Thứ Ba, 19 tháng 2, 2019

Phạm Thị Hoài - Bàn về thông điệp của 100 trí thức gửi Donald Trump

Nguồn: Về một thông điệp


Phạm Thị Hoài viết:
Nhân cuộc họp Thượng đỉnh Mỹ-Triều sắp tới tại Hà Nội, 100 nhân sĩ, trí thức, nhà hoạt động xã hội và tổ chức dân sự xã hội người Việt đã gửi tới Tổng thống Mỹ Donald Trump một bức Thư ngỏ.
Tuy thư ngỏ nêu trên gây cho người đọc cảm giác không biết các tác giả của nó thực ra muốn nói gì, song không phải ngẫu nhiên mà nó ra đúng vào ngày 17 tháng Hai năm 2019, ngày kỉ niệm 40 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung, và nhấn mạnh nguy cơ Việt Nam bị tham vọng bành trướng của Trung Quốc đe dọa. Nếu tôi hiểu không sai, cuối cùng đấy là một thông điệp đơn giản nhưng vì những lý do nào đó khó nói thẳng: các trí thức Việt Nam mong được Ngài Tổng thốngHis Excellency Donald Trump, người “đóng vai trò dẫn dắt trong tư cách người đứng đầu quốc gia hùng mạnh nhất và tiên tiến nhất” của thế giới tự do, lưu ý giúp đỡ để Việt Nam chống Tàu, bởi rút cuộc thì quyền lợi của Việt Nam và Hoa Kỳ là tương đồng, Ngài giúp chúng tôi cũng chính là bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ.
Tôi khó có thể chia sẻ thông điệp đó.
1. Không chỉ riêng vì lợi ích của Việt Nam, điều kiện quan trọng nhất để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở toàn bộ khu vực Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình là sự vững mạnh của cộng đồng các nước dân chủ tự do toàn thế giới, trong đó có Hoa Kỳ. Song cộng đồng này đang lâm vào một cuộc khủng hoảng lịch sử; bị chia rẽ sâu sắc; một số liên minh quan trọng bị rạn vỡ; một số cam kết nền tảng bị hủy bỏ; một số định chế rường cột bị hoài nghi và công kích; sự ưu việt của thể chế dân chủ pháp quyền bị mai một sức hấp dẫn, trọng lượng quốc tế của toàn thể cộng đồng bị suy giảm. Donald Trump chính là hiện thân của cuộc khủng hoảng ấy. Ông ta là kết quả nhưng không là đáp án. Ông ta là một tai nạn, một vụ nổ cầu chì khi hệ thống chính trị của nền dân chủ quá tải; điểm tích cực duy nhất ở đó là nó như một cú ngã bệnh đích đáng, khiến cái cơ thể chính trị rất giàu sức đề kháng của Hoa Kỳ được thanh lọc cần thiết và kích thích thay đổi. Với tất cả lo ngại, tôi vẫn tin rằng có thể mất trọn một thập niên hay hơn nữa và phải trả những cái giá rất đắt, cuối cùng cộng đồng dân chủ thế giới sẽ vượt qua giai đoạn thử thách khắc nghiệt này để tự đổi mới; song Donald Trump không phải là giải pháp mà là vấn nạn ở tầng cao nhất, và hy vọng vào ông ta không khác gì gửi gắm tương lai vào con bệnh thay vì vào một nền y học tiến bộ.
2. Một hệ quả của điều kiện nói trên là khả năng kiềm chế các chính quyền độc tài trên thế giới, trong đó Việt Nam luôn có mặt, và Trung Quốc đóng vai trò trưởng thượng. Donald Trump, vị tổng thống chỉ tuyệt đối nhất quán ở sự bất nhất khôn tả của mình, đã vô số lần bày tỏ thiện cảm, thậm chí lòng ngưỡng mộ, sự sốt sắng hợp tác và thậm chí sẵn sàng che chắn với các nhà độc tài cả hạng nhất lẫn hạng nhì trên thế giới, từ Putin đến Erdogan, từ Mohammed bin Salman đến Viktor Orbán, từ Tập Cận Bình đến Kim Jong-un, và tất nhiên cả với các nhà độc tài ở Ba Đình. Hiển nhiên ông ta có thể quay ngoắt 180 độ để sỉ vả cũng chính những đối tượng ấy trong một cơn đồng bóng lúc 5 giờ sáng mất ngủ bằng lời lẽ rất thô bỉ mà Hiến pháp Hoa Kỳ bất khả ràng buộc, bởi với tất cả sự thận trọng trước những khả năng thoái hóa của con người, các nhà lập quốc của đất nước vĩ đại này không thể hình dung một kịch bản như vậy. Tôi cũng không thể hình dung giới đấu tranh dân chủ Việt Nam, vì mấy lời đãi bôi tình thế của Trump nhắm vào phiên bản chủ nghĩa xã hội ở Cuba hay Venezuela, nói dzậy mà hổng phải dzậy, lại kỳ vọng vào một Tổng thống Mỹ mù tịt về các định chế dân chủ, tưởng mình là một le Roi Soleil, một Thái dương Vương; gọi báo chí tự do nước mình là “kẻ thù của nhân dân”, khinh thường quyết định của các thẩm phán độc lập, hô hoán đòi tống đối thủ chính trị vào tù, đuổi việc bất kỳ ai dám trái ý mình và hành xử như một tay anh chị sẵn sàng vặn cổ “đứa nào dám chơi tao”. Donald Trump là nỗi hổ thẹn của thế giới tự do và cơ hội của thế giới độc tài. Với tất cả tham vọng vô độ, việc ông ta vẫn không thể lạm dụng các quyền năng to lớn của chức vụ tổng thống Mỹ để cai trị như một nhà độc tài hay thậm chí phát-xít là nhờ ở sự vững chắc của các cơ chế phân bố quyền lực và các định chế dân chủ pháp quyền Hoa Kỳ. Chỗ dựa của những người Việt yêu dân chủ là các cơ chế và định chế đó chứ không phải His Excellency đương nhiệm.
3. Cả hai cuộc chiến, Việt-Mỹ và Việt-Trung, đều cho thấy sự lắt léo biến hóa của các liên minh quyền lợi trên sân chơi thế giới mà Việt Nam chỉ là một trái bóng trong chân các siêu cầu thủ. Mỹ có thể chống Tàu đến người Việt cuối cùng như đã từng ngược lại; và Mỹ cũng có thể, như tròn 40 năm trước, vừa bịt tai này để không phải nghe tiếng súng ở biên giới Việt-Trung, vừa dỏng tai kia để nghe ngóng mọi động tĩnh ở Quảng trường Đỏ. Mỹ vào miền Nam Việt Nam vì quyền lợi của mình và của thế giới tự do, rồi lại rút khỏi đó cũng vì chính những quyền lợi ấy. Ý tưởng về sự tương đồng quyền lợi giữa Việt Nam và Hoa Kỳ hiện tại là một slogan tốt cho những cuộc gặp gỡ vô thưởng vô phạt, có lảy Kiều và rất nhiều hình ăn phây, song nó không liên quan gì đến thực trạng thế giới hiện tại, trong đó cuộc tranh hùng của hai đế chế, một đang tại vị và một đang trỗi dậy, là một vòng xoáy nuốt chửng quyền lợi của tất cả các quốc gia khác. Giữa cơn mê Make America Great Again của Trump và Giấc mộng Trung Hoa của Tập, một đất nước không có gì để đặt lên bàn cân ngoài xương máu nhân dân như Việt Nam thì chỉ giữ cho mình được đôi phần tỉnh táo là đã có phúc lớn. Còn lại, ở cấp độ những lợi ích dễ thương lượng hơn, dĩ nhiên Ngài Tổng thống với đam mê tột đỉnh là khoe tài cán của cá nhân mình trong các cú deal thượng thặng sẽ tiếp tục cảnh báo rằng an ninh quốc gia Mỹ đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi gần 35 tỉ dollar thâm hụt thương mại với Việt Nam, giới cần lao Mỹ đang rên xiết bởi trò ngoại thương unfair của người Việt, người Việt đang cướp công ăn việc làm và thu nhập của người Mỹ. Nhưng không sao, Việt Nam chỉ cần mua máy bay quân sự tốt nhất thế giới của Mỹ, tên lửa tốt nhất thế giới của Mỹ, tàu chiến tốt nhất thế giới của Mỹ và một số thứ cực kỳ nhất, vĩ đại nhất thế giới của Mỹ nữa là chúng ta có một big deal hoàn hảo. America first. Việt Nam không nhất thì bét.
4. Cuối cùng, tôi cho rằng dù thế nào cũng không nên tuyên bố rằng 96 người và 4 tổ chức xã hội ký tên vào bức thư ngỏ này phát ngôn cho “ý chí và tâm nguyện của phần lớn người Việt Nam sinh sống trong nước cũng như ở nước ngoài“. Chúng ta nên thận trọng với ham muốn làm chủ tập thể.
Berlin, 19/2/2019

Thạch Đạt Lang, 19/02/2019
Ngày 27-28/02/2019 tại Hà Nội sẽ diễn ra cuộc họp thượng đỉnh giữa ông Donald Trump, tổng thống Mỹ và Kim Jong-un, chủ tịch nhà nước Bắc Hàn. Cuộc họp chưa diễn ra nhưng đã lôi cuốn sự chú ý, quan tâm của cả thế giới, đặc biệt của người dân Việt Nam.

Người Việt Nam bày tỏ sự quan tâm, háo hức, mong đợi cuộc họp một cách cuồng nhiệt, biểu lộ qua những bài viết, những đoản văn phổ biến tràn ngập trên mạng xã hội facebook, email, twitter…
Đặc biệt là lời kêu gọi biểu tình vào ngày 27-28/02/2019 và một lá thư được một trăm "nhân sĩ, trí thức xã hội chủ nghĩa, các tổ chức, xã hội dân sự" nổi tiếng trong nước lẫn hải ngoại đồng ký tên gửi đến ông Donald Trump được đăng trên nhiều tờ báo online.
Xin nói đến lá thư trước. Chỉ bàn đến nội dung lá thư vì không ai biết chắc chắn lá thư có đến tay Donald Trump không ? Trump có đọc lá thư đó khi nhận được không ?
Theo lời của Rex Tillerson, cựu bộ trưởng ngoại giao đầu tiên của Trump nhận xét về ông ta như sau : "Trump là một nhà độc tài, một kẻ ngu dốt, vô kỷ luật, không thích đọc, chỉ muốn làm những việc bất hợp pháp theo ý mình".
Đọc là thư 3 lần, người viết thật sự chẳng hiểu mục đích của lá thư là gì ? Phần đầu lá thư, sau khi giới thiệu những người ký tên, hoan nghênh lý do, sự hiện diện sắp tới của Trump ở Hà Nội, kể lể chuyện quá khứ giữa 2 nước... sau đó là khen ngợi thông điệp liên bang của ông Trump đọc vào dịp đầu năm 2019... rồi cuối cùng khẳng định chắc nich :
Nhân dân Việt Nam quyết bảo vệ Độc lập, Tự do, Toàn vẹn lãnh thổ của mình bằng mọi giá ; và để bảo vệ những quyền thiêng liêng ấy, chúng tôi sẽ phải tự cường bằng con đường cải tổ đất nước, dân chủ hóa, văn minh hóa, theo "một tiêu chuẩn sống mới cho thế kỷ 21" mà Hoa Kỳ đề xướng.
Làm thế nào để tự cường bằng con đường cải tổ đất nước, dân chủ hóa, văn minh hóa theo "một tiêu chuân sống mới cho thế kỷ 21 mà Hoa Kỳ đề xướng" khi mà những người ký tên vẫn chỉ rụt rè phản đối chế độ cộng sản bằng những thư ngỏ, kiến nghị, yêu sách… ?
Muốn cải tổ đất nước thì phải nắm chính quyền, phải có chính sách, kế hoạch dài hạn, ngắn hạn. Cải tổ đất nước bằng cách nào khi không có quyền lực trong tay, không có tổ chức chính trị đủ mạnh để đối đầu với chính quyền cộng sản, không có một dự án chính trị tương lai cho ra hồn ?
Dân chủ hóa đất nước theo phương thức nào khi đảng cộng sản vẫn lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện ? Mọi tiếng nói đối kháng đều bị bóp nghẹt từ trong trứng nước, bao nhiêu thư ngỏ, kiến nghị rồi đến yêu sách... đảng cộng sản vẫn trơ ra như gỗ đá dường như vẫn không thức tỉnh được thành phần trí thức, nhân sĩ này.
Làm sao để văn minh hóa xã hội khi nền giáo dục xã hội chủ nghĩa xuống cấp trầm trọng, thầy, cô giáo đánh đập, tra tấn, khủng bố, đe dọa học sinh nhan nhản khắp nơi ? Văn minh, văn hóa ở đâu khi vào dịp Tết đầu năm, lãnh đạo cộng sản từ địa phương đến trung ương lũ lượt thay phiên nhau đi lễ bái, cúng kiến, cầu an, hái lộc, xin phước phù hộ cho mình thăng quan, tiến chức, giầu có ?
Tiêu chuẩn sống mới cho thế kỷ 21 mà Hoa Kỳ đề xướng ra sao, ai soạn thảo, ban hành… hay cũng chỉ là America first ? Nếu có, đó có phải là mẫu mực sống cho tất cả mọi người trên thế giới ?
Tiêu chuẩn sống của người dân trong một đất nước phụ thuộc rất nhiều vào kinh tế, địa chính trị, xã hội, tôn giáo, văn hóa, giáo dục... Không thể đem tiêu chuẩn sống của người dân đất nước này áp dụng vào quốc gia khác.
Hơn thế nữa, thông điệp liên bang mà Donald Trump đã khẳng định "Nước Mỹ trên hết", vậy làm sao số phận nước Mỹ có thể gắn chặt với số phận mọi dân tộc trên thế giới để có thể đem tiêu chuẩn sống mới của Mỹ áp dụng vào Việt Nam ?
Một trăm nhân sĩ, trí thức, đại diện các tổ chức xã hội dân sự, một trăm bộ óc tinh hoa của đất nước đồng ký tên vào môt lá thư rỗng tuếch với những lời lẽ viển vông, mâu thuẫn, thiếu thực tế gửi cho một lãnh đạo nổi tiếng hoang tưởng ở một đất nước cách xa hàng chục ngàn cây số. Để làm gì ? Chẳng lẽ để chứng tỏ : Mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn còn đây ?
Ngoài lá thư với những ý tưởng sáo rỗng, lời văn cường điệu, tưởng cũng nên có đôi dòng về những lời kêu gọi biểu tình trong 2 ngày 27-28/02/2019.
Khi kêu gọi biểu tình, người kêu gọi phải đặt ra mục đích rõ ràng. Biểu tình để làm gì ? Hoan hô, cổ võ, ủng hộ hay phản đối, lên án hành động một cá nhân, một nhóm người hay một chủ trương, kế hoạch của một tổ chức, chế độ… ?
Muốn biểu tình thành công, đạt được mục đích, cuộc biểu tình cần được chuẩn bị, tổ chức chu đáo, kỹ lưỡng. Từ cờ, biểu ngữ, khẩu hiệu, loa phóng thanh... đến lực lượng giữ gìn trật tự, an ninh, phòng chống bị đàn áp, giải tán bởi sự tấn công của công an, dân phòng, cảnh sát cơ động và đặc biệt thành phần phá hoại là công an giả dạng người biểu tình.
Những lời kêu gọi biểu tình trên các mạng xã hội ngày 27-28/02/2019 không hề đưa ra một mục đích rõ ràng nào về lời kêu gọi của mình. Cờ quạt, biểu ngữ, slogan... cũng không nói đến phải như thế nào ? Hoan hô Donald Trump hay đả đảo Kim Jong-un, cầm cờ Mỹ hay cờ vàng, cờ đỏ, đòi hỏi hay yêu cầu chuyện gì… ?
Vậy xuống đường biểu tình để làm gì ? Để ăn nó đòn của công an, dân phòng, cảnh sát cơ động hay để bị bắt giữ, giam cầm ít ngày, bị kết án tù cho có tín dụng… ?
Không ai có quyền đòi hỏi, yêu cầu người khác phải tranh đấu, đòi hỏi tự do, dân chủ cho mình nhưng trí thức, nhân sĩ có bổn phận, trách nhiệm phải giải thích, hướng dẫn người dân đứng lên tranh đấu, đòi hỏi những quyền lợi mà họ đương nhiên được hưởng.
Nếu không làm tròn trách nhiệm, bổn phận của người trí thức thì nên im lặng, sẽ không ai trách cứ được mình nhưng xin đừng làm chuyện ruồi bu. Chẳng có đất nước nào có thể tự cường, bảo vệ được độc lập, tự do với những trí thức chỉ có khả năng viết thư ngỏ, kiến nghị, yêu sách.
Thạch Đạt Lang

(19/02/2019)

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

Sự phẫn uất nào hơn?! - kỷ niêm 40 ngày giặc Tàu xâm lược

Ngày 17 tháng Hai năm 2019 - tròn chĩnh 40 năm 17 tháng Hai 1979 giặc Tàu xâm lược, cướp phá, đốt nhà, giết người, hãm hiếp đàn bà trẻ em suốt một dải biên giới phía bắc.

Đúng ngày hôm nay người dân Sài Gòn tự dưng thấy lư hương ở tượng đài Trần Hưng Đạo bị di dời và thay bằng thùng rác!




Bài

Ai đã cho dời lư hương tượng Đức Thánh Trần?

Đúng vào ngày 17/2 kỷ niệm 40 năm chiến tranh Biên Giới chống quân Trung Quốc xâm lược, người dân Sài Gòn ngỡ ngàng nhìn thấy tượng Đức Thánh Tràn Hưng Đạo -vị tướng quân có công ba lần dẹp phá quân Nguyên đã bị raò chắn, lư hương ngay trước chân tượng đã bị ai đó ra lệnh dời đi và thay vào đó là hai xe rác.

Language
Vietnamese

By

Mai Hoa

Đã có một sự có thể gọi là sentimental - đau buồn và giận dữ trên trang mạng xã hội trong ngày 17/2 năn nay.

Tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo, vị Đại tướng oai hùng của dân tộc Việt, người nhân dân phong Thánh vì tài đức và công lao ba lần dẹp tan quân Nguyên xâm lược vốn là nơi mà người dân thường tới thắp hương trong những ngày lễ lạc quan trọng và các sự kiện lịch sử như ngày Hải Chiến Hoàng Sa, ngày nổ ra cuộc Chiến Tranh Biên Giới, ngày Vọng Đức Thánh Trần và các ngày lễ tết

Trong ngày 17/2 năm nay đúng 40 năm nổ ra cuộc chiến tranh biên giới tàn khốc và đẫm máu khi người dân Sài Gòn đến khu vực tượng Trần Hưng Đạo thì thấy nơi này đã bị ai đó ra lệnh rào chắn, lư hương lớn nặng hơn trăm ký đã bị dời đi lúc nào, và thay vào đó là hai xe rác được đặt chắn phía trước.

Người dân cũng ghi nhận có nhiều lực lượng chìm nổi trong các sắc phục khác nhau tập hợp quanh khu vực tượng Trần Hưng Đạo.

Cả xe phá sóng cũng được đưa đến.



Ngay trước ngày 17/2 trang mạng cũng lưu truyền một văn bản đánh dấu 'Mật' được cho là gởi đi từ ngày 15/2 từ Đảng Bộ TP Hồ Chí Minh do Phó Thường Trực Nguyễn Duy Vũ ký tên đóng dấu với nội dung yêu cầu các cấp thi hành chỉ thị "không tham gia tụ tập biểu tình gây rối an ninh trật tự tại khi vực tượng đài Trản Hưng Đạo (quận 1) trong ngày Chủ Nhật 17 tháng 2 năm 2019".

Cuộc chiến tranh Biên Giới theo như BBC cho biết "Ngày 17/02/1979, vào lúc 5 giờ sáng, chừng 100 nghìn quân Trung Quốc vượt biên giới vào Việt Nam sau các đợt pháo kích cấp tập. Đối mặt với quân Trung Quốc ban đầu chỉ là 75-80 nghìn bộ đội địa phương và dân quân tự vệ Việt Nam."

Theo David Dreyer viết trong 'The 1979-Sino-Vietnamese-Conflict' thì Trung Quốc đã tập trung hơn 300-400 nghìn quân thuộc 20 sư đoàn, khoảng 1.200 xe tăng cùng pháo binh, 1.500 khẩu pháo và hỏa tiễn cùng các loại vũ khí hỗ trợ. Chỉ riêng ở vùng giáp Lạng Sơn, lực Lực lượng của Quân Giải phóng của Trung Quốc (PLA) lên tới 70 nghìn quân.

Sư đoàn Sao Vàng của Việt Nam bảo vệ Lạng Sơn bị Trung Quốc bao vây, xóa sổ và Lạng Sơn bị biến thành bình địa chỉ trong vài ngày.

Đây là một cuộc chiến diễn ra trong một thời gian ngắn nhưng mức độ thảm khốc và chết chóc thì rất đáng kể dù cả hai bên đều đưa ra các con số khác nhau về thương vong.

Military History Magazine cho biết Trung Quốc chỉ thừa nhận có 7.000 quân tử vong và 15 nghìn bị thương nhưng các nguồn Phương Tây ước tính có 28 nghìn quân Trung Quốc bị giết và 43 nghìn bị thương. Phía Việt Nam không nói số thương vong trong quân đội nhưng nói nhiều về số 100 nghìn thường dân bị thiệt mạng.

Không như những người lính VNCH đã hy sinh trong cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 19/1/1974, mỗi năm đến ngày này việc tưởng niệm vẫn bị chính quyền Việt Nam gây khó dễ, thế nhưng với cuộc chiến tranh Biên Giới, những người đã ngã xuống hoàn toàn là thuộc chế độ nhà nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, việc tưởng niệm họ bị cản trở là điều không hiểu nổi nếu không muốn nói là bất bình thường.

Suốt 40 năm qua trong khi các cuộc chiến chống Mỹ và kháng Pháp được nhắc đến và được dạy trong sách giáo khoa thì cuộc chiến tranh Biên giới và những người ngã xuống đã bị quên lãng và che giấu một cách khó hiểu, rât không công bằng cho những người đã khuất,

Việc lư hương nơi tượng Đức Thánh Trần bị dời đi đúng vào ngày này là một điều bất bình thường.

Thêm vào đó, với đạo đức và truyền thống người Việt, lư hương và nơi thờ cúng Tổ Tiên là chốn tôn nghiêm, nhiều gia đình xem việc lau chùi bàn thờ là việc cần phải được làm một cách cẩn trọng và kính cẩn, thậm chí có gia đình theo nếp xư chỉ có đàn ông mới được dọn dẹp lau chùi lư hương trên bàn thờ hoặc người phải sạch sẽ mới được lau chùi quét dọn bàn thờ và người Việt thường tránh kỵ di dời lư hương.

Vì vậy việc lư hương nặng hàng trăm ký trước trượng Đức Thánh Trần bị cẩu dời di vào đúng ngày tưởng niệm những người đã ngã xuống trong cuộc chiến Biên Giới 17/2, khu vực tượng bị cho rào chắn và đặt xe rác phía trước là điều rất cấm kỵ rất không theo thói quen và phong tục người VIệt.

Buồn thay cách cư xử này của chính quyền Thành Phố Hồ Chí Minh.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Chém lợn quệt máu - Ai làm cho dân ta thành như thế này?

Đạo Phật đâu phải như thế này đâu? - Chẳng qua là đạo đại thừa lợi dụng danh nghĩa Phật thôi mà!
[báo dân trí]

Hàng nghìn người đổ về ngôi chùa chưa xây xong ở Hà Nam

Dân trí Tuy công trình chưa được xây dựng xong, công trường còn ngổn ngang nhưng người dân vẫn ùn ùn kéo về chùa Tam Chúc huộc huyện Kim Bảng (Hà Nam) để thăm quan, du xuân.

https://dantri.com.vn/xa-hoi/hang-nghin-nguoi-do-ve-ngoi-chua-chua-xay-xong-o-ha-nam-20190211190054379.htm
[/]

Quệt tiền vào tay tượng Phật! - Tôi nhớ lúc xưa tôi đi chùa Hương có bầu sữa mẹ, ai cũng hứng những giọt nước trên đó rơi xuống - lúc đó chính tôi cũng làm thế - bệnh dễ lây giữa bày đàn khi mình thiếu Lý tính.
[trang soha.vn]

Trẻ Do Thái học kiếm tiền thông minh, trẻ em Việt học được gì từ tờ tiền nhét vào tay tượng Phật?

Hoàng Việt | 
http://soha.vn/tre-do-thai-hoc-kiem-tien-thong-minh-tre-em-viet-hoc-duoc-gi-tu-to-tien-nhet-vao-tay-tuong-phat-20180301154852933.htm
[/]

Và rồi tượng Phật và máu lợn là bằng nhau!
[trang soha.vn]

Cô gái thích thú sau khi quệt tiền vào máu lợn

H.Đan - H.Sơn | 
http://soha.vn/xa-hoi/co-gai-thich-thu-sau-khi-quet-tien-vao-mau-lon-20150224145242219.htm
[/]

Dâng sao giải hạn là trò nhảm nhí nhất mà nhiều người vẫn cứ mê muội tin!

Sợ sao xấu, biển người tràn ra đường giải hạn ở chùa Phúc Khánh


Tối nay, hàng nghìn người ngồi tràn ra đường Tây Sơn (Hà Nội) giải hạn sao La Hầu tại chùa Phúc Khánh.

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Người Nhật Đạo Đức Giả

Tôi đã nghe rất nhiều người nói như vậy, kể cả ta và tây.

Câu chuyện trong link https://japo.vn/contents/doi-song/bon-mua/68744.html là một ví dụ.

Túm lại khi mọi người dùng từ "đạo đức giả" để nói về người Nhật là họ cảm thấy tình cảm của họ bị hẫng hụt, họ cứ nghĩ người Nhật là bạn thân hóa ra không phải thế!

Tôi không định tranh luận gì về chuyện đó. Tôi chỉ định bàn về cụm từ "đạo đức giả".
Phải chăng dùng từ như vậy là nặng quá không?
Tôi thì cứ hình dung là cụm từ "đạo đức giả" là để chỉ những kẻ "chén chú chén anh" nhưng có cơ hội là lừa nhau những cú bạc tỷ. Mà chuyện như này thì hẳn giỏi nhất phải là bọn tóc đen chứ nhỉ!


Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Lý tính hoặc Cảm tính quyết định chúng ta đứng ở chỗ nào

Nhân xem cái clip này: Ký tự nào ích kỷ nhất trong bảng chữ cái! 




Phát hiện ra một điều khá thú vị!

Trong tiếng Việt khi muốn nói: "sau khi ăn, tôi sẽ rửa bát" thì nhất định phải có chữ TÔI ở trong câu đó.

Trong tiếng English cũng tương tự: "After eating, I will wash the dishes". Nhất định phải có chữ "I" trong đó.

Thế nhưng trong tiếng Nhật người ta cố luôn lược bỏ chủ ngữ của câu nói: ご飯を食べたあっとでお皿を洗います。(Gohan o tabeta atto de o sara o araimasu.) không hề có từ watashi (tôi) trong câu đó.

Người Nhật cho rằng, nếu cứ sử dụng từ watashi (tôi) khi không cần thiết thì chúng ta có vẻ đề cao mình quá.

Từ việc thói quen văn hóa sử dụng ngôn ngữ, chúng ta có thể thấy:

1/ Người Việt luôn tự cao tự đại, dễ bị chạm tự ái cực nhanh. Cảm tính quá lớn át hết Lý tính. Chính vì thế đất nước không trưởng thành được.

2/ Dân English đề cao cái "I" và tôn trọng tự do cá nhân, phát triển Lý Tính, coi thường cảm xúc Cảm Tính, chỉ cần một mình mình thấy đúng là cứ làm, không tuân theo bầy đàn, thế nên cứ ở đâu dây đến England thì đều văn minh vượt trội.

3/ Dân Nhật thì có truyền thống làm mất đi cái "watashi" - khiến cho "trách nhiệm cộng đồng" vì mục tiêu chung là cao cả nhất. Trong quan sát thực tế, có những người Nhật rất ghét nhau, nhưng khi buộc phải hợp tác thì vẫn rất trơn tru đâu vào đấy.

Thật là kỳ diệu phải không? England và Nhật, văn hóa gần như đối lập nhưng cả hai lại đều cùng phát triển lừng lẫy!

Cuối cùng là dù có đề cao "I" hoặc cố tình loại bỏ "watashi" thì cốt lõi vẫn là Lý Tính quyết định. SURE!




Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019

Tại sao chúng ta cứ phải đi một vòng rồi mới muốn thanh thản

NHẼ RA CHÚNG TA CÓ THỂ ĐƯỢC THANH THẢN NGAY TỪ ĐẦU

(truyện dân gian)

Một ngày kia, có một người đàn ông đang nằm trên một bãi biển đẹp với một cần câu cắm trên cát. Ông ta đang hưởng thụ cái ấm áp của mặt trời chiều và sự chờ đợi bắt một con cá.
Vào lúc đó, một thương gia đi xuống bãi biển, cố gắng làm dịu đi phần nào cơn stress của ngày làm việc. Ông ta chú ý thấy người đàn ông câu cá ngồi trên bãi biển và quyết định tìm ra tại sao người câu cá này đi câu cá thay vì làm việc chăm chỉ hơn để kiếm sống cho bản thân ông ta và gia đình.
- Ông sẽ không bắt được con cá nào theo kiểu đó, - Thương gia nói với người câu cá - Ông nên làm việc hơn là nằm trên bãi biển!
Người câu cá nhìn lên thương gia, mỉm cười đáp:
- Và phần thưởng của tôi là gì?
- À, ông sẽ có được những tấm lưới lớn hơn và bắt nhiều cá hơn!
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá hỏi trong khi vẫn mỉm cười.
Thương gia đáp:
- Ông sẽ làm ra tiền và ông sẽ có thể mua được một chiếc tàu, sau đó kết quả là bắt nhiều cá hơn!
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá lại hỏi.
Thương gia bắt đầu hơi bực mình với những câu hỏi của người câu cá.
- Ông có thể mua chiếc tàu lớn hơn, và thuê người làm việc cho ông! -Ông ta nói.
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá lặp lại.
Thương gia trở nên giận dữ.
- Ông không hiểu sao? Ông có thể xây dựng một đoàn tàu, chạy khắp thế giới, và để tất cả những người làm công của ông bắt cá cho ông!
Một lần nữa người câu cá hỏi:
-Và sau đó phần thưởng của tôi là gì?
Thương gia đỏ mặt giận dữ và thét vào mặt người câu cá:
- Ông không hiểu sao?! Ông sẽ trở nên rất giàu có đến nỗi ông sẽ không bao giờ phải làm việc kiếm sống nữa! Ông có thể dùng những ngày còn lại ngồi trên bãi biển này, ngắm hoàng hôn. Ông sẽ không lo lắng gì trong thế giới này!
Vẫn mỉm cười, người đàn ông câu cá nhìn lên và nói:
- Vậy ông nghĩ gì về việc tôi đang làm lúc này?

Nguyễn Trung - Ỉn Ất Hợi ụt ịt xuân Kỷ Hợi


 éc éc vang trời chào đời xuân Ất Hợi. Hao mòn theo thời gian, tiếng nói của nó vào xuân Kỷ Hợi năm nay chỉ còn là ụt ịt khàn khàn, tiếng không ra tiếng, cả về giọng nói, những cái gì nó nói ra… Bây giờ lại càng khó nghe chết được!..
Số là người ta bảo, Ất Hợi là lợn vàng, nên không ai nỡ cho nó tham gia vào chuyện “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ, Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh…”  Vì thế  được giữ lại để làm lợn đất, dùng vào việc bỏ ống để dành tiền… Người ta bảo, làm thế tiền mẹ sẽ đẻ ra nhiều tiền con…
Tiền bỏ ống vào lợn đất có tên là lợn vàng này mãi cũng đầy. Nhưng chẳng ai nỡ đập lợn vàng ra lấy tiền đem tiêu. Vả lại với thời giá ngày một bay cao, nắm tiền trong bụng lợn đất này, dù tên  là lợn vàng đi nữa, thử hỏi mua được bao thứ?..  trở thành lợn cảnh, ụt ụt ịt ịt, bụi bặm kín người, trơ vơ một mình ngốn thời gian quanh năm trong một xó bàn.., chẳng ai thèm rờ tới. Cứ phải đợi cho đến khi xuân về, nó lại ụt ụt ịt ịt một tý, đánh tiếng với làng xóm nó vẫn tồn tại…
Đã thành lệ qua nhiều năm, cứ xuân về là mấy bô lão của làng lại cùng nhau đón Tết và thăm ỉn vàng Nhưng lần này không biết tại sao nóng ruột lắm, muốn nghe xem xuân Kỷ Hợi này ỉn vàng ụt ịt cái gì… Bởi vì lúc này đất nước đang rôm rả chuyện lò & củi… Bên ngoài là chuyện Biển Đông… Xa hơn nữa là chiến tranh thương mại Mỹ - Trung, kéo theo đủ mọi loại phản ứng dây chuyền phức tạp! Thế rồi Tây Bán Cầu hôm nay bỗng dưng ầm ầm biến động rung chuyển Venezuela xã hội chủ nghĩa…
Trong phòng khách, các bô lão ấm ấm trong tay chén chè hoa mộc chung quanh lợn vàng. Các cụ không phải chỉ có nghe bằng tai,  mà cả hai con mắt và gọng kính cũng giương cao hơn, miệng các cụ cũng mở rộng thêm, cứ như nuốt từng âm thanh của nó! Đơn giản vì cái ụt ịt củalợn vàng ở tuổi của  hôm nay càng khàn khàn, câu được câu chăng không dễ nghe chút nào… Lợn vàng ụt ịt một thôi một hồi rồi tịt luôn, các bô lão xúm quanh, làm đủ mọi trò,  vẫn nằm im như đất, hệt như khi các cụ mới tới!..
Dụ khị nó mãi không chuyển, các bô lão chán quá, quay ra kháo nhau:
-        Sao xuân này ỉn vàng kiệm lời thế các bác nhỉ? – một cụ vẫn còn thòm thèm.
-        Ỉn vàng nói gì loằng ngoằng mà lôi cả sống và chết vào câu chuyện đầu năm mới, thật kinh quá! Phui phui cái mồm của nó đi!
-        Tôi luận ra được các cụ ạ. Lợn vàng nó bảo chuyện “lò & củi” nhất thiết phải dẫn tới cải cách chính trị, nếu không chết là cầm chắc!
-        Không, không! Các cụ ơi, tôi lại cho lợn vàng tào lao chỗ này rồi! Lúc này mà cải cách chính trị để mà mất chế độ à! Tầu nó sẽ nuốt chửng, chớ không tha một Việt Nam cải cách đâu!
-        Làm gì có. Cụ sợ Tầu rồi! Cải cách chính trị để có toàn dân thì sợ đếch gì Tầu?
-        Thế là cụ muốn cải cách chính trị để chống Tầu phải không?
-        Không. Lợn vàng đâu có nói thế hả các cụ!? Nó còn lôi cả Mỹ và Nga vào câu chuyện của chúng ta cơ mà! Tôi nghe rõ mồn một như vậy mà.
-        Thiệt không?
-        Thiệt mà. – một cụ khác có ý kiến.  - Gút lại, tôi hiểu nó nói theo ý: Cả Mỹ, Tầu và Nga mặt nào đó lúc này rất cần một Việt Nam không nghiêng vào một bên nào trong bộ 3 này, cũng không để cho 1 ai trong bộ 3 này lôi kéo hay thao túng được Việt Nam thành của riêng của mình, toàn phần hay từng phần, dù là phần lớn hoặc phần nhỏ!..
-        Đào đâu ra một Việt Nam như thế hả cụ? Xin các cụ cứ mở to mắt ra mà so sánh đi, Tầu đã chi phối được Việt Nam bao nhiêu phần trăm? Mỹ bao nhiêu phần trăm? Nga bao nhiêu phần trăm? Bao nhiêu phần trăm còn lại mình thực sự là mình? Ai là người đang thực sự thao túng Biển Đông này!?..
-        Ối ối! Đừng! Chẻ ra hết theo các phần trăm như thế hãi lắm các cụ ơi! Toạc móng heo như vậy, dân mình biết được sẽ chất vấn đảng mình thì không còn đường nào mà trả lời!
-        Nhưng muốn có một Việt Nam vững như bàn thạch không ai lôi kéo hay thao túng được thì phải là một Việt Nam mạnh lắm. Dân phải giỏi, mà lãnh đạo cũng phải giỏi, các cụ ạ.
-        Trúng phóc! Vì thế ỉn vàng mới bảo phải cải cách chính trị, nếu không sẽ chết! Nhưng cái đoạn nó loằng ngoằng xâu lại một lúc cả bộ 3 Mỹ - Tầu – Nga lại với nhau thì tôi vẫn chưa hiểu. Lôi thôi rắm rối thế nào ấy!
-        Tôi vận ra mọi thứ và hiểu được! – một cụ đặt tách nước chè của mình lên bàn, vung tay hỗ trợ cho câu nói của mình: - Này nhé, Mỹ - Tầu – Nga kình địch nhau thế nào đi nữa, nhưng luôn muốn tránh phải choảng nhau trực tiếp nếu tránh được! Vì choảng nhau trực tiếp như thế bên nào cũng mất sạch! Nếu sơ ý, Việt Nam ta dễ trở thành chiến trường cho họ tỷ thí với nhau, thế là nước ta sẽ lại một lần nữa lĩnh đủ các cụ ạ! Nhưng một Việt Nam mạnh, không phải leo dây, lại vững như bàn thạch, cả khu vực Đông Nam Á sẽ làm theo!.. Cả Đông Nam Á như thế sẽ có một vai trò hoàn toàn khác trong bàn cờ của 3 ông lớn này! Cái này hay lắm các cụ ơi! Nước ta phải dấn thân đến cùng giành lấy!
-        Bác nói thế chí lý quá, Việt Nam lại là đối tác chiến lược của cả 3 nước Mỹ, Trung, Nga, nên dễ ăn nói với họ, chỉ cốt sao có đủ trí tuệ và thực lực quăng đi cái leo dây là được!
-        Ô hô!.. Hai cụ này ảo tưởng rồi ạ. Mọi việc theo hai cụ cứ dễ dàng như ngồi mát bóc bánh ra mà ăn vậy!.. Xin thưa nhé, ta hợp tác với Repsol khai thác dầu, trên thềm lục địa của ta hẳn hoi. Thế mà Trung Quốc nó bảo dừng, nếu không sẽ lấy nốt các đảo Trường Sa còn lại, thế là ta phải dừng đấy! Các đối tác chiến lược của ta đã làm gì? Trung Quốc còn gây sức ép trực tiếp với cả Repsol nữa đấy!
Một cụ ngồi xa tít góc phòng, chỉ tay vào cụ vừa nói:
-        Lão già này chí phải đấy các cụ ơi! Không dân, không thực lực như thế này, không thánh tướng được đâu! Lão ăn nói khôn ngoan như thế mà có mỗi chầu rượu nhân 60 năm tuổi đảng phải khao làng, Tết đến rồi mà vẫn cứ lẩn như trạch!
-        Ấy ấy, xin các cụ. Coi chừng chúng ta lạc đề mất. Đang bàn luận các ý tứ hôm nay của ỉn vàng cơ mà! Tuy nhiên, tiên trách kỷ, các cụ ạ, mình cứ nhũn như con chi chi mãi thế này là mời gọi Trung Quốc lấn tới! Phải cải cách chính trị để nhân dân trưởng thành lên, phát huy được sức mạnh của những quyền tự do dân chủ của mình các cụ ạ. Như thế mới xây dựng được thể chế chính trị vững mạnh và có bản lĩnh. Một thể chế chính trị mạnh của một dân tộc mạnh là điều kiện tiên quyết để nước ta trụ được trong thế giới sóng gió hôm nay các cụ ạ. Tôi hiểu ý tứ của ỉn vàng là như thế!
-        Thưa các cụ, - một cụ khác giơ tay xin nói: - Tôi cũng hiểu đúng như cụ bạn này ạ. Nhất là kinh tế nước ta 2 năm nay có sắc thái mới, đang là điểm đến của nhiều triển vọng  mới cho hòa bình, hợp tác và đầu tư nước ngoài (FDI)... Đấy là những thuận lợi to lớn cho tiến hành cải cách chính trị các cụ ạ… Để từ đây mở ra cho đất nước một thời kỳ phát triển mới! Nhiều quốc gia khác có mơ cũng không có được những thuận lợi to lớn này! Nếu chỉ có “củi & lò” và không có cuộc cải cách chính trị để thay đổi, thử hỏi đất nước này sẽ có cái gì, hay sẽ mất tiếp cái gì hả các cụ?
-        Sẽ có tiếp thân phận leo dây và chư hầu kiểu mới. Sẽ mất tiếp một lần nữa cơ hội đổi đời! Cứ lần lữa không cải cách chính trị như thế này, đến lúc nát như tương thì sẽ chỉ còn bạo loạn thôi, không cải cách được nữa đâu! Theo tôi, thuận buồm thuận gió thế này, bây giờ đang là thời điểm và thời cơ số một các cụ ạ!
-        Có dân sẽ có tất cả!
Một cụ ngồi bên vồ lấy vai cụ bạn vừa nói:
-        Ỉn vàng nói toạc ra như vậy hả? Sao tôi lại không nghe được rành rọt như thế nhỉ?
-        Thưa cụ, ỉn vàng không nói thành từng câu từng chữ như vậy ạ. Nhưng chắc chắn tôi luận ra không sai ý tứ của nó ạ. Rõ lắm ạ, không thể kết luận khác được ạ.
-        Mấy câu loằng ngoằng sau cùng, có phải ỉn vàng giải thích tại sao lãnh đạo đến giờ này vẫn tránh né cải cách chính trị không? Tôi chỉ nghe rõ được mấy tiếng cuối cùng: Không cải cách chính trị là chết!..  Chẳng lẽ lãnh đạo không thấy điều này à? – vẫn cụ vừa mới hỏi khi nãy.
Cả phòng khách im lặng mất một lúc, chờ đợi ý kiến của nhau. Mãi mới có một cụ:
-        Tôi nghĩ lãnh đạo họ thừa biết các cụ ạ. Có lẽ họ còn biết nhiều hơn chúng mình nữa là khác!.. Biết mà không dám cải cách chính trị thì mới đáng sợ hơn nhiều lần!.. – đến đây, cụ này bỏ lửng.
-        Ô hay, đã nói A thì phải nói B chứ! Sao tự dưng lại tịt ngòi thế?
-        Dạ thưa… Ỉn vàng loằng ngoằng mấy câu gần xa cuối cùng rồi kết luận: Họ sợ! chấm hết ạ!
-        Sợ là bệnh kinh niên rồi. Nhưng gần đây phát biểu của Bộ trưởng Phạm Bình Minh về COC cho Biển Đông là rành rọt chứ, phía Trung Quốc cứ loanh quanh lần lữa mãi. Kinh tế đang nỗ lực tìm lối đi mới. Đầu năm nay vấn đề bảo vệ chủ quyền quốc gia và biển đảo được nhấn mạnh hơn trước… Ngày 27 & 28 tháng 2 tới này Việt Nam sẽ là địa điểm cuộc gặp thượng đỉnh Trump – Kim nữa mới oách chứ… Như thế là đất nước có rục rịch đấy chứ!?
-        
-        
-        Vâng! Nhưng theo tôi, họ vẫn sợ mất chủ nghĩa xã hội và sợ TQ ạ! Vì thế vẫn sợ cải cách chính trị ạ, tôi dám cam đoan trăm phần trăm là như thế! Nếu sai cứ đem đầu tôi đi mà chặt! Vì ngoài ra tôi thấy chẳng có gì đáng sợ đối với họ! – một cụ có ý kiến.
-        Từ rục rịch đến cải cách chính trị có khoảng cách lớn lắm các cụ ạ. Câu chuyện của đất nước ta là như thế… Nghĩa là lãnh đạo và đảng cũng phải vượt qua nỗi sợ của chính họ! Có phải thế không?
-        Nhất là phải có dân, đi với dân, dựa vào dân! Chứ không được sợ dân và trấn áp dân!
-        !?!?!?

 Hà Nội – Võng Thị
Mùng hai Tết Kỷ Hợi  - 06-02-2019

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 7-2-19


Chú thích: Nguyễn Trung sanh năm 1935 (Ất Hợi) tại Hà Nội, vào đảng Cộng sản Việt Nam năm 1965, từng là đại sứ VN tại Thái Lan và CHLB Đức. Ông viết tác phẩm "Dòng đời" khá nổi tiếng.