưng điểm quan trong ở cha tôi đó là một nghị lực ít thấy! Cha là người rất hiếu học. Mặc dù nhà nghèo, ông không thể chu cấp cho cha tôi bất cứ thứ gì khi cha tôi đi học, chắc vì lẽ đó mà cha tôi phải dán đoạn nhiều năm cho tới mãi khi 20 tuổi cha mới vào Đại học Bách Khoa Hà Nội. Khi cha còn học phổ thông thì cả tỉnh mới có một trường cấp 3. Cha không thể hàng ngày đi bộ từ nhà lên tỉnh, bởi vậy cha phải trọ lại trên tỉnh, một tháng đi bộ về quê một lần. Mỗi lần về ông nội tôi chỉ có thể cho cha tôi 1 chai tương mà không có thêm một thứ gì khác. Một tháng, 1 chai tương, có lẽ các bạn trẻ ngày nay sẽ không ai tưởng tượng nổi! Các cô chú của tôi đã kể lại với tôi, họ rất kính phục cha và cha luôn là tấm ngương về ý chí và lòng quyết tâm vượt khó, cha luôn là một người anh cả mẫu mực và vô vàn yêu thương của họ. Các cô các chú kể với tôi rằng: để có thể sống và trọ học lại trên tỉnh, cha đã không nề hà bất cứ việc gì, từ việc vớt rong, băm bèo, hoặc vớt bùn để nắm than, đến gánh nước thuê... cha đã làm tất cả để có được miếng cơm manh áo và tiền nhà trọ học. Với thân hình nhỏ bé, nhưng ý chí thì không nhỏ chút nào, cha đã vượt qua tất cả để đạt được mơ ước học tập!


Có mẹ con thành người khéo léo
Có cha con lớn thành con ngoan
Công cha nghĩa mẹ nhiều hơn biển
Nhớ ơn cuộc đời cha đã ban
Cha dạy cho con biết kết đoàn
Đừng giữ cho mình trái tim khan
Đã truyền cho con bao nghị lực
Cả đời không hết những lo toan

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Nói dối




ĐÀO Hiếu viết:

“Năm sáu mươi tuổi tôi khởi sự viết tự truyện này. Sáu mươi là tuổi 
‘nhĩ thuận’ nhưng lỗ tai tôi nghe cái gì cũng trái, con mắt nhìn cái gì cũng thấy có gai. Tôi đi chùa tập thiền trong gần một năm, học theo Nam Tông, đọc Trung Bộ kinh, Bát chánh Đạo, luyện Tứ Niệm xứ… nhưng mỗi sáng giở tờ báo ra, đọc vài cái tít lớn là vứt đi vì ngày nào cũng tràn ngập chuyện vớ vẩn, chuyện tham ô, chuyện lừa đảo. Viết lách thì như bồi bút. Buổi tối bật tivi lên. Lại nói dối. Nói dối trên nền nhạc Richard Clayderman. Quanh năm suốt tháng cứ Clayderman. Lại trái cái lỗ tai. Không thể nhĩ thuận được, bèn đi học thiền. Học không được, bỏ lên núi với Dã Nhân và chú mọi nhỏ.”
 






TRẦN DẦN
Nhất định thắng


"...
Lưng Tổ Quốc hôm nay rớm máu

Tôi đã sống rã rời cân não
Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam
Những cơn mưa rơi mãi tối xầm
Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng
Tôi đã trở nên người ôm giận
Tôi đem thân làm ụ cản đường đi
- Dừng lại !
.................. Đi đâu ?
............................... Làm gì ?
Họ kêu những thiếu tiền, thiếu gạo
Thiếu cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân
Có cả anh nam chị nữ kêu buồn
- Ở đây
............. Khát gió, thèm mây...
................................................... Ô hay !
Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ ?

Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi ?
..."
http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/100134

Nói dối




http://hoaphonglan.vnweblogs.com/post/9171/100134

NÓI DỐI

Viết bởi hoaphonglan 23:04 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (7) | Trackback Trackbacks (0) | Edit | Bình loạn
luadoi.jpg picture by laoxichlo


ĐÀO Hiếu viết:

“Năm sáu mươi tuổi tôi khởi sự viết tự truyện này. Sáu mươi là tuổi 
‘nhĩ thuận’ nhưng lỗ tai tôi nghe cái gì cũng trái, con mắt nhìn cái gì cũng thấy có gai. Tôi đi chùa tập thiền trong gần một năm, học theo Nam Tông, đọc Trung Bộ kinh, Bát chánh Đạo, luyện Tứ Niệm xứ… nhưng mỗi sáng giở tờ báo ra, đọc vài cái tít lớn là vứt đi vì ngày nào cũng tràn ngập chuyện vớ vẩn, chuyện tham ô, chuyện lừa đảo. Viết lách thì như bồi bút. Buổi tối bật tivi lên. Lại nói dối. Nói dối trên nền nhạc Richard Clayderman. Quanh năm suốt tháng cứ Clayderman. Lại trái cái lỗ tai. Không thể nhĩ thuận được, bèn đi học thiền. Học không được, bỏ lên núi với Dã Nhân và chú mọi nhỏ.”
 






