Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2020

Lâm Ngữ Đường - Người Hóa Cá

 

Lâm Ngữ Đường

Người Hóa Cá



 

Thái, người trên bốn mươi, làm một chức sở trưởng sở tại Phủ đường Khiêm Chương ở Tứ Xuyên. Phủ quan là một người họ Chu, đồng liêu với ông ta là hai viên phụ tá Lê và Bạch. Mùa thu năm 758, Thái bị ốm kịch liệt. Chàng bị sốt rét kinh khủng, gia đình chàng tốn công chạy thầy, chạy thuốc cũng đều vô ích. Tới ngày thứ bảy, chàng mê man bất tỉnh, nằm trở như vậy hàng bao nhiêu ngày. Bè bạn và gia đình cầm chắc là chàng sẽ chết. Mới đầu, chàng thấy khát và còn nói được đòi nước uống, về sau chàng mê man thiêm thiếp không ăn uống được gì cả. Chàng cứ ngủ li bì cho tới ngày thứ hai mươi thì bổng nhiên chàng ngáp một cái và ngồi dậy.

Chàng hỏi vợ:

- Ta ngủ được bao lâu rồi?

- Độ ba tuần.

- Phải, chắc là lâu như vậy. Nàng đi tìm các bạn đồng liêu của ta, bảo họ rằng ta đã khỏi bệnh rồi. Hỏi xem họ có ăn gỏi cá chép và giờ khắc này không. Nếu có ăn, bảo họ phải bỏ bữa ăn ngay. Ta có việc muốn bàn với họ. Gọi thằng hầu Chương tới phủ đường. Ta muốn gặp cả nó nữa.

Tên hầu được phái tới phủ đường. Nó thấy quả thật các quan chức đương dùng cơm trưa, và có một đĩa gỏi cá chép nóng hổi, khói lên nghi ngút. Tên hầu đưa thư cho mấy ông đó và mọi người đồng ý đến nhà Thái, họ sung sướng nghe tin bạn đã khỏi bệnh.

Thái hỏi:

- Có phải các bác đã sai thằng hầu Chương mua cá không?

- Có, chúng tôi sai nó.

Thái ngoảnh lại nhìn Chương và hỏi nó:

- Có phải nhà người đã mua cá ở nhà lão chài Triệu Cao, và có phải lão ta từ chối không bán cho nhà ngươi con cá lớn không? Đừng ngắt lời ta. Nhà người thấy con cá chép lớn giấu trong cái thùng nhỏ có phủ bèo, rồi nhà ngươi mua con cá, nhưng nổi giận vì lão chài đã nói dối nên bắt lão đi theo. Khi nhà ngươi đi vào phủ đường, người viên chức thu thuế ngồi ở phía tây, đương đánh cờ. Đúng vậy không? Rồi nhà ngươi đi lên sảnh đường, nhà người trông thấy Chu Phủ quan và Lê Phụ tá đương đánh bài, còn Bạch thì đương ngồi xem, miệng bỏm bẻm nhai lê. Nhà ngươi trình với Bạch về lão chài, rồi Bạch đá cho lão ta một cái lăn chiêng xuống sân. Rồi thì nhà ngươi mang cá xuống bếp, tên đầu bếp Hoàng Triết Lương mổ nó làm bữa trưa. Có phải đúng là sự việc xảy ra như vậy không?

Mọi người hỏi Chương và ai nấy hỏi lại lẫn nhau, và thấy rằng mọi chi tiết đều đúng vậy. Kinh ngạc quá, họ hỏi Thái làm cách nào mà biết hết được như vậy, và đây là câu chuyện ông ta kể cho các bạn nghe:

Khi tôi bị ốm, tôi sốt nóng kinh khủng, như các bác biết. Không chịu được cơn nóng dữ dội, tôi mê man đi, nhưng cái cảm giác nóng sốt vẫn còn và tôi tự hỏi làm cách nào cho bớt nóng đi. Tôi nghĩ đến việc đi dạo chơi trên một bờ sống tuyệt đẹp, rồi cầm một cây trượng và ra đi. Vừa ra khỏi thành là tôi đã thấy ngay không khí mát mẻ hơn lên, tôi cảm thấy dễ chịu ngay tức thì. Tôi thấy khí nóng từ các mái nhà bốc lên và tôi thấy khoan khoái đã bỏ xa chúng ở lại phía sau mình. Tôi đi về phía chân đồi, nơi đó Đông Hồ nối liền với sông.

Tới bờ hồ, nghỉ ngơi trên bờ dưới cây dương liễu. Non nước xanh lơ sao mà quyến rũ thế. Một cơn gió nam nhẹ nhàng thổi qua mặt nước làm cho nước gợn lên như vẩy cá, do đó, tôi có thể theo dõi rõ ràng cử động và phương hướng của gió nam trên mặt hồ. Cảnh vật đều im lặng và bình thản. Bổng tôi ao ước được tắm một cái. Tôi quen thói bơi lội như một đứa trẻ con, nhưng từ lâu lắm tôi không tắm ở trong hồ. Tôi cởi bỏ quần áo và nhào xuống nước, tôi thấy cảm giác mê ly khi nước bao bọc và mơn trớn thân mình và chân tay tôi. Tôi ngụp lặn ướng nước nhiều lần, thấy khoan khoái vô cùng. Tôi chỉ còn nhớ là lúc đó tôi nghĩ rằng: "Thương thay cho Bạch cho Lê và Chu, và tất cả bè bạn cả ngày chúi mũi trong công đường. Ước gì ta được hóa thành con cá một lát để khỏi lôi thôi vướng víu trát với niêm, với công văn, tài liệu. Ta sẽ khoan khoái chừng nào nếu mà ta hóa thành con cá bơi ngày, bơi đêm với nước, chung quanh ta chỉ thấy nước thôi."

Một con cá bơi tới chân ta lúc đó nói ngay rằng:

- Tôi tưởng điều đó dễ làm lắm. Ông có thể hóa cá suốt đời như tôi đây, nếu ông muốn vậy. Tôi có thể giúp ông việc đó được chăng?

- Nếu ngươi có lòng tốt như vậy, ta lấy làm cảm kích vô cùng. Tên ta là Thái Vệ, hiện làm trưởng sở ở phủ lỵ. Bảo với đồng loại ngươi rằng ta rất lấy làm hân hạnh được đổi ngôi vị với bất cứ một người nào trong bọn họ. Chỉ cần cho ta được bơi lội và bơi lội mãi thôi.

Con cá bỏ đi một lát rồi trở lại với một người đầu như đầu cá, người này cỡi trên một con Oa Oa - các bác biết đó, giống vật có bốn chân, sống dưới nước nhưng có thể trèo cây được, khi người ta bắt nó hay giết nó, nó kêu như tiếng trẻ con khóc vậy. Người đầu cá này tới với một đoàn tùy tùng độ mười hai con cá cùng một loại, y đọc chiếu chỉ của vua Thủy Tề. Các bác hãy tin tôi đi, chiếu đã được thảo bằng lối văn xuôi diễm lệ, chiếu đó bắt đầu như sau:

"Con người, một sinh vật trên đất có những lề lối khác biệt với thủy tộc. Chừng nào con người còn giữ hình thể của mình, y không thể tiến bộ mau lẹ ở dưới nước được. Trưởng sở Thái Vệ có một tâm hồn cao cả và sâu sắc, đã đi tìm sự thư thái và siêu thoát ở một đời sống Tự do. Bất mãn và buồn phiền vì những công việc quan, y mơ tưởng đến lạch sông, đáy hồ nước trong xanh mát mẻ, mơ tưởng tới thú tự do và tháng ngày vô tận cùng các trò du hí ở thủy quốc chúng ta. Ước vọng trở thành thần dân thủy tộc của y từ đây được chấp thuận. Y sẽ được làm một con cá chép nâu và được phái tới Đông Hồ làm nơi cư ngụ thường nhật. Than ôi! Đời sống của thủy tộc ở sông và biển có vô vàn sự cám dỗ và cạm bẩy. Có kẻ đã ngốc nghếch cản phá tàu bè; có kẻ vì thiếu từng trải và không kềm chế nổi lòng mình đã bị mắc bẩy, bị bắt bởi đủ các loại dụng cụ của loài người. Không có ở đâu chân lý được rõ ràng bằng dưới nước rằng sự thận trọng là sự bảo đảm tốt nhất cho một đời sống lâu dài. Chúc cho ngươi cư sử khéo léo và đường hoàng, hợp với phong độ cao cả của loài thủy tộc mà ngươi được may mắn làm một thần dân mới. Ngươi hãy làm một con cá khôn ngoan!"

Vừa nghe chiếu chỉ, tôi vừa thấy mình biến đổi thành một con cá, mình tôi được phủ một lớp vẩy đẹp, óng ánh. Sung sướng với sự thay đổi đó, tôi bơi lội ung dung thoải mái, ngoi lên mặt nước rồi lặn xuống tùy theo ý thích với sự cử động nhẹ nhàng của những vây của tôi. Tôi ngoi ra sông, tôi thám hiểm tất cả những hang hốc ở bờ và mọi nguồn, mọi suối, nhưng bao giờ tối đến tôi cũng trở về hồ.

Tuy vậy, một ngày kia, tôi bị đói ghê gớm không thể kiếm được thức gì ăn. Tôi nhìn thấy Triệu Cao quăng cần câu xuống và đợi bắt tôi. Trông con mồi ngon lành cám dỗ quá, hai mang tôi cứ việc chảy rãi ra. Tôi rõ ràng đó là một vật ghê gớm mà tôi rất sợ không dám đụng vào, nhưng tôi cảm thấy đó chính là thứ tôi cần, và tôi không thể tưởng tượng thứ gì khoái hơn nó được đối với miệng tôi. Rồi thì tôi nghĩ tới những lời căn dặn cẩn trọng và tôi bỏ đi, với một sự kiềm chế lớn lao, tôi bơi đi nơi khác.

Nhưng một cái đói kinh khủng vò xé lòng tôi, và tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi tự nhủ lòng: "Mình biết Triệu Cao, và lão ta cũng biết mình. Chắc lão không dám giết mình đâu. Nếu bị bắt, mình sẽ bảo lão mang mình về phủ đường!"

Tôi quay trở lại đớp ngay lấy con mồi, và tôi bị tóm cổ, tất nhiên vậy. Tôi chống cự và vùng vẫy nhưng Triệu Cao lôi tôi lên, môi dưới tôi đẫm máu, thế là tôi đành chịu. Khi lão ta sắp nâng tôi lên, tôi kêu:

- Triệu Cao, Triệu Cao, nghe ta đây! Ta là Thái Vệ, trưởng sở đây! Nhà ngươi sẽ bị tội về việc này đó!

Triệu Cao không nghe thấy lời nói của tôi, lão luồn một sợi dây gai vào mép tôi và quăng tôi vào một cái thùng có phủ bèo.

Tôi nằm đó chờ đợi. Một lát sau, hình như để đáp lại lời cầu khẩn của tôi, Chương từ phủ đường của ta tới. Tôi nghe thấy câu chuyện trong đó Triệu Cao từ chối không bán cho Chương con cá lớn. Vậy mà y cũng nhìn thấy tôi, lôi tôi ra khỏi cái thùng, tôi bị xách tòn ten bởi sợi dây, thật là nguy hiểm.

- Chương, sao mi dám như vậy? Ta là chủ của mi đây. Ta là trưởng sở Thái đây, ta chỉ nhất thời đội lốt cá thôi. Lại đây, bái yết ta đi!

Nhưng Chương không nghe lời tôi, hoặc là có nghe thấy mà cố lờ đi. Tôi gào to thất thanh lên, vùng vẫy lăn lộn mãi nhưng tất cả đều vô hiệu quả.

Khi tôi vào cổng, tôi thấy các viên chức đang đánh cờ gần cửa lớn, tôi kêu lớn lên gọi họ, nói cho họ biết tôi là ai. Tôi lại bị lờ đi. Một viên chức trong bọn họ reo lên:

- A ha! Đẹp đẽ biết bao! Nó phải cân tới ba cân rưỡi.

Các bạn hãy tưởng tượng xem tôi uất ức như thế nào!

Trong sảnh đường, tôi nhìn thấy các bác, như tôi đã kể lại một khắc trước đây. Chương trình với các bác về việc Triệu Cao giấu cá lớn, toan bán nguyên cá nhỏ thế nào, rồi Bạch cáu quá đá một cái thật mạnh vào lão ta, các bác đều khoái trá vì con cá lớn.

- Đem nó vào cho thằng bếp. Bảo nó làm một dĩa gỏi cá chép thật ngon, cho hành, cho nấm, và trộn chút rượu nhé!

Tôi tưởng như là Bạch nói câu đó. Tôi bảo với tất cả các bác:

- Các bạn đồng liêu ơi, đợi một chút đã. Nghe lời tôi đây. Thật là cả một sự lầm lẫn. Tôi là Thái đây. Các bác phải biết tôi chứ. Các bác không thể giết tôi được. Sao các bác lại tàn ác như vậy được?

Tôi cứ phản đối hoài, cãi hoài.

Tôi thấy cãi cũng vô ích vì các bác đều điếc cả. Tôi nhìn các bác với cặp mắt van lơn cầu khẩn, miệng tôi há ra cầu xin tha thiết:

- Hành, nấm và một chút rượu trộn! Sao cái lũ quỷ quái vô lương tâm này nỡ đối xử với bạn của họ như vậy!

Tôi tự nghĩ thế, nhưng tôi không thể làm gì được cả.

Rồi Chương xách tôi vào bếp. Thằng đầu bếp trợn to mắt ra mà nhìn tôi. Mặt nó tươi lên khi nó mài con dao, và đặt tôi lên cái thớt.

- Hoàng Triết Lương! Mi là tên bếp của ta! Chớ có giết ta! Ta xin mi đó!

Hoàng Triết Lương nắm chặt lấy mình tôi. Tôi thấy ánh dao sáng loáng sắp bổ xuống đầu tôi. Phập, lưỡi dao đã hạ xuống, và vừa lúc đó tôi tỉnh dậy.

Nghe chuyện đó, bạn bè của Thái rất xúc động và càng kinh dị hơn vì những điều mà chàng nói với họ đều đúng sự thật từng chi tiết một. Có người nói rằng họ nhìn thấy miệng con cá động đậy nhưng không ai nghe thấy một lời nào cả. Từ đó trở đi, Thái hoàn toàn bình phục, và bạn bè của chàng mãi cho tới già không dám ăn thịt cá chép nữa.




Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020

Vũ Linh - TÔI ‘ƯA’ TT TRUMP

Link nguồn; https://diendantraichieu.blogspot.com/2020/08/bai-137-toi-ua-tt-trump.html

Trong không khí có thể nói là ngột ngạt của những ngày gần bầu cử, các tiếng nói tung hô, chống đối nổi lên tứ phiá hơn vỡ chợ, cả nước hoảng loạn như sợ tsunami nào đó sắp nhận chìm cả gia tộc mình tới nơi rồi, bây giờ phải la hét, quơ tay quơ chân như tìm phao cứu sống.
Tất cả chỉ là một trò hát bộ oái ăm chưa từng thấy.
Quốc gia Cờ Hoa này đã có mặt trên bản đồ thế giới từ hơn 250 năm. Cứ 4 năm lại có bầu tổng thống, ông này đi, ông kia tới, đảng này mất quyền đảng kia thay thế, chu kỳ như quả lắc đồng hồ, chẳng có tsunami nào nhận chìm cái xứ này hết.

       Như Mỹ nói, bầu bán hay không bầu bán, ‘life goes on’…

Cộng đồng tỵ nạn Việt tại Mỹ bỗng dưng nhẩy dựng lên, hung hăng hơn xa dân Mỹ chính gốc, vác búa tạ đập nhau chết bỏ. Quái lạ hơn nữa, dân Việt tỵ nạn tuốt bên Âu Châu, Úc Châu, Congo hay Senegal gì gì đó, chẳng ăn cái giải rút gì cũng xiá miệng vào chửi bới, tung hô, khen chê, giảng giải, dạy bảo, loạn cào cào, cho dù tiếng Anh chưa thạo, Hiến Pháp Mỹ chưa đọc, tin tức thì chỉ biết lõm bõm qua truyền thông một chiều.
Cái khổ là cộng đồng tỵ nạn đang đập lẫn nhau chết bỏ, chứ không phải đập ông Trump hay ông Biden đâu. Ta cãi nhau ỏm tỏi qua các diễn đàn, báo, radio, và TV tiếng Việt, nhưng bảo đảm cả hai ông Trump và Biden, chẳng ông nào nghe, đọc hay biết đến.  biết cũng đếch ông nào … cares vì lá phiếu của cử tri tỵ nạn có giá trị sát… zero đối với các ông.
Một điều cực kỳ quan trọng mà cộng đồng gần như quên bẵng: trong vô số emails và tin tức tung ra, chắc chắn là đã có không ít emails và tin phịa của VC Bolsa nằm vùng hay VC Hà Nội tung ra để quậy, lợi dụng nước đục thả câu, tạo chia rẽ trong cộng đồng.
Nói như vậy, để xin quý vị làm ơn bình tâm lại đôi chút, ‘bớt giận’, ngồi nghĩ lại xem những câu chửi như tát nước vào mặt nhau, những ngôn ngữ du đãng Cầu Muối, những trò chụp mũ thô thiển, những khích bác trẻ con,… có đáng không? Nhất là các cụ tuổi gần đất xa trời, thay vì vui chơi với con cháu, có cần phải đuổi chúng đi chỗ khác để các cụ ngồi gõ lóc cóc vài dòng chửi rủa, nặn óc để phịa chuyện xuyên tạc,… cho nguôi giận. Có tác dụng gì? Ai ghét Trump vẫn ghét, ai thích Trump vẫn thích.
Dân Việt ta, từ thời phong kiến qua tới thực dân, rồi cộng sản hay quân phiệt, chưa một ai được nếm mùi dân chủ, tự do tư tưởng và tự do ngôn luận thật, trái lại chỉ biết chính trị ở VN là chuyện  sinh tử, một sống hai chết, tuyệt đối không có chuyện ‘life goes on’ như Mỹ. Quốc gia và cộng sản giết nhau đến cùng dĩ nhiên, nhưng cộng sản cũng giết cộng sản, quốc gia cũng giết quốc gia. Chuyện giết nhau đến cùng đã có trong máu rồi. Do đó, dù sống nửa đời người trong cái thành đồng của tự do tư tưởng này, hay trong các xứ Âu Châu khai sanh ra thể chế dân chủ tuyệt vời từ thời Hy Lạp, vẫn không học được gì hết. Vẫn không thể nào chấp nhận có người khác ý mình. Khác ý mình chỉ có thể là lưu manh, ngu dốt, bựa, hay VC, không thể là gì khác.
Dĩ nhiên, ai cũng hiểu bầu bán tổng thống Mỹ nói riêng, và am hiểu chính trị Mỹ nói chung là những chuyện cực kỳ quan trọng, vì đó là chuyện sẽ có ảnh hưởng và hậu quả trực tiếp trên cuộc sống của chính mỗi người trong chúng ta. Và qua các cuộc bầu bán, chính ta sẽ quyết định phần nào về những chuyện đó.
Thể chế chính trị Mỹ dựa trên ý muốn của đa số, có khi cái đa số đó thua, trở thành thiểu số. Vấn đề là làm sao tranh đấu để ý muốn của ta trở thành ý muốn của đa số. Nhưng tranh đấu ở đây phải hiểu là tranh đấu trong trật tự, trong luật lệ hiện hành, trong lý luận, giải thích và thuyết phục, trong tôn trọng những người khác ý, chứ nhục mạ nhau chưa bao giờ thuyết phục được ai hết.
Không cãi lộn chửi bới không có nghĩa là phải im lặng hết, ai làm gì thì làm, thây kệ. Trái lại, trong cái chế độ dân chủ mà tiếng nói của người dân có ký, thì người dân cần phải hiểu cho rõ, cần phải nhìn và nghe mọi chuyện từ mọi phiá để có thể suy tính cho mình một cách khôn ngoan. Do đó, tranh luận thật sự là cần thiết, nhưng chỉ là tranh luận trong nghiêm chỉnh thôi. Không tranh cãi thì ít ra thì cũng cần ‘giới thiệu’ quan điểm của mình để mọi người hiểu, và khám phá có được nhiều cách nhìn khác nhau.
Chính trị Mỹ trong vài năm nay, qua các nỗ lực gần như tuyệt vọng của đảng đối lập để bác bỏ ý dân, lật đổ chính quyền hợp pháp, và ngay cả qua nhiều cố gắng quá mạnh của đảng nắm quyền để tự vệ, đã là một thứ gương xấu cho chúng ta học bài về dân chủ. Nhưng không phải vì vậy mà ta phải biểu diễn ta giỏi chuyện đấm đá, chửi bới nhau hơn dân Mỹ.
Dài dòng như trên để giải thích tại sao có DĐTC, tại sao có bài này. Và để giải thích tại sao ‘Tôi ưa TT Trump’, coi như để đáp lễ lại một bài của một cụ chống Trump đã viết rất rõ ràng “Tôi không ưa ông Trump”.
Trước hết, phải nói cho thật rõ, không, tôi không cãi nhau gì với ai hết, chỉ muốn đáp lễ, giải thích ngược, đưa ra một cái nhìn khác, cái nhìn của một người “ưa TT Trump”. Ở đây, tôi nhìn và đánh giá ông Trump như một công dân đánh giá một tổng thống chứ không phải một cá nhân tự cho mình là hoàn hảo để phê bình tật xấu tánh tốt của một cá nhân khác.
Để tránh bị bôi bác, cuồng này cuồng nọ, tôi phải nói rõ, tôi bắt đầu viết bình luận chính trị Mỹ từ ngày Obama còn chưa làm tổng thống, khi ông Trump còn bận xây sòng bài, và sẽ còn tiếp tục viết dù TT Trump phải về chia bài tiếp. Trump đến rồi đi, VL vẫn còn đó.
Trở lại câu chuyện ủng hộ TT Trump, tôi nghĩ những người bầu cho ông Trump là đã bầu vì những quan điểm mà chính ông đã trình bày, và vì những hứa hẹn ông đã đưa ra khi tranh cử. Do đó, đánh giá ông phải là đánh giá dựa trên việc ông có duy trì cái quan điểm đó hay không, ông có cố gắng thực hiện những lời hứa hay không, có phải vậy không, thưa quý vị?
Tư cách cá nhân và con người Trump, xấu tốt ra sao, thiên hạ đã biết quá rõ ngay từ trước ngày bầu cử năm 2016 rồi, và ông vẫn đắc cử, dân Mỹ đã chấp nhận cái tư cách và con người đó rồi, nhai lại làm gì nữa? Có gì mới lạ? Không còn lý cớ nào khác hay hơn sao? Trí tưởng tượng nghèo nàn vậy sao? Nhai lại chuyện ông bốc phét về chuyện chộp bướm gì đó có thể cảm thấy hả hê trong lòng nhưng sẽ không bứng TT Trump ra khỏi Tòa Bạch Ốc được đâu, các cụ ơi. Gọi ông là điên, gian manh, mất dạy,... sẽ chẳng khiến ông mất đi một phiếu nào hết. Thay vì vậy, có nên chú tâm hơn vào những việc ông Trump đã làm cho dân trong mấy năm qua không? Để xem ông có khả năng lèo lái con thuyền quốc gia thêm bốn năm nữa không, hay là nên cho ông về vườn.
Mục đích bài này này không phải để kê khai thành quả của TT Trump, chỉ xin vắn tắt vài việc làm chính mà ứng cử viên Trump đã hứa. Nhất là để giải thích tại sao ‘Tôi ưa TT Trump’.

CHUYỆN GIẢM THUẾ VÀ KINH TẾ
Ông Trump hứa sẽ giảm thuế đồng loạt tất cả mọi người, tuy mức giảm của mỗi người sẽ khác nhau tùy mức lương và gia cảnh mỗi người. Ông đã ra luật giảm thuế này như đã hứa. Dĩ nhiên một người lãnh lương năm bẩy chục ngàn không thể yêu sách vô lý đòi được giảm thuế bằng Bill Gates. Lảm nhảm ông chỉ lo giảm thuế ‘nhà giàu’ là nói chuyện mỵ dân bá láp, khích động lòng tham và ganh tỵ của mỗi người để gây oán ghét mà không nhìn vào thực tế xã hội.
Ông đặc biệt hứa giảm thuế trên lợi nhuận công ty để khuyến khích các công ty mang tiền về nước đầu tư lại, giúp tạo công ăn việc làm cho dân. Và ông đã thành công phần nào khi tính tới cuối năm 2019, hơn 1.000 tỷ đô đã được chuyển về nước, mở biết bao hãng xưởng và tạo biết bao công ăn việc làm cho dân.
Tỷ lệ thất nghiệp dưới TT Trump đã xuống tới 3,6%, mức thấp nhất từ sau Đệ Nhị Thế Chiến. Trong hai năm rưi, từ đầu 2017 tới giữa 2019, 6,3 triệu người đã thoát ra khỏi cái vòng kim cô trợ cấp đủ kiểu, vì đã có công ăn việc làm đủ sức tự lực cánh sinh, không còn phải cúi đầu chià tay xin tiền ai nữa.
Thị trường chứng khoán phản ảnh suy nghĩ của giới kinh doanh về tương lai kinh tế. Nhìn vào các biểu đồ của Dow Jones và NASDAQ, trước cũng như sau COVID tấn công Mỹ thì hiểu họ nghĩ sao về kinh tế Trump, khỏi cần tranh cãi.
Hai năm qua, tôi được giảm thuế kha khá, không nhiều bằng Bill Gates, nhưng còn hơn không có gì dưới Obama.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN Y TẾ
TT Trump cũng hứa hẹn thu hồi và thay thế Obamacare. Ở đây, ông đã đạt được một nửa lời hứa, chỉ bỏ được luật bắt mọi người phải mua bảo hiểm hết nếu không sẽ bị đánh thuế phạt. Đây là một bằng chứng cụ thể tổng thống Mỹ không phải là Mao, mà muốn làm chuyện lớn phải có sự hợp tác của quốc hội, và trong vấn đề này, Thượng Viện thiếu đúng một phiếu nên không thu hồi Obamacare được.
TT Trump cố thu hồi Obamacare, đã làm đúng hay sai? Obamacare có giá trị như thế nào, kẻ này xin nhường lời lại cho cựu TT Clinton “So you've got this crazy system where all of a sudden 25 million more people have health care and then the people who are out there busting it, sometimes 60 hours a week, wind up with their premiums doubled and their coverage cut in half. It's the craziest thing in the world”.
Tố TT Trump cố gắng lấy đi bảo hiểm sức khỏe của người nghèo nghe vớ vẩn không lừa được thằng nhóc đánh giầy.
TT Trump cố gắng vứt bỏ cái “craziest thing”, tuy chưa hoàn tất, nhưng tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN DỊCH CORONAVIRUS VÀ LOẠN
Đã được bàn quá quá nhiều. Chỉ cần coi lại vài bài đã đăng trên diễn đàn này thì biết.
Một điều cần ghi nhận -nhất là các cụ bên Âu Châu, không hiểu Hiến Pháp Mỹ-, nước Mỹ là một liên bang của 50 ‘nước’, trách nhiệm riêng biệt của liên bang và tiểu bang được ghi rõ trong Hiến Pháp. Trên căn bản, liên bang có rất nhiều quyền gần như tuyệt đối về ngoại giao, quốc phòng, và chính sách trên tổng quát, nhưng về những vấn đề thi hành, nhất là trong các vấn đề y tế, giáo dục, xã hội, trật tự công cộng,… trách nhiệm đầu tiên là các chính quyền điạ phương và tiểu bang.
Lấy một ví dụ cụ thể dễ hiểu nhất: TT Macron của Pháp có quyền ra lệnh mở/đóng cửa kinh doanh cả nước, mở/đóng cửa trường, bắt dân đeo/hay không đeo khẩu trang, ra lệnh cảnh sát dẹp biểu tình,… TT Trump không có những cái quyền đó. Những chuyện đó nằm trong tay các thống đốc và thị trưởng.
Hiểu như vậy thì hiểu được những ồn ào chửi bới TT Trump bất tài trong việc kềm chế dịch hay dẹp loạn, chỉ là những chuyện chạy tội, bán cái, đổ thừa của các chính quyền địa phương, hầu hết thuộc đảng đối lập DC.
Tháng Giêng qua, ngay khi mới nghe phong phanh có dịch từ Vũ Hán, TT Trump đã ra lệnh giới hạn du khách từ TC qua Mỹ ngay, bất cần biết cụ Biden chửi là ‘bài ngoại cuồng điên’, cũng bất cần biết TTDC khi đó cho là TT Trump hù dọa vì dịch chỉ là một thứ cúm.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN LUẬT PHÁP
Trong ngành Tư Pháp, ông long trọng hứa sẽ phục hồi lại chức năng của các quan tòa, bảo đảm họ sẽ là những người lấy phán quyết theo Hiến Pháp, theo luật lệ hiện hành, chứ không theo cảm tính phe đảng cá nhân nữa. Ông đã giữ lời hứa bổ nhiệm hơn 200 quan tòa và hai thẩm phán vào Tối Cao Pháp Viện.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN DI DÂN
Di dân lậu đã trở thành một đại vấn nạn cho nước Mỹ. Dĩ nhiên, xứ này là xứ của di dân, do di dân xây dựng lên, không có lý do gì cấm di dân. Nhưng việc gì thì cũng phải có trật tự để khỏi xẩy ra loạn, có chừng mực để có khả năng lo chu đáo cho tất cả, từ những dân đang sống trong nước cho tới dân mới tới. Người nào vào theo đúng luật lệ thì được hoan nghênh, ai vào lậu không giấy phép thì bị coi là bất hợp pháp, bị trục xuất. Nước Mỹ có luật di dân được viết ra từ ngày lập quốc, tổng thống nào cũng phải tuân thủ.
Bây giờ, với TT Trump cũng không khác. Luật không thay đổi. Nhưng quan điểm chính trị lại bị lật ngược bốn vó lên trời. Cản di dân vào lậu trở thành kỳ thị, đi ngược lại cái gọi là ‘tinh thần Mỹ’ -American spirit.
Cái lạ lùng là khi TT Obama khoe đã trục xuất nhiều di dân lậu nhất thì phe cấp tiến hoan nghênh, bây giờ TT Trump trục xuất chưa tới một phần nhỏ của Obama thì bị chửi kỳ thị. Cụ nào thấy khó hiểu, kẻ này xin  mách cho biết cái mánh của đảng DC. Năm xưa, TT Obama được hậu thuẫn tuyệt đối của dân da màu, bất kể da đen, da vàng hay da nâu, chỉ cần phiếu da trắng thôi. Thế là sách lược của ông là chống di dân lậu để lấy lòng đám da trắng. Năm 2016, kết quả bầu cử với sự thảm bại của bà Hillary cho thấy đám da trắng đã đào ngũ bỏ đảng ta hết để bầu cho ông Trump. Thế là các đại ca túi của đảng DC quyết định thay đổi sách lược, phải bám chặt vào đám da màu, da đen Bờ Lờ Mờ và da nâu lậu thôi. Báo WaPo đã ‘thành thật khai báo’, chống di dân lậu là đảng DC sẽ bị tiêu tùng ngay (xem mục tin Đảng DC và Di Dân trong trang Tin Tức tuần này). Chuyện di dân không còn là vấn đề nhân đạo, mà chỉ là bài tính đếm phiếu, không hơn không kém.
Tôn trọng luật pháp thay vì hành xử theo nhu cầu bầu cử, TT Trump bất cần di dân lậu, lo xây tường bảo vệ đất nước.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.
Các cụ Âu Châu trước khi chửi TT Trump, xin cho tôi biết nếu tôi không có chiếu khán, không có thông hành, khơi khơi lấy máy bay qua bất cứ xứ Liên Âu nào có được nhập cảnh không? Qua tới nơi, xin lãnh đủ thứ trợ cấp, có được không?

CHUYỆN KỲ THỊ
DĐTC đã từng viết:
Chuyện Mỹ kỳ thị chỉ là những hiện tượng cá nhân, không phải là kỳ thị hệ thống hóa, toàn diện. Nhưng lá bài kỳ thị đã và đang được khai thác triệt để trong mùa bầu cử này như một vũ khí tàn bạo và cực kỳ hữu hiệu vì rất nhạy cảm.
Cho dù Mỹ có vấn nạn kỳ thị đi nữa thì chụp cái mũ kỳ thị lên đầu Trump, làm như thể Trump đẻ ra nạn kỳ thị thì quả là lố bịch nhất khi nạn kỳ thị đã có ở Mỹ từ ngày ông cố tổ của Trump chưa ra đời bên Đức. Và những người chạy theo, hô hoán Trump kỳ thị chỉ là một đám mà Lê-Nin đã gọi là “useful idiots”, bị đảng DC và TTDC lợi dụng làm công cụ không hơn không kém.
TT Trump nhìn nhận quốc nạn kỳ thị, nhưng không quỳ xuống cúi đầu xin lỗi ai hết.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN XÀI NGƯỜI
Đây là một trong những lý cớ vài cụ cuồng chống Trump mạt sát ông ta rất mạnh. Thật là quái lạ. Khi ông Trump ra tranh cử, thiên hạ chỉ nghe ông hứa sẽ làm gì, chưa khi nào ông hứa sẽ dùng ai, dùng vào trách nhiệm nào, dùng bao lâu hết.
Như đã viết, ông Trump là dân ngoài lề thủ đô, khi nhậm chức, chẳng biết ai là ai trong giới chính trị chuyên nghiệp, nên thu dụng người lung tung. Người nào hợp quan điểm thì ngồi lâu, không hợp thì đổi, cốt sao cho được việc, lo cho đất nước theo cách của ông. Việc ông dùng người nào vào việc gì, bao lâu là cách làm việc của ông, hoàn toàn trong phạm vi quyền hạn của ông, được Hiến Pháp bảo đảm. Ông làm được việc thì cứ để ông tiếp tục, không làm được thì bầu người khác. Thế thôi, mắc gì phải sỉ vả ông thay đổi nhân sự hay không?
Có người công kích TT Trump chỉ dùng ‘người của mình’, chuyên ‘yes Sir”. Ủa, chứ không lẽ ông phải dùng toàn những người chống phá ông, không làm theo ý ông, suốt ngày làm ngược lại chỉ thị của ông, gây lộn, chửi bới, phản phúc ông sao? Thế thì làm sao ông làm việc? Làm sao thực hiện được những gì ông đã hứa với cử tri?
Hình như các cụ công kích chuyện này chưa bao giờ có trách nhiệm nào quan trọng, chỉ huy được một người nào, chưa bao giờ hiểu được điều kiện tiên quyết của một nhóm làm việc tập thể là phải có sự đồng thuận, hợp quan điểm, cùng suy nghĩ như nhau mới làm việc chung được. Cụ thể là những người nào ủng hộ TT Trump, không hợp ý các cụ là các cụ chửi te tua hết, sao lại bắt TT Trump nhất định phải làm việc với những người khác ý ông?
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN
DĐTC đã viết nguyên một bài rồi, khỏi cần xào nấu lại ở cho mất thời giờ quý độc giả.
TT Trump không lẫn lộn nhu cầu đạo đức, lễ nghĩa giả đối cá nhân với chuyện kinh bang tế thế lo cho cuộc sống của 300 triệu dân.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN TẦU CỘNG VÀ VIỆT CỘNG
Các cụ cuồng chống Trump muốn khai thác sự căm thù TC của dân tỵ nạn Việt, nên cố lải nhải chuyện TT Trump không muốn hay không thể tiêu diệt TC và giải cứu VN.
Chuyện bá láp. Như DĐTC đã viết
Xin lỗi quý vị, thằng nhóc đánh giầy ở khu Tây Ba-lô Sàigòn cũng biết là không bao giờ có chuyện lính Mỹ đánh Tầu cứu Việt, cho dù Tập Cận Bình có tung 50 sư đoàn Hồng Quân qua ải Nam Quan. TT Trump là người chủ trương Mỹ không can thiệp vào chuyện thế giới. 
Sau kinh nghiệm xương máu của 75, người Việt nào còn ngồi chờ Mỹ ‘chống cộng giùm’, chờ ông Mỹ Trump ‘giải phóng’ Hoàng Sa, hay ông Mỹ Biden tranh đấu cho nhân quyền của dân Việt thì người đó cần phải đi khám giây thần kinh vì bệnh vọng ngoại bất trị.”
TT Trump hứa sẽ chặn đứng nạn bá quyền của tân đế quốc đỏ TC. Vừa nhậm chức, ông bổ nhiệm ngay tiến sĩ Peter Navarro, một giáo sư kinh tế nổi tiếng là chống Tầu. Cuộc chiến này không phải là chuyện hai thằng nhóc tiểu học đấm đá nhau, mà là cuộc dằng co bạc ngàn tỷ giữa hai đại cường kinh tế số 1 và số 2, nhất là Tầu là nơi cả ngàn đại công ty Mỹ có hãng xưởng hay cả triệu khách hàng, đánh Tầu quá tay thì những công ty Mỹ này sẽ thành đồng minh của Tầu, tìm mọi cách triệt Trump như Facebook, Twitter, Apple, Microsoft đang cố gắng làm. Dĩ nhiên cuộc chiến của TT Trump chưa đi đến đâu hết, nhưng ít nhất, ông cũng đã là tổng thống đầu tiên cố thử làm một cái gì để thay đổi thế cờ trong khi 3 ông tiền nhiệm đã nhắm mắt nhìn thâm thủng mậu dịch với Trung Cộng leo thang tới hơn 500 tỷ.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN THẾ GIỚI
TT Trump hứa sẽ làm cho nước Mỹ hùng mạnh lại, sẽ không thua ai hết, sẽ không cho ai lợi dụng khai thác, sẽ không lãnh đạo sau lưng ai hết. Trên căn bản, nhìn vào cách các quốc gia như Pháp, Anh, Ba Lan, Trung Cộng, Nhật Bản, Đại Hàn, Ấn Độ rình ràng đón rước ông, so với việc ông tiền nhiệm tới Bắc Kinh phải ra cửa hậu máy bay, không kèn không trống thì ta có thể hình dung uy tín nước Mỹ đã đi lên hay tiếp tục nằm ‘sau lưng’ thiên hạ.
Chính sách đối ngoại của TT Trump đã được DĐTC bàn qua, xin nhắc lại:
Chính sách đối ngoại cô lập ‘thượng tôn Mỹ’ này dĩ nhiên bị nhiều người chống, không kể cái đám cuồng điên nhắm mắt chống Trump về bất cứ chuyện gì. Đó là các khối
1) cấp tiến thiên tả DC và TTDC chủ trương toàn cầu hóa;
2) CH tân bảo thủ [neo-conservativediều hâu, còn gọi là  tân đế quốc [neo-imperialismcoi nặng ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới, muốn tung lính Mỹ đánh cả Bắc Hàn lẫn Iran, chê TT Trump yếu đuối [ông Bolton];
3) tướng lãnh lo ngại thấy TT Trump đang phá hủy quan hệ chặt chẽ với đồng minh cố hữu Liên Âu mà họ cho là tối quan trọng để giúp bảo vệ quyền lợi của Mỹ trên thế giới, như tham chiến tại Afghanistan, Iraq và chống khủng bố hồi giáo thế giới [các ông Mattis, Kelly]; và
4) Liên Âu khi TT Trump từ chối cõng cả thế giới trên lưng.”
Nói chung, gia tài nước Mỹ cấp tiến của TT Obama để lại đang bị TT Trump vứt vào thùng rác lịch sử, cùng với tất cả những chính sách thiệt thòi cho nước Mỹ nhất, như những chuyện phải đạo chính trị lố bịch và ngớ ngẩn chuyển giới là người hùng, nam nữ đề huề xài cầu tiêu chung, dân chúng thi đua đạt kỷ lục về trợ cấp, kỷ lục về phiếu thực phẩm, kinh doanh thi đua tháo chạy ra khỏi nước, kinh tế èo uột không phát triển được, nước Mỹ một mình hy sinh cõng chuyện quốc phòng, môi sinh, kinh tế cho cả thế giới đại đồng.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.
--------------------

Câu hỏi cho quý độc giả: tất cả những chuyện nêu trên, đó có là những lý do quan trọng, chính đáng mà quý vị trông đợi ở một tổng thống không? Có ảnh hưởng cụ thể và trực tiếp trên gia đình và cá nhân quý vị không? Có quan trọng hơn những chuyện vớ vẩn, lãng nhách như ‘vua nói láo’, ‘thích nịnh Nga, Tàu, Bắc Hàn’, bị năm bẩy bà thưa kiện sách nhiễu lăng nhăng chẳng đi đến đâu hết, thông đồng cuội, đổi chác ma, sách của bà cháu chửi rủa vì không được hưởng gia tài, ông phụ tá phản phúc, bị đuổi, chửi bới lung tung cho hả giận, chống đối của ông này, bà kia,... Xin lỗi, nói như Mỹ  “who the hell cares?”
Các cụ DƯT nặng càng chửi bới lung tung những chuyện lắt nhắt không đâu vào đâu, càng chứng tỏ trên những vấn đề ‘quốc sự’ lớn, TT Trump đã thành công đến độ các cụ cứng lưỡi, khó chỉ trích được. Các cụ càng bám vào những chuyện vớ vẩn để chửi, kẻ này càng tự tin mình đã nhận định TT Trump đúng mức, không rảnh thắc mắc hay ‘phản bác’ những chửi vặt nhảm nhí và ấu trĩ.

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

Nó là con trai tôi

Suốt cả một thời tuổi nhỏ nó chỉ thích chơi và hưởng thụ cuộc sống. Tất nhiên nó có học và có làm việc nhưng nó vẫn không đáp ứng được đòi hỏi của mẹ nó.
Tôi không đỏi hỏi gì nhiều, quan điểm của tôi thì chỉ cố gắng dạy bảo nó, còn nó muốn trở thành người như thế nào thì ta cũng phải vui vẻ.
Tôi luôn cho rằng các kỹ năng để tồn tại trong cuộc đời quan trọng hơn mấy cái môn học có trình độ hàn lâm cao cấp được nhồi vào đầu trẻ con ở xứ ta. Trái tim nhân hậu làm cho mỗi người biết yêu bản thân và yêu đồng loại. Tinh thần trách nhiệm đối với bản thân và với mọi người mọi thứ quanh mình.
Tôi cũng không biết từ khi nào nó lại muốn học giỏi để thi vào lớp chuyên trường chuyên. Nó cũng lục đâu được cái thẻ học sinh cũ của chị nó và giữ cái thẻ đó bên mình. Mẹ nó hỏi "sao đi đâu cũng mang theo cái thẻ đó?" - nó trả lời "đem ra dọa bạn bè rằng chị tao ngày xưa học trường chuyên nè"
Nó đòi mua cái áo trắng để chụp ảnh kỷ yếu, tôi cũng thấy lạ, vì xưa nay nó đâu có quan tâm chuyện mặc đẹp. Nó cứ mặc sao cho kín đáo là ổn.

Rồi đùng một cái, hôm nay tôi nhận được tin nó đỗ uỵch vào lớp chuyên trường chuyên một cách sòng phẳng - thừa hẳn 4 điểm.

Với tôi chuyện nó học ở trường cấp 3 chuyên lớp chuyên không quá quan trọng. Nhưng cái chuyện nó đỗ vào đó khiến tôi vui vì:
1/ Hóa ra nó cũng biết ước mơ.
2/ Hóa ra nó cũng biết phấn đấu cho ước mơ.
3/ Hóa ra nó cũng rất biết đánh giá đúng bản thân khi nó chọn đúng cái môn chuyên mà nó cầm chắc nhiều phần trăm đỗ.
Tôi vui vì cái tôi muốn dạy nó: "Hãy biết ước mơ + Hãy biết phấn đấu cho ước mơ + Hãy biết bản thân mình" - NÓ ĐÃ HỌC ĐƯỢC phần nào, tuy còn cần phải thường xuyên tiếp tục rèn luyện.
Ba yêu con! Chúc mừng con trai! 

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

The list of document and hand over thing

退職に伴う提出書類一覧
記入していただくもの
離職証明書の記載内容に関する確認書
退職願
秘密保持に関する誓約書
退職日に返却
提出いただくもの
健康保険証
扶養家族分全て
退職月の出勤簿
仁方事務所の鍵
携帯電話
就業規則
退職後離職票と源泉徴収票を郵送いたしますのでご住所を記入してください
退職後日中連絡のつく電話番号を記入してください
マイナンバー通知カード又は個人番号カードの使用目的について
会社が行う社会保険の手続きや税務処理で利用する必要性があり、社会保険や税金関係書類にマイナンバーを記載することは法令で定められた義務となっていますので、ご了承いただきたいと思います。

List of documents submitted with retirement
What to fill in
Confirmation regarding the content of the employee turnover certificate
Retirement request
Confidentiality pledge
Return on retirement date
What to submit
Health insurance card
All dependents
Retirement month attendance record
Nigata office key
Mobile phone
Labor regulations
Please fill in your address as we will mail you a retirement and withholding tax after retirement
Please enter the telephone number that can be contacted during the day after retirement
About the purpose of using My Number Notification Card or Personal Number Card
It is necessary to use it for social insurance procedures and tax processing performed by the company, and it is an obligation stipulated by law to list my number in social insurance and tax-related documents, so please understand that. I will.

Taishoku ni tomonau teishutsu shorui ichiran

Kinyū shite itadaku mono
Rishoku shōmei-sho no kisai naiyō ni kansuru kakunin-sho
Taishokunega
Himitsu hoji ni kansuru seiyaku-sho
Taishoku-bi ni henkyaku
Teishutsu itadaku mono
Kenkōhoken-shō
Fuyō kazoku-bun subete
Taishoku tsuki no shukkin-bo
Nigata jimusho no kagi
Geitaidenwa
Jūgyōkisoku
Taishoku-go rishoku-hyō to genzenchōshū-hyō o yūsō itashimasunode go jūsho o kinyū shite kudasai
Taishoku-go Nitchū renraku no tsuku tenwabangō o kinyū shite kudasai
Mainanbā tsūchi kādo matawa kojin bangō kādo no shiyō mokuteki ni tsuite
Kaisha ga okonau shakai hoken no tetsudzuki ya zeimu shori de riyō suru hitsuyō-sei ga ari, shakai hoken ya zeikin kankei shorui ni mainanbā o kisai suru koto wa hōrei de sadame rareta gimu to natte imasunode, go ryōshō itadakitai to omoimasu.

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020

Vũ Linh - ĐẠO ĐỨC CỦA TT TRUMP

Link nguồn: https://diendantraichieu.blogspot.com/2020/07/bai-135-ao-uc-cua-tt-trump.html

Tuần qua, kẻ này đã nhận được một bài viết với cái tựa rất oai là “Giải Mã…” gì gì đó, không phải đánh TT Trump, mà đánh những người ủng hộ TT Trump, dưới khía cạnh mới, gọi là khía cạnh hiểu biết chính trị và đạo đức. Đại khái theo cụ tác giả, những người ủng hộ TT Trump -trong đó có kẻ này đã hân hạnh nhận được bài viết- đều là ngu xuẩn chẳng biết gì về chính trị, và toàn là đám vô đạo đức hết. Nôm na ra, phải chống Trump thì mới là có hiểu biết về chính trị và có đạo đức.
Nội cái tựa không nghe cũng rất oai phong lẫm liệt, tự cho mình biết hết nên bật mí cho thiên hạ u mê biết ‘sự thật’, gọi là “giải mã”, chẳng thua gì cái tự tôn của đám cán ngố vỗ ngực tự xưng ‘đỉnh cao trí tuệ loài người’.
       Chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ trích thiên hạ u mê là luận cứ bình thường của khối cấp tiến, lúc nào cũng có thái độ tự cao tự đại, tự mãn tự tôn, coi thiên hạ như cỏ rác, chỉ có mình mới là ưu việt, khác ý mình đều là ngu hết. Vô đạo đức thì lại là lập luận chống TT Trump mà dân Mỹ đã vứt vào thùng rác khi họ bầu ông làm tổng thống, nhưng vẫn tiếp tục được các cụ cuồng chống Trump in sâu trong đầu, nhai đi nhai lại như khúc gân gà của Tào Tháo chỉ vì nghèo nàn tưởng tượng, bóp đầu mãi chưa ra đề tài chỉ trích khác. Nếu không phải là cố tình nhồi sọ, tẩy não thiên hạ.
Tác giả bài viết “Giải Mã…” phán một cách rất ‘hoành tráng’:
“… Có hai lý do khiến người Việt Nam "thích Trump" một cách vô điều kiện (lên đồng tập thể) đó là sự thiếu kiến thức về chính trị và không coi trọng các giá trị đạo đức.
Nhiều người Việt Nam có bằng cấp rất cao trong các lĩnh vực khác nhau nhưng điều đó không có nghĩa là họ có kiến thức về chính trị. Trí thức khoa bảng và trí thức chính trị hoàn toàn khác nhau. Chính trị là kiến thức tổng hợp của các loại kiến thức, là chuyên môn tổng hợp của các loại chuyên môn. Không có trường học nào dạy về chính trị vì đó là môn không thể dạy.
… Họ không hiểu mối liên quan mật thiết giữa chính trị và đạo đức vì thực ra chúng chỉ là một. Đạo đức là chính trị trên quy mô cá nhân trong khi chính trị là đạo đức trên quy mô quốc gia.
Một biện luận thuộc loại xin lỗi,… siêu dốt, không hơn không kém.
Trước hết, tố người khác ‘lên đồng’ trong khi chính mình cũng đang ‘lên đồng’ là chuyện tự vả vào mặt mình thôi.
Sau đó, chửi người khác không hiểu biết về chính trị để rồi giảng giải cho thiên hạ biết chính trị và đạo đức là một thì quả là chuyện… tự vả vào mặt mình thêm vài cái nữa, vì chẳng hiểu gì về chính trị cũng như mù tịt về đạo đức mà lại đi dạy bảo người khác về chính trị và đạo đức.
Điểm căn bản mà tác giả hiển nhiên không hiểu, là trong chính trị, có những khác biệt quan điểm rõ ràng, mà chẳng bên nào có thể đấm ngực nói “ta mới là chính danh, là nhân bản, là hiểu biết, là khôn ngoan, là thông minh, là đạo đức, là chân lý, là tất cả những gì tinh hoa, tốt đẹp nhất của nhân loại, còn đối thủ của ta thì toàn là rác rưởi, gian trá, ngu dốt, vô đạo, bất nhân,…”. Quan niệm hợp ý mình là ‘Ông Thiện’, không hợp ý mình là ‘Ông Ác’ là cách nhìn ngớ ngẩn của những người đầu óc có sạn, sống mấy chục năm trong xứ thành đồng của tự do tư tưởng mà vẫn không hiểu được cái tính ngạo mạn, chủ quan trịch thượng, mục hạ vô nhân đó chính là cái căn gốc của vấn nạn độc tài phát xít và độc tài cộng sản trên thế giới. May là tác giả chỉ có cây bút để viết nhảm thôi, chứ nắm được quyền hành và công an trong tay thì cũng không khác gì Hitler hay VC, khác ý là không ăn kẹo đồng thì cũng đi cải tạo mút mùa.
Một cụ tỵ nạn hạ bút viết tương tự “Một số người hành xử một cách độc tài, độc tôn, độc đoán không khác gì Cộng Sản, hễ ai trái ý là họ chửi bới tàn tệ, chụp mũ độc địa, đặt tên tục tĩu cho tất cả những người không đồng chính kiến. Quan điểm của họ là: “Không theo ta thì là kẻ thù ta!”.
Chính xác! Ch đáng tiếc là cụ này dùng câu đó để mô tả những người mà cụ gọi là cuồng mê Trump, nghĩa là cụ chỉ nhận định một chiều, mà không dám nhìn nhận câu này áp dụng cho cả những người người cuồng mê DC. Kẻ này từ ngày bắt đầu viết bài cho Việt Báo cách đây cả chục năm, vì không về phe DC, công kích TT Obama, nên đã nhận không biết bao nhiêu emails chửi rủa thô tục nhất. Chụp mũ là VC thì khỏi nói.
Trở về bài viết “Giải mã…”, nói về trường dạy chính trị, xin lỗi, trên thế giới có cả vạn trường dạy môn này, gần như tất cả các đại học lớn của Mỹ đều có lớp dạy về chính trị, gọi là political science.
Ngay cả bên Pháp, trong những trường lớn Tây gọi là ‘Grandes Ecoles’, có trường rất nổi tiếng gọi là trường ‘Science Po’ https://www.sciencespo.fr/en
Có lẽ tại chính trị học không được dạy ở cấp tiểu học nên tác giả NXV không biết thôi.
Sau đó, viết “chính trị và đạo đức là một” thì đúng là tuyệt chiêu của u mê. Theo lý luận này, tất cả các linh mục, sư sãi đạo đức nhất đúng ra phải ra tranh cử tất cả các trách nhiệm chính trị trên thế giới, theo gương cái xứ văn minh nhất thế giới là Iran, nơi mà chính trị, đạo đức và cả tôn giáo “là một”, nằm trong tay các giáo chủ khổ-mí-nị.
Thật ra, chính trị và đạo đức có thời đã là ‘một’, không sai, nhưng đó là thời của Tầu khoảng mấy ngàn năm trước. Khi đó, các người ra làm quan, tức là ra làm chính trị, phải thi, và thi dựa trên việc học thuộc lòng các sách như Đạo Đức Kinh. Đó là quan niệm phong kiến cổ lỗ sĩ theo đó các quan là các bậc phụ mẫu của dân, phải cai quản dân bằng cách làm gương đạo đức, tương tự như bố mẹ làm gương đạo đức cho con cái trong nhà. Bây giờ mà đòi hỏi tổng thống Mỹ phải trị quốc, bình thiên hạ bằng các lời dạy đạo đức của Khổng Tử, Lão Tử, Mạnh Tử, Trang Tử,… thì chỉ là muốn… tự tử.
Trong xã hội Mỹ, thế kỷ thứ 21, tổng thống chỉ là một công chức lãnh lương may ra cao hơn thu nhập của một ông chủ tiệm phở khu Bolsa, được trao cho một việc -một cái job- phải làm, tức là lo cho dân có công ăn việc làm, kinh tế phát triển, nước có thanh bình,… Làm được việc, có kết quả tốt, thì cho làm thêm vài năm nữa, sau đó cũng vẫn bị sa thải, cho người khác làm. Nếu làm dở thì bị đuổi sớm hơn. Tới rồi đi. Chẳng ai cần biết đạo đức cỡ nào, vì tổng thống chẳng là bậc phụ mẫu của ai, cũng chẳng phải là những loại ‘tôn giả lãnh đạo tinh thần’ phải làm gương đạo đức cho bất cứ ai. May ra thì họ có thể làm gương cho mấy đứa con trong nhà của họ, mà cũng chỉ làm gương được khi chúng còn học tiểu học thôi, chứ lên tới trung học thì chúng đã coi bố mẹ như một thứ đồ cổ trưng trong nhà rồi. Chúng lên tới đại học thì chỉ nghe theo lời thầy và bạn, còn bố mẹ thì … làm ơn đừng ‘giảng đạo’ nữa (như Madonna đã hát “Papa Dont Preach!”).
Cái bệnh của các cụ ‘thấm nhuần’ đạo của các ông triết gia Tầu của 5.000 năm trước là vẫn dùng cái thước đo cổ lỗ sĩ Tầu để đánh giá các tổng thống Mỹ của thế kỷ 21. Mà vẫn đinh ninh mình làm vậy là quá đúng, quá… hiền triết, trong khi thực tế chỉ là việc làm hết sức lẩm cẩm của một cụ đồ gàn. Thời đại này, tìm đỏ con mắt không ra được một chính trị gia đạo đức theo mô thức mấy ông Tử Tầu.
Chính trị tân thời của Mỹ, so với chuyện đạo đức Tầu, không khác gì mặt trăng mặt trời. Có mặt trời thì không có mặt trăng, có mặt trăng thì không có mặt trời. Đạo đức cao thì chính trị kém, hay ngược lại chính trị giỏi thì ma mãnh, đạo đức mỏng như tờ giấy. Có cả mặt trời và mặt trăng cùng lúc, là chuyện phúc đời chưa thấy nổi.
Trong lịch sử cận đại Mỹ, ông Carter có thể là tổng thống ‘đạo đức’, ít nhất theo cách nhìn của vài người, nhưng có chuyện không ai chối cãi được, đó là việc ông này đã là một trong những tổng thống tồi tệ nhất lịch sử Mỹ, chủ trì một nền kinh tế bết bát chưa từng thấy trong khi ngoài nước thì bị một đám sinh viên cuồng tín Iran sỉ nhục, bắt cả một tòa đại sứ làm con tin trong hơn cả năm trời mà chỉ biết bó tay ngồi nhìn, thọ được đúng một nhiệm kỳ, bị anh ‘tài tử xi-nê hạng C’ Reagan hạ sát ván. Ngược lại, ông Clinton được suy tôn như một trong những tổng thống DC cao tay nhất về chính trị thì tư cách đạo đức đi vào lịch sử như tổng thống chuyên…’hút xì gà’ với gái tơ bằng tuổi con mình.
Các cụ DƯT khoan nhẩy nhổm lên chửi VL này vô đạo. Ở đây, không ai nói làm chính trị là phải vứt đạo đức vào thùng rác, mà vấn đề chỉ là định nghiã thế nào là đạo đức, tiêu chuẩn đạo đức là gì?
Tiêu chuẩn đạo đức của một Quản Trọng bên Tầu cách đây mấy ngàn năm khác rất xa tiêu chuẩn đạo đức của một tổng thống đại cường Mỹ trong thế kỷ 21. Mang Trump ra so sánh với Quản Trọng còn tệ hơn mang ca sĩ rap so sánh với ả đào hát chèo Hà Thành của ba thế kỷ trước.
Trong xã hội Mỹ hiện nay, đạo đức không phải là chuyện mặc áo thụng vái bốn phương tám hướng, cúi rạp người xin lỗi tứ tung, ăn nói gia giáo lễ phép nhưng hoàn toàn giả dối, càng không phải là làm gương qua một cuộc sống riêng tư bề ngoài có vẻ rất gương mẫu nhưng trong hậu trường thì chẳng ai biết đâu mà mò.
Mà đạo đức ở đây phải được nhìn trên một bình diện quốc gia, lớn rộng hơn nhiều, qua việc các tổng thống đã làm gì cho dân, có chu toàn trách nhiệm dân giao phó cho không.
Đạo đức của một quốc trưởng lãnh đạo một nước là việc chu toàn trách nhiệm với dân, lo cho dân có công ăn việc làm, có đời sống ấm no, hạnh phúc, có an toàn trong nước cũng như không phải dính dáng vào chiến tranh chết chóc tuốt bên kia trái đất nếu không có lý do chính đáng.
Đạo đức ở đây không phải là khả năng tròng vào cổ người dân cái gông cùm trợ cấp khiến họ trở thành những nô lệ chính trị đảng phái mãn đời; không phải là áp dụng chính sách ngu dân, tuyên truyền những chuyện dấm dớ như giới tính theo ý thích, cầu tiêu lưỡng giới; không phải là phục vụ cho thế giới đại đồng, giúp dân thế giới, cho dù dân xứ mình phải chịu thiệt thòi, mất việc làm để giúp thế giới phát triển, chấp nhận hàng rẻ tiền mà độc hại cho dân mình xài nhân danh lý tưởng hợp tác quốc tế, …
Thật sự mà nói, những cụ mang chuyện đạo đức ra để chửi TT Trump không phải ngu ngơ, vẫn luẩn quẩn trong vòng Tứ Thư Ngũ Kinh đâu, nhiều cụ cũng chưa bao giờ nghe nói đến mấy ông hiền triết Tầu nào. Chẳng qua, chuyện đạo đức chỉ là cái cớ, nằm trong sách lược tìm rác để liệng vào Trump thôi.
Sách lược tìm mọi cách để triệt hạ TT Trump của đảng DC và phe cấp tiến bao gồm nhiều ‘mặt trận’ đánh vào nhiều khiá cạnh như bất tài để dịch lây lan, kinh tế đóng cửa, thất nghiệp tràn ngập, lủng củng với đồng minh, thất bại với Tầu cộng và Hàn cộng,… sau khi những chiêu trò thông đồng với Nga, đổi chác với Ukraine, đàn hặc,… đều thất bại ê chề. Vô đạo đức chỉ là một trong các mặt tấn công thôi. Khai thác tối đa, không xuyên tạc chế biến thì cũng là chuyện bé xé ra to như tông tông Thiệu đã từng nói.
Thử nhìn lại thực tế, TT Trump có ‘vô đạo đức’ không? Các tổng thống trước đây có đạo đức hơn Trump thật không?
Những lập luận tấn công tính đạo đức của TT Trump nhắm vào mũi nhọn: ‘ăn nói’ và ‘dâm dục’.

VẤN ĐỀ ĂN NÓI
TT Trump bị tố cáo ăn nói theo kiểu một cụ tỵ nạn cuồng chống Trump gọi là ‘mất dạy’ hay tục tằn. Điển hình là các danh từ “shithole”, “pussy”, “shit”, “fucking”,…
Có cụ DƯT đã cố phiên dịch những chữ này qua tiếng Việt, dùng những danh từ Việt có thể nói thô tục bẩn thỉu nhất, mục đích để bôi bác Trump. Trên nguyên tắc, dịch như vậy không phải hoàn toàn sai, nhưng hiển nhiên là cố tình phỉ báng. Khi một anh Việt mở miệng chửi đổng tiếng Đan Mạch, hiểu theo nghĩa đen chính xác thì đó là danh từ phản ảnh một hành động thô tục nhất, nhưng trên thực tế, ai cũng biết khi nói cái tiếng này ra cửa miệng, trong đầu anh ta chẳng có một ý nghĩ tục tằn nào, chỉ là cách nói thôi. Bất cứ ai ở Mỹ, có bạn Mỹ, đều biết dân Mỹ mở miệng nói shit, fuck như cơm bữa mà chẳng hề có ý nghĩ tồi tệ, dơ bẩn gì. Cũng chẳng khác gì mấy ông Tây mở miệng chửi “merde” hàng ngày.
Theo nhiều tài liệu và hồi ký, thì nếu nói về ngôn ngữ shit-fuck,… thì bà Hillary là vô địch khi trong hậu trường Tòa Bạch Ốc, mở miệng là xài tiếng Đan Mạch Mỹ ngay, có lẽ chỉ thua TT Johnson thôi. Ngay cả cụ Biden, sau khi luật Obamacare được chính thức ban hành, cũng đã nói với TT Obama “This is a big fucking deal!. Theo các cụ tỵ nạn cuồng chống Trump thì phó tổng thống Biden nói chuyện với tổng thống như vậy có đạo đức hơn ông Trump không? Có đáng bầu làm tổng thống hơn không?
Trong đạo Phật, có câu “Tất cả tùy tâm”. TT Trump khi nói những chữ đó không có tà tâm. Người diễn giải cố tình khai thác, hay cố tình bôi bác, bới móc mới là người có tà tâm.
TT Trump cũng bị tố cáo là chuyên gia nói láo. Theo Washington Post, cho tới nay, ông đã nói láo khoảng gần 20.000 lần. DĐTC đã từng viết về chuyện này rồi, xin trích dẫn lại cho quý cụ DƯT có trí nhớ kém:
Báo phe ta Washington Post biểu diễn một màn ảo thuật hạng siêu: mỗi ngày mỗi đúc kết tổng số những câu nói láo của TT Trump, cho đến nay đã lên tới đâu gần 20.000 lần rồi [xin lỗi, kẻ này không theo dõi kỹ từng ngày nên không có con số chính xác], vị chi trong năm, 4 tháng chấp chánh, hay hơn 1.200 ngày, TT Trump đã nói láo trung bình 17 lần mỗi ngày liên tục không ngừng nghỉ.
Cách đếm của WaPo rất khoa học và chi tiết. Mỗi lần WaPo nghe câu nào không hợp ý hay hơi khác sự thật là một lần Trump nói láo. Như TT Trump đi thăm một thành phố, ông chào hỏi dân chúng “What a beautiful day!” mà bầu trời có ba cọng mây che mất mặt trời, là WaPo chăm chỉ ghi ngay ‘nói láo một lần’. Rồi khi ông hô “Chúng ta sẽ thắng!” thì chị ký giả WaPo sẽ chăm chỉ ghi ‘nói láo hai lần’. Cứ thế tiếp tục vì trung bình có tới 17 lần một ngày, còn 15 lần nữa.”
Theo các cụ tỵ nạn, cuồng chống Trump, đây chính là một trong những bằng chứng Trump vô đạo đức. Thế thì xin hỏi những câu nói láo như “Tôi thề không có gian díu sex gì với cô Monica hết’, hay “Nếu anh muốn giữ bảo hiểm y tế của anh thì anh vẫn được giữ,… thì có đạo đức không?
Khi các cụ liên tục tung ra tin phịa, tin xuyên tạc, tin bóp méo, các cụ có đạo đức không?
Khi một cụ () tố sảng VL chửi “bà Hillary là con đĩ”, cụ có còn đạo đức không? Có đủ tư cách để ném đá người khác không?

VẤN ĐỀ ‘DÂM DỤC’
Có hai chuyện phe ta chúi mũi vào công kích: đó là câu chuyện ông Trump nói về ‘chộp bướm’, và chuyện cả chục bà tố ông Trump đã sách nhiễu tình dục.
Về ‘chộp bướm’, đây là toàn bộ câu chuyện. Cách đây hơn một chục năm, ông Trump có cuộc phỏng vấn trên TV. Trong vài phút ngưng để quảng cáo, ông nói chuyện bù khú với anh nhà báo về chuyện có nhiều cô gái trẻ có tham vọng muốn nổi tiếng nên gặp những người nổi tiếng, họ sẵn sàng chấp nhận bị sách nhiễu. Đây là nguyên văn câu nói của ông Trump: “And when you're a star, they let you do it. You can do anything. ... Grab them by the pussy”, đại khái “Khi anh là một ngôi sao thì họ để anh làm vậy. Anh có thể làm bất cứ chuyện gì. Chụp bướm của họ”. Các cụ tỵ nạn cuồng chống Trump xuyên tạc thành ‘TT Trump thích chộp bướm phụ nữ. Câu nói của ông Trump hiển nhiên khiếm nhã, là chuyện mấy ông đực rựa hay bốc phét, lại biến thành một câu nói phản ảnh một ý muốn tục tằn dâm dục, vô đạo đức nhất.
Anh nhà báo là cháu của TT Bush con, gian trá lén thu âm cuộc nói chuyện riêng, cất vào kho, cả chục năm sau bung ra, không biết có ý trả thù việc ông chú Jeb Bush bị ông Trump hạ trong cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc hay không.
Chuyện này, TTDC đã khua chiêng trống hơn vỡ chợ, để rồi sau đó, dân Mỹ nhún vai, vẫn bầu ông Trump làm tổng thống. Chỉ những cụ tỵ nạn nghèo nàn tư tưởng cho đến nay vẫn mang chuyện này ra nhai đi nhai lại.
So với các tổng thống khác thì sao? Không cần đi xa, chỉ cần nhìn vào TT Clinton và ứng cử viên tổng thống DC hiện nay là cụ Biden.
TT Clinton thì xin miễn bàn thêm. Việc của TT Clinton là hành động cụ thể, có đầy đủ bằng chứng, kể cả vết tinh khí còn dính ở áo đầm cô Lewinsky, nhưng ‘phe ta’ coi như chuyện vớ vẩn không có gì đáng thắc mắc. Nhưng một câu bốc phét của Trump thì lại giống như tsunami, một tội cần chu di cửu tộc.
Thiên hạ cũng nhẩy dựng trước việc TT Trump bị cả nửa tá bà tố cáo sách nhiễu tình dục dù chẳng có thưa kiện nào đi đến đâu hết, nhưng lại cười xòa việc cả tá bà đã kiện TT Clinton, trong đó có một bà đã được trả 850.000 đô để bãi nại.
TT Obama không có vấn đề cá nhân nào, nhưng chẳng có gì bảo đảm là hoàn toàn trong trắng như ‘ma sơ’. Thời các TT Kennedy và Johnson còn sống, không ai nghe nói tới xì-căng-đan nào. Chỉ sau khi hai ông qua đời người ta mới biết hai ông tổng thống này dâm tặc hơn tất cả các tổng thống khác của Mỹ. [Muốn biết đời sống trong hậu trường của các tổng thống, tìm đọc hồi ký của các cựu nhân viên mật vụ lo bảo vệ an ninh cho các tổng thống. Trong Amazon.com có rất nhiều. Đáng kể là cuốn The First Family Detail của Ron Kessler; và Protecting Presidents của Dan Bongino].
Cá Nhân TT Obama có thể không có gì, nhưng dưới thời của ông, những tiêu chuẩn đạo đức trong xã hội Mỹ đã lọt xuống mương hết. Một anh râu ria xồm xoàng, nếu muốn, vẫn có thể vỗ ngực hô “tôi là đàn bà” và hiên ngang đi vào cầu tiêu phụ nữ ‘ngắm cảnh’. Những anh chị chuyển giới bất kể vì những lý do sinh lý chính đáng, hay lý do gian trá cuội chẳng hạn để có dịp vào cầu tiêu phụ nữ, hay tranh giải thể thao với các lực sĩ phụ nữ yếu đuối hơn, đều được tung hô là những người hùng của thời đại mới, dám xé tan các tiêu chuẩn giới tính hủ lậu.
Còn tư cách đạo đức của cụ Biden thì sao?
Cụ Biden bị một bà cựu phụ tá tố cụ sách nhiễu tình dục bà cách đây mấy chục năm. Câu chuyện nổi đình nổi đám được đâu ba ngày thì TTDC quyết định giúp cụ Biden chôn sâu dưới ba chục thước đất. Khác xa, rất xa cách TTDC đối xử với ông Kavanaugh khi ông này cũng bị tố sách nhiễu khi ông được bổ nhiệm thẩm phán Tối Cao Pháp Viện.
Một việc làm rất nổi tiếng của cụ Biden là chuyên môn... hít tóc phụ nữ rất kỹ, đã khiến nhiều bà thú nhận cảm thấy rất khó chịu. Có đạo đức không vậy?
Gia đình cụ Biden cũng là đề tài đáng để ý.
Cụ Biden có hai con trai, anh Beau sanh năm 1969 và anh Hunter sanh năm 1970. Anh Beau chết ung thư 2015. Ông em Hunter vuốt ve an ủi bà chị dâu. Sau vài tuần vuốt ve, chưa qua 49 ngày, ông em công khai sống chung với bà chị dâu góa phụ mặc dù khi đó đang có vợ và ba con. Được hỏi về chuyện loạn luân này, cụ Biden tuyên bố rất vui mừng thấy anh Hunter kếp hợp với bà chị dâu! Qua tới 2018sau khi đã ly dị vợ sống với bà chị dâu một thời gian, anh Hunter bỏ bà chị dâu, đi với với bà khác. Chưa được một năm, lại làm đám cưới với một bà khác nữa. Sau đó bị bà đào vừa bỏ thưa kiện là bố của đứa con mới sanh của bà. Anh Hunter chối, bị tòa bắt thử DNA, xác nhận là bố thật. Tòa đang bắt phải nộp giấy thuế, kê khai tài sản, kể cả tất cả các đầu tư tại Ukraine và Trung Cộng để tòa tính tiền chia lại cho đứa con hoang và bà mẹ. Nội vụ đang đợi tòa xử.
Ở đây, ta chưa nói về chuyện làm ăn tham nhũng với TC, là đề tài của một bài khác,
Gia đình cụ Biden như vậy sao không thấy có cụ tỵ nạn đạo mạo nào bàn luận vậy?
Dù sao thì những chuyện lem nhem kiểu em chồng chị dâu cũng không có trong đám con cháu TT Trump, nhất là chắc chắn không có chuyện ông bố lại ‘rất vui mừng’ trước cảnh loạn luân này.

Thẳng thắn mà nói, hình như tất cả hoàn toàn tùy thuộc tính phe đảng theo kiểu hòn bi cũng méo mà củ ấu vẫn tròn. Vấn đề của chúng ta là phải mở to mắt để nhìn, vểnh tai để nghe, đừng bị khai thác, biến thành những người mà Lê-Nin gọi là… useful idiots.