Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Đèn xe đạp

Từ khi được sanh ra đến giờ gần 21 tuổi, ba mẹ nói cái gì nó cũng "vầng", chẳng cãi lại bao giờ. Nhưng mà cái "vầng" của nó không bao giờ đọng lại được 1 giây.

Khi mới vào đại học, nó xách cái xe đạp của mẹ từ VN sang, hì hục lắp xong thì ba đi mua cho cái đèn lắp vào. Nghĩ bụng mua cho nó cái đèn tốt để dùng lâu dài, nên cái đèn cũng khá mắc, tính ra tiền mình cũng năm sáu trăm k minh râu tệ.

Vì nó ở trong KTX của trường, nên cha mẹ chỉ có thể gặp nó ở phòng tiếp khách của KTX.

Một tháng sau, đi thăm nó và chị nó, ba thuê cái khách sạn rẻ nhất ở tuốt chân núi Lam Sơn. Bảo nó đạp xe đến ngủ với ba. 

Chờ mãi mới thấy nó đến. Hỏi sao con đến muộn. Nó nói bị cảnh sát bắt. 

Giật mình. 

Nó bảo là con đi xe đạp mà không có đèn. Cảnh sát họ lập biên bản cảnh cáo.

Thế cái đèn mắc tiền ba mua cho đâu?

Con để xe trong KTX, mất luôn trong ngày đầu tiên.

Sáng hôm sau về gần trường nó, hai cha con vào Shopping Mall ăn mì U-đôn, rồi đi mua cho nó cái đèn mới. Đèn mất không tiếc, chỉ lo cảnh sát phạt.

Rồi dặn nó "tối đi xe thì treo đèn, xong về tháo cất đi bỏ túi".

Nó "vầng".

Lần sau lên, lại thấy không thấy đèn đâu, nó bảo "con quên không tháo cất đi".

Khi này nó đã chuyển ra apartment ở, nên ba không còn phải ở khách sạn nữa.

Đang đứng dưới tầng trệt chỗ để xe của apartment, chợt nhìn thấy có một cái đèn ai đó quẳng dưới đất gần đó.

Nhặt lên, bấm, thấy vẫn sáng. Ủa sao người ta vất đi? Hóa ra bị gãy mất gọng, không treo trên ghi-đông được nữa.

Tiện có cái kìm và cuộn dây thép thế là buộc cố định cái đèn đó trên ghi-đông xe của nó. Không phải mua mới.

Lần sau lên, cái đèn vẫn còn đó, chằng chằng buộc buộc nên chắc không ai thèm tháo. Chảnh Phết!

Bấm nút bật thì đèn không sáng.

Thay pin đèn cũng vẫn không sáng. Kết luận là không mất, nhưng hỏng rồi. Của Thiên Trả Địa.

Lại đi mua cho nó cái đèn mới. Vì nghĩ là nó vẫn cứ "vầng" nên chọn mua cái đèn rẻ nhất, miễn là có tí sáng sáng để đỡ bị cảnh sát phạt.

Cũng dặn nó tháo cất đi khi về. Vẫn "vầng".

Lần tiếp theo lên thăm nó, thấy xe nó ở dưới sân, cái đèn vẫn ở ghi-đông xe. Tháo đèn ra, mang lên phòng hỏi: "sao con không tháo đèn?" - "con nghĩ ở đây không giống như KTX nên không mất".

Haizz...

Hôm nay, lại lên thăm mấy đứa nhân dịp Xuân Phân. Xe của nó lại không có đèn. Hỏi, thì nó bảo "Ơ sao người ta cứ lấy đèn nhỉ!"

Haizz... cái "vầng" của nó lại trôi tuột mất roài. 😂

Chị của nó thì thần giữ của, đố ai mà chôm được cái gì của chị nó. Nhưng nó thì cứ ngây ngô như vậy hoài.

Thế là lại lóc cóc đi mua cho nó cái đèn mới.

Rồi bảo nó: "khi về phải tháo bỏ túi như này này" (ảnh dưới) - "vầng" 😀



 

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

Phụ nữ nên đặt tình thương của mình vào ai?

Hôm rồi, đọc thông điệp liên bang 2026, Trump có nói một câu mà nội hàm của nó là “rất hòa vốn” với suy nghĩ thông thường của hầu hết mọi người. Ấy thế nhưng câu đó lại thành một thứ cực kỳ xa xỉ đối với “chánh trụy da” ở Mỹ. Câu của Trump là: “Bây giờ quí vị hãy đứng dậy để thể hiện sự ủng hộ của quí vị đối với tuyên bố rằng: “Chánh quyền Mỹ được bầu lên là để trước tiên làm việc vì công dân Mỹ chứ không phải là vì di dân lậu”.

Tương tự như vậy, cũng có một câu hỏi khá là “hòa vốn” – ý là chỉ có kẻ dở hơi như tôi mới hỏi rằng: “Phụ nữ nên đặt tình thương của mình vào ai?”

Tôi là một đàn ông cực kỳ đàn ông chứ không có một chút nào nghiêng về giới ở giữa, nên tôi sẽ trả lời câu này luôn. Cho dù bạn muốn nói tôi là phát-xít thì cũng kệ bạn.

Tôi cho rằng: Phụ nữ chỉ nên đặt tình thương của họ vào 3 đối tượng sau:

1)                       Con gái ruột.

2)                       Cháu ngoại.

3)                       Chó cưng và ngựa. Ngựa thì mắc tiền, nên thôi chỉ nói đến chó cưng (nếu có).

Tại sao vậy?

Thứ nhất con gái ruột và cháu ngoại thì chắc chắn 100% là huyết thống của người phụ nữ đó. Không thể trật đi đâu được.

Thứ nhì, con gái ruột và cháu ngoại là những người không bao giờ nhăm nhe để ý đến tài sản thừa kế từ người phụ nữ đó. Bởi vì theo truyền thống “trọng nam khinh nữ”, họ đã tự giác loại mình ra khỏi đối tượng được nhận thừa kế. Và vì vậy họ sẽ không có ý tranh giành gì cả.

Thứ ba, con gái ruột cũng trải qua quá trình mang thai và sanh nở, nên họ hiểu thấu được mẹ của họ đã vất vả đau đớn thể xác thế nào để đưa họ đến với cuộc đời. Chính vì thế, nên khi họ yêu con của họ bao nhiêu thì họ cũng hiểu được tấm lòng của mẹ đối với họ.

Còn về chó cưng và ngựa: Đây là hai loài vật duy nhất trung thành tuyệt đối với người nào nuôi nó. Miễn bàn. “Con không chê cha mẹ khó, Chó không chê chủ nghèo”.

Ngoài con gái ruột, cháu ngoại và chó cưng ra, tất cả những người khác, đối với phụ nữ mà nói “biết ngày hôm nay, nhưng không biết ngày mai”.

Thế nên chị em nên thông minh một chút. Đàn ông tử tế cũng có. Nhưng hên xui nha! “Họa bì họa hổ nan họa cốt. Tri nhân, tri diện, bất tri tâm”.

Hơn nữa sự tử tế của đàn ông đối với phụ nữ nó cũng giống như thời tiết vậy. Tui nói thiệt! “Phải đợi đến hoàng hôn để khen một ngày đẹp trời.”