TRẦN DẦN
Nhất định thắng


"...
Lưng Tổ Quốc hôm nay rớm máu
Tôi đã sống rã rời cân não
Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam
Những cơn mưa rơi mãi tối xầm
Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng
Tôi đã trở nên người ôm giận
Tôi đem thân làm ụ cản đường đi
- Dừng lại !
.................. Đi đâu ?
............................... Làm gì ?
Họ kêu những thiếu tiền, thiếu gạo
Thiếu cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân
Có cả anh nam chị nữ kêu buồn
- Ở đây
............. Khát gió, thèm mây...
................................................... Ô hay !
Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ ?
Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi ?
..."







góp ý
Sự kết hợp của bức ảnh Nguyễn Việt Tiến, trích đoạn trong "Lạc Đường" của Đào Hiếu và "Nhất định thắng" của Trần Dần là rất hay! Cảm ơn bác HPL
Viết bởi Fortunate V 31 Mar 2008, 15:46
Dạo này ngẫm nghĩ sự đời nhiều thế lão ơi? :) Tớ có cuốn Trần Dần đấy, mà ko dám đánh lên Thi Viện. Nhưng mà tớ thích Trần Dần ở một điểm rất buồn cười nhé, có tò mò không để có gì tớ sẽ viết :P 
Viết bởi Hoa Pion 31 Mar 2008, 19:56
...Lão Huynh ạ ! Tình hình là...rất tình hình....Rằng nếu Blog mà được xếp loại gì gì đó thì thế nào Blog của Huynh và muội cũng "chui" vào một giỏ giống nhau...huhu...hình như là: phản động chống CQ đấy nhé...! Sợ ko??...
Viết bởi Pearl 01 Apr 2008, 06:00
Muội ơi! chống CQ, chống Đ và nói xấu chế độ là phải như phe cờ vàng cơ. Còn những cái này chỉ là "chống tham nhũng" theo lời kêu gọi của CP đấy chứ!
Viết bởi HPL 01 Apr 2008, 15:55
Ui, Lão HUynh ạ...Nhưng tình hình là....rất tình hình thế này. Muội thấy những người ở trong Ban chống tham nhũng hay kêu gọi chống tham nhũng ấy....(từ T.W đến địa phương) lại chính là những người DUY NHẤT CÓ KHẢ NĂNG THAM NHŨNG...đấy chứ...! Chứ còn như muội và Huynh chẳng hạn...Có cho tham nhũng, có muốn tham những....cũng có tham nhũng được đâu...! Huhuu..thế nên mới có nghịch cảnh muội từng được thấy thế này: rằng một hôm đi vào một tổng công ty nhà nước, muội thấy có một cái bảng thông báo: Ban chống tham nhũng của tổng công ty với DS gồm toàn bộ sậu (tất nhiên rồi) nhưng hihi...chẳng biết ai đó tinh nghịch, nhanh tay và thông minh nữa .....đã xoá bụp luôn chữ "chống"....!hihi....SỰ thật 100% đấy, Lão HUynh ạ...! (^_^)....
*
P.S: Tình hình là hum nay muội nhận được mấy lời "tỉnh tò" này, mấy lời mời đi ăn tối nữa này.....Cũng chút xíu thì biến thành...cá cho người ta rán...may mà có Lão Huynh nhắc nhở....Nhưng vẫn thấy ức ghê,Lão Huynh ạ...huhu..hoá ra trong mắt họ...muội lại là đứa: "'ếch" thế ko biết.....!.....Bao giờ mới có thể khôn được đây Lão Huynh nhỉ...???...

Viết bởi Pearl 02 Apr 2008, 00:03
Trong bảo tàng HCM mảng pano chống tham nhũng có cả ảnh của nhân vật trên Lão ạ. Giờ thì LS có thể kiện Ban lãnh đạo bảo tàng được rồi Lão nhỉ?
Viết bởi Viễn Khách 02 Apr 2008, 16:40
VKS tối cao rất bản lĩnh khi hạ bút phê đình chỉ vụ án Nguyễn Việt Tiến!

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2007

(2007) Nhà kinh tế học đoạt giải Nobel ca ngợi chính sách kinh tế của Venezuela

Nguồn: https://venezuelanalysis.com/news/2719/

Joseph Stiglitz, in Caracas, Praises Venezuela’s Economic Policies

Nobel Prize winning economist and former vice-president of the World Bank, Joseph Stiglitz, praised Venezuela's economic growth and "positive policies in health and education" during a visit to Caracas on Wednesday.


Caracas, October 11, 2007 (venezuelanalysis.com) – Nobel Prize
winning economist and former vice-president of the World Bank, Joseph Stiglitz, praised Venezuela's economic
growth and "positive policies in health
and education" during a visit to Caracas on Wednesday.

"Venezuela's
economic growth has been very impressive in the last few years," Stiglitz said
during his speech at a forum on Strategies for Emerging Markets sponsored by
the Bank of Venezuela.

Venezuela,
the fourth largest exporter of crude oil to the United
States, has experienced the highest economic growth rate
in Latin America in recent years, with fifteen
successive quarters of expansion and looks set to close the year with 8-9%
growth. Despite the high rate of growth, high public spending and increased
consumer demand have contributed to inflationary pressures, pushing inflation
up to 15.3%, also the highest in Latin America.
However, Stiglitz, who won the Nobel Prize for economics in 2001, argued that relatively
high inflation isn't necessarily harmful to the economy.

He added that while Venezuela's
economic growth has largely been driven by high oil prices, unlike other oil
producing countries, Venezuela
has taken advantage of the boom in world oil prices to implement policies that
benefit its citizens and promote economic development.

"Venezuelan President Hugo Chavez appears to have had
success in bringing health and education to the people in the poor
neighborhoods of Caracas,
to those who previously saw few benefits of the countries oil wealth," he said.

In his latest book "Making Globalization Work," Stiglitz
argues that left governments such as in Venezuela, "have frequently been
castigated and called ‘populist' because they promote the distribution of
benefits of education and health to the poor."

"It is not only important to have sustainable growth,"
Stiglitz continued during his speech, "but to ensure the best distribution of
economic growth, for the benefit of all citizens."

Although Stiglitz praised Venezuela's
"positive policies" in areas of health and education and policies to promote
economic diversification, he assured that Venezuela still faces the challenge
of overcoming structural problems associated with an economy overwhelmingly
geared towards oil production.

In terms of economic development Stiglitz argued it was not
good for the Central Bank to have "excessive" autonomy. Chavez's proposed
constitutional reforms, if approved in December, will remove the autonomy of
the country's Central Bank.

However, Stiglitz claimed, developing nations must strike a
balance between public and private control of the market.

"The key to success is to find the correct equilibrium
between the private sector and the government, which is different for each
nation," he said.

Stiglitz also welcomed Venezuela's
initiative to create the Bank of the South; due to be founded in Caracas on November 3, saying it would benefit the
countries of South America and boost
development.

"One of the
advantages of having a Bank of the South is that it would reflect the
perspectives of those in the South," said Stiglitz, whereas, he argued,
the World Bank and International Monetary Fund often impose conditions that
"hinder the development effectiveness."

Stiglitz also
criticized the "Washington Consensus" of implementing neo-liberal policies in
Latin America, in particular the US
free trade agreements with Colombia
and other countries, saying they failed to bring benefits to the peoples of
those countries.

The Washington
Consensus "is undermining the Andean cooperation, and it is part of the
American strategy of divide and conquer, a strategy trying to get as much of
the benefits for American companies," and little for developing countries,
he said.

Stiglitz also met with Venezuelan President Hugo Chavez in
Miraflores, where they exchanged points of view on the global economic
situation, economic indicators and the behavior of world markets.

*Stiglitz quotes translated from Spanish

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2007

Chuyện hài hước



Sau vài tháng đứng đầu bảng, truyền thông Việt Nam cổ vũ cuồng nhiệt cho bầu chọn, người ta mang cả máy tính ra ngoài đường để mời gọi bầu chọn. 
Có lẽ cảm thấy kiếm chác ở Việt Nam như thế cũng đã đủ, có khoảng 20 triệu người xài net, thì đã có hơn 100 triệu lượt bầu chọn cho 3 ứng viên của Việt Nam. 
WEBER BERNARD có lẽ cũng cảm thấy hơi dã man khi tiếp tục trò lừa phỉnh. Nên đã kết thúc bằng cách loại bỏ cả 3 ứng viên của Việt Nam. 

Không biết giới truyền thông Việt Nam sẽ làm gì sau khi bị một cá nhân WEBER BERNARD lừa qua háng? Hay chỉ là một động tác chìm xuồng như bao trò chìm xuồng trước đây? 

Càng nghĩ càng thấy nực cười. 
Liệt kê ra thì không biết bao nhiêu chuyện nực cười. 
"Thấy chuyện nhiễu nhương, hề cười khinh cười bỉ - Xuân Hinh" 
Điển hình thấy rõ nhất là Vàng Ảnh Vàng Anh, rồi đến vụ này. 


Quản lý vĩ mô mà như thế! Ôi đất nước thân yêu